Tổng kết 2019

Vẫn còn một tháng nữa mới hết năm nhưng mình sẽ viết tổng kết luôn, kèm theo những mục tiêu cho năm tới (chủ yếu là mục tiêu của những năm cũ bưng sang 🙂 🙂 ).

Năm nay mình hơi chần chừ khi viết tổng kết, chủ yếu bởi… well, mày sẽ muốn kể một năm thất bại của mày cho cả internet biết hả?!? *tự nhục mood on*

CourageousFavoriteIsopod-small.gif

Thẳng thắn mà nói 2019 mình không cảm thấy đạt được thành tựu hay tiến bộ gì hết. Phần lớn thời gian mình chán nản và gần như…. chẳng làm được gì nên hồn. Chỉ thấy thời gian trôi qua vù vù mà bản thân thì cứ chôn chân tại chỗ.

giphy (1)

Mình nghĩ rất nhiều về nguyên do gây ra vấn đề kể trên. Sự tự tin của mình bị thui chột, bào mòn do cosplay củ khoai tây hơi lâu. Nghĩ lắm, stress nhiều làm tóc rụng như điên, đầu hói hẳn ra ( . _ . ). Từ bé đến tận những năm đầu ĐH, tóc mình rất dày và mượt, dày đến nỗi mình không thể buộc tóc đuôi ngựa cao vì sẽ làm đứt cả chun. Mẹ mình còn bán được cả tóc mình. Giờ chưa đẻ, chưa già mà tóc đã sắp hói. Thật là thê thảm!

3.jpg
nhìn này, một đống tóc!

Mình đã deactivate FB (lần thứ bao nhiêu không nhớ nữa), mà không còn ham muốn mở lại nữa. FB hơi độc hại với mình. Không thêm được người bạn mới nào, mà còn làm mình ghét cả những người gặp ngoài mình thấy ok (và chắc cũng làm nhiều người ghét mình hihi).

Để động viên bản thân một chút, mình xin chuyển sang phần tích cực, vài điều nhỏ bé mình đã làm tốt trong năm nay:

  • Mình đã viết truyện lại. Hồi còn đi làm cty, mình không thể viết được chút nào. Năm nay mình đã viết được 5-6 bản thảo, có truyện đã vẽ và in xong. Đa số bản thảo cũng đều đã bán được cho NXB. Trong đó có 2 truyện mình rất ưng (nhưng chưa vẽ ahuhu).
  • Mình đã liều mạng trở lại với vẽ tay và chất liệu truyền thống. Đã vẽ xong hẳn một cuốn, dù chưa được tốt lắm. À nhất là đã tìm được chất liệu yêu thích: màu goauche và chì màu :3

 

strippedshirt1.jpg
nhìn nè, kéo co :v
  • Mình đã “kín lịch” sáng tác cho năm sau. Chỉ sợ làm không kịp hết. Dù tiền thì chắc không kiếm được nhiều, nhưng hiện tại đó không phải vấn đề lớn nhất. Nếu mình cứ quanh quẩn vẽ quảng cáo, có thể kiếm được tới 50-60tr/1 tháng. Nhưng thật sự sau mỗi dự án mình đều cạn kiệt tinh thần, ghét bỏ chính tranh mình vẽ ra (thực tế cũng ko nâng cao được trình độ)… Tiền thì có đấy những không đi được tới mục đích. Có lẽ sẽ đến lúc mình phải bất chấp chỉ cần kiếm được tiền thôi, để nuôi con chẳng hạn, nhưng giờ thì chưa nên phải tranh thủ.
  • Dù vẫn thi thoảng cãi nhau nhưng mình và bạn Nờ vẫn tình thương mến thương tràn trề.
  • Mình đã tìm được phong cách thời trang mình muốn hướng tới và đầu tư lâu dài. Mình tối giản, dọn dẹp được tủ đồ và chỉ mua những món chất lượng tốt và sẽ mặc được nhiều. Bonus, master chuyện buôn bán đồ cũ :v : v . Đây là board pinterest mình gom những ý tưởng, tham khảo về quần áo, cho bạn nào tò mò muốn xem: https://www.pinterest.com/thuycom/inspiring-wardrobe/
  • Mình làm được thành công bánh bao @ v @ . Trời ơi cái món này trông thế mà khó nhằn phết! Ngoài làm thành công bánh bao, mình cũng đã nấu phở bò, phở gà, bún thang, bún cá… Đại khái, vì thích ăn nên đã chăm lăn vào bếp!
C9DCDDE6-628A-4A0C-97A4-D05FACE212B5.PNG
mấy chiếc bánh bao bí đỏ thơm nức

Vài mục tiêu cho năm tới:

  • Học tiếng Nhật nghiêm túc nhưng cũng thật thoải mái. Mình vẫn dốt lắm các bạn ạ! Mà cái thói của mình cứ phải vui, phải thích mình học mới ngấm được. Mục tiêu nho nhỏ là mỗi ngày đọc một tập Doraemon.
  • Tập thể dục thường xuyên. Năm nay sức khoẻ mình be bét quá!
  • Đi được nhiều nơi mới hơn.
  • Vẽ chăm chỉ và quan trọng nhất: thấy vui!
  • Đọc sách thường xuyên. Mình vẫn đọc nhưng không được liên tục. Muốn xây dựng lại thói quen đọc như trước.
  • Đặc biệt, trân trọng mọi thứ mình đang có. Bé đến giờ mình không được cái nết gì mấy, chỉ có cái lạc quan :D.

Xong rồi, mình phải đi chợ đây! Trời lạnh quá thể.

 

 

Son đỏ giải cứu thế giới,

Mình đang ngắm mua một thỏi son Dior màu huyền thoại 999, mini size. Trước giờ mình chưa từng là một ‘cô gái son đỏ’. Mình sợ đánh son đỏ thành… mắt xanh mỏ đỏ, rẻ rẻ, ‘bửn bửn’ (do mình da ngăm ngăm, tái tái, chứ da nâu bóng khoẻ đã đẹp). Quả thực để đánh son đỏ, bản thân cô gái ấy đã sẵn có đôi chút ‘quả cảm’. Son đỏ như một lời khẳng định, không e ngại.

s2244432-av-03-zoom.jpg

Vì sao tự nhiên mình muốn đổi gió, dù vẫn yếu nhưng muốn liều ra gió? Khi tìm hiểu về lịch sử màu 999,  mình rất khoái. Đây là màu son biểu tượng, signature của Dior, được mệnh danh là màu son hợp với mọi tông da, đánh lên nhìn sang – xịn – mịn, như phủ một lớp nhung lên môi. Màu này do đích thân Christian Dior sáng tạo ra vào năm 1953, và qua hơn 60 năm vẫn được yêu thích tới tận bây giờ (tuyên ngôn của ông là: “I love red. Red is the color of life.”). Dior còn phát triển nguyên một dòng sản phẩm xoay quanh màu 999 này, từ son thỏi lỳ, bóng, ánh nhũ tới son kem, sơn móng tay…

Screen Shot 2019-11-22 at 9.10.06.png
ảnh từ web chính thức của Dior

999 là một màu đỏ thuần, không ngả nóng hay lạnh, một màu đỏ chân chính, không có base hồng, đủ ấn tượng nhưng không quá chói. Điều thú vị của son là dù cùng một màu, không ai đánh lên giống ai, do sắc tố da và môi của mỗi người.

 

 

Mình nghĩ con gái ai cũng nên có một vài thứ ‘signature’ cực kỳ yêu thích, giữ làm của riêng, một thỏi son, một đôi giày, hay một cái túi xách… Một vài thứ mà khi mặc lên người khiến bạn thấy tự tin hơn, bất chấp bạn đang mệt mỏi hay tự ti. Mình không đồng tình rằng bề ngoài không quan trọng. Bề ngoài có quan trọng chứ (dù không phải là tất cả), đó là quy luật của tự nhiên: hoa đẹp, thơm để thu hút ong bướm, công xoè đuôi để thu hút bạn tình… Điều nhập nhằng, dễ gây tranh cãi ở đây phải là thế nào mới ĐẸP. Mình nghĩ không có một mẫu số chung, một đáp án đúng cho tất cả mọi người (với mình đẹp là khoẻ, là rèn giũa những gì sẵn có, trân trọng đặc điểm riêng: mắt một mí, da nâu, nốt ruồi…). Có lẽ điều đáng kể nhất là chúng ta có ý thức với việc làm bản thân đẹp hơn, chỉn chu hơn (thấy bụng mỡ thì đi tập thể dục, thấy da mụn thì đi chữa, áo nhàu thì đem là…), cũng đồng nghĩa với việc cảm thấy tốt đẹp, tử tế với chính mình. 

Coco Chanel từng nói một câu rất hay: không có người phụ nữ xấu, chỉ có những người phụ nữ LƯỜI. Từ “lười” ở đây hay hơn hẳn phiên bản biến tấu về sau “không biết làm đẹp“. Coco dùng từ “lười” hẳn hàm ý rằng bản năng tự nhiên của phụ nữ đã biết làm đẹp rồi, chỉ là họ có muốn hay không, họ có dành tâm sức cho việc đó hay không mà thôi. Dùng cụm “không biết” rõ là để… bán hàng, hihi cô không biết hả, để chúng tôi dạy/ bán cho.

Trong tiếng Nhật có một khái niệm 女を捨てる (onna wo suteru), dịch nôm na là vứt bỏ việc làm phụ nữ, từ bỏ việc chăm sóc bản thân, chăm chút bề ngoài, không còn nghĩ gì đến những việc yêu chiều con gái nữa. Đặc biệt trong quan niệm Á Đông, những người phụ nữ được tôn vinh, đồng thời bị gông cùm bởi hai chữ “hi sinh”. Mọi hành động vì bản thân, thoả mãn cá nhân đều dễ bị buộc tội ích kỷ, chỉ biết trưng diện, tiêu hoang… Những người phụ nữ thế hệ mẹ mình trở về trước hầu như đều chịu ảnh hưởng của tư tưởng ấy. Cả đời mẹ mình không bao giờ dám mua một cái gì đẹp đẽ, trưng diện cho bản thân. Ngay cả khi được tặng cũng không dám dùng, cứ cất tủ mãi giữ cho mới. Việc này có thể gián tiếp khiến mẹ mình – và những người phụ nữ như bà, luôn giữ một ẩn ức, một sự bất mãn trong lòng, rằng họ đã từng rất đẹp và không còn được phép đẹp nữa (do tư tưởng xã hội, do chính họ ràng buộc bản thân).

Trong bộ phim / tiểu thuyết Những cây cầu quận Madison, nhân vật chính Francesca vốn là một người phụ nữ mực thước, đảm đang, hết lòng vì chồng vì con. Thế mà cô ấy lại ngoại tình, phản bội chồng, phải chăng bản chất cô ấy đồi bại, mục ruỗng? Không, Francesca chỉ là một người phụ nữ bình thường với những khao khát được lắng nghe, và rất rất tốt. Francesca nói với người tình một cách đau đớn trong cái đêm chia ly rằng khi một người phụ nữ lập gia đình và có con, cuộc đời của cô ấy chấm dứt (cô ấy onna wo suteru).

tu9irffpp1dw0yor4888.jpg
một trong những bức ảnh Robert chụp Francesca

Francesca xiêu lòng yêu Robert là điều dễ hiểu. Chồng cô tuy tốt tính, chân chất nhưng ông ấy cục mịch, thiếu tinh tế, tuýp ông chồng đi làm về chỉ biết ăn và vật ra giường, cả đời không tặng vợ nổi một bông hồng. Ông ấy giúp Francesca vứt bỏ nữ tính. Robert thì khác hẳn, ông ấy khiến cô thấy mình đẹp, được là mình một cách tự do nhất, giúp cô ấy được trở lại làm một cô gái Ý đầy mộng mơ khi xưa. Có những chi tiết cực kỳ đắt giá khi Robert chụp ảnh Francesca, lúc đầu cô ấy còn ngượng ngùng, mái tóc buộc cao tất tả, ông ấy đã giúp cô xoã tóc ra. Khi hai người con xem lại được những tấm ảnh Robert chụp, họ bất ngờ vì mẹ mình đã có lúc xinh đẹp và thả lỏng tự nhiên đến vậy. Hay từ lúc gặp Robert, Francesca chăm chút tắm rửa, đột nhiên chú ý đến cơ thể mình hơn. Cô biết mình yêu Robert là sai trái, nhưng cũng không thể kiềm chế bản thân thấy hạnh phúc khi được nâng niu, được là một người phụ nữ đẹp một lần nữa.

Những kìm nén hi sinh vì gia đình chồng con đôi lúc bào mòn, rút cạn sinh lực của những người vợ, người mẹ, nếu như người thân của họ không biết bù đắp lại nguồn năng lượng ấy (hoặc tệ hơn là cản những người phụ nữ tự sạc lại năng lượng. Vd như họ mua quần áo mới thì chê họ hoang phí 🙂 ). Trong manga Bông hồng tóc ngắn, có một chi tiết kể về một người mẹ , bất chấp gia đình đang gặp khó khăn, vẫn dành tiền mua một thỏi son (hay một món đồ đắt tiền gì đó mình không nhớ chính xác nữa), điều này khiến đứa con hết sức tức giận, cho rằng mẹ ích kỷ. Nhưng khi lớn lên, người con ấy hiểu được tại sao mẹ làm như vậy, có thể trong giây phút khó khăn nhất, một thỏi son đẹp giúp bà đứng vững, bà vẫn chỉn chu. Bà không muốn đương đầu khó khăn trong bộ dạng bô nhếch, và đó là vũ khí, là nguồn năng lượng bí mật của bà.

Trong một số trường hợp, một thỏi son đỏ có thể giúp vực dậy một người phụ nữ. Và phụ nữ kiên cường thì có thể giải cứu cả thế giới. Hồi chiến tranh, trùm Hitler cực kỳ ghét son đỏ, vậy nên đã có một phong trào của phụ nữ chỉ đánh son đỏ. Khi ấy, son đỏ là biểu tượng của lòng yêu nước, chống phát xít.

5a4f5b4d90d57b2ffec5f08eea355902.jpg

Chà, son đỏ có thể cứu thế giới đó nha ^^.

Vậy nên, con gái à, lúc nào cũng phải đối xử tử tế với bản thân mình nhé! (chỉ đừng lợi dụng làm quá mà mua cả chục thỏi son, ngày nào cũng ăn mà không kịp hết 🙂 ) Các anh thì hãy cố gắng thi thoảng khen vợ/ người yêu mình đẹp, tặng cô ấy một món quà nhỏ, nấu một bữa cơm, dọn nhà… Con gái chắc không ai chê son hết :v . Lúc nào bí thì cứ tặng son là khoẻ hehe.

 

[Review] Ăn gì cho không độc hại

Mình mới mua được cuốn này, vất vả mang từ VN sang.

ORG__DSC3562.JPG

Mình đã biết tay viết Pha Lê từ lâu. Trước mình rất hay đọc chuyên mục ẩm thực trên Soi. Khi biết chị Pha Lê ra sách, mình nóng lòng muốn mua (mà khó khăn mãi sách mới đến tay ahuhu, xin hãy bán ebook).

Mình đã đọc hết một lèo cuốn này ngày hôm qua (gợi nhớ những tháng ngày còn làm ở NXB, mỗi lần cty mất điện là đọc được hẳn mấy quyển sách). Ban đầu cứ nghĩ sách nonfic chuyên môn sẽ khó đọc nhanh nhưng hoá ra sách viết rất cuốn, giọng bình dân như trò chuyện, đọc vèo vèo không mệt.

Sách chia nhiều chương, bắt đầu từ nguồn gốc chuyện ăn uống của tổ tiên loài người từ xưa, rồi tới những cuộc cách mạng khi con người chuyển từ lối sống di canh di cư sang định canh định cư, cả lịch sử một số căn bệnh gắn liền với việc ăn uống… Câu chuyện lịch sử được diễn giải bằng những lập luận chặt chẽ, dễ hiểu. Mình mới nhận ra là mình đã hiểu sai về bản chất của rất nhiều món ăn, lẫn cả việc chăn nuôi trồng trọt. Khi hiểu được bản chất của thực phẩm, chúng ta mới có thể biết cách ăn tốt cho sức khoẻ nhất.

Tựu chung, mình thấy đây là một cuốn sách đáng đọc, dễ đọc, đem tới những kiến thức khái quát, cơ bản nhất về thực phẩm và cách loài người tạo ra thực phẩm, nhất là trong thời đại chúng ta hoang mang về chuyện ăn uống, không biết ăn gì mới thật sự tốt. Một vài đúc rút về cuốn này mình thấy thú vị:

  • Con người gốc là động vật ăn tạp. Cơ thể chúng ta được thiết kế, được tiến hoá để phù hợp với chuyện ăn tạp. Cái gì thuận tự nhiên sẽ là tốt nhất. Con người muốn khoẻ phải ăn tạp, ăn đủ thứ, đủ chất.
  • Ăn cái gì không quan trọng bằng nguồn gốc của thực phẩm đó và cách chúng ta chế biến chúng. Ví dụ như đậu nành vốn là một thứ thức ăn khó tiêu hoá, muốn hấp thu được hết chất dinh dưỡng, hạn chế chất có hại, phải lên men. Đậu nành lên men cực kỳ tốt cho sức khoẻ chẳng hạn như nước tương, natto, miso… Những sản phẩm khác từ đậu nành như bột đậu nành, sữa đậu nành… đều là đậu nành không lên men, không bổ béo gì, ăn chơi thì được chứ không nên ăn nhiều. Hay sữa của bò được ăn cỏ và chăn thả tự nhiên rất rất tốt cho sức khoẻ, giúp ngăn ngừa nhiều bệnh tật. Nhưng sữa của bò công nghiệp bị nuôi nhốt tù túng, cho ăn đậu ăn hạt (trái với tự nhiên của bò), bị cưỡng ép mang thai… thì chắc chắn không tốt.
  • Cách ăn tốt nhất là ăn đồ nguyên vẹn, mùa gì thức nấy, ăn đồ địa phương: cụ thể như bánh mì nguyên cám lên men, gạo lứt, đường thô, hải sản, động vật nuôi thả, cho ăn đúng tự nhiên (vd bò, dê ăn cỏ, cá ăn rong rêu…), hạn chế bánh mì trắng, gạo chà trắng, đường tinh luyện, đồ hộp, đồ chế biến sẵn…
  • Cách trồng trọt chăn nuôi tốt nhất là luân canh, xen kẽ cây trồng, chăn nuôi để cải tạo đất, giữ đất, giữ cân bằng thiên nhiên. Không có cái gì thâm canh, độc canh mà tốt lành. Hay trong sách gọi đó là cách làm “thâm độc” :v . Và vốn bản chất là thiên nhiên không tạo ra rác, chất thải của loài này có thể là thức ăn của loài khác, phân trâu bò sẽ trở thành chất bón cho đất… là một vòng tuần hoàn hoàn hảo (cho tới khi con người phá đám . _ . ).
  • Ăn chay muốn khoẻ khá phức tạp (việc ăn chay là đi ngược lại bản chất tự nhiên của con người). Người ăn chay phải thêm những dinh dưỡng còn thiếu bằng việc uống vitamin bổ sung hoặc tiêm/truyền thường xuyên. Tất nhiên, lựa chọn ăn chay không có gì là xấu hay sai trái, tuy nhiên, trước khi quyết định trở thành người ăn chay, bạn phải nghiên cứu kỹ, cẩn thận để đảm bảo sức khoẻ của mình.

Sau khi đọc sách và biết chỉ số dinh dưỡng xuất sắc, ngất ngưởng của natto, có lẽ mình sẽ tập ăn thử cái món nhớt nhớt, khó ngửi này ^^” . Chắc sẽ có bài mới cập nhật chuyện tập ăn natto.

Vài ghi chú về mua hàng 2hand

Như đã có nói trong một vài bài đăng trước, lâu nay mình thường mua đồ 2hand, không còn mua đồ mới mấy. Ưu điểm của việc này là mình mua được rất nhiều món đồ tốt, đa số còn như mới, với giá rất phải chăng. Thêm nữa việc mua đồ 2hand vất vả hơn shopping đồ mới rất nhiều, giúp mình bớt mua sắm linh tinh (mà về lại ít dùng) như trước. Bảo vệ môi trường nữa. Thật là một mũi tên bắn rụng nhiều chú chim.

Đây là vài ghi chú rút kinh nghiệm sau nhiều công cuộc mua đồ cũ online của mình:

1.Luôn thủ sẵn thước dây: 

thuoc day.jpg

Mua online phần nhức đầu nhất chính là kích thước. Luôn luôn có sẵn thước dây (dễ dùng và gọn gàng) để đo kích thước cơ thể mình và áng chừng được kích thước của món đồ trong phần miêu tả. Không nên mua đồ mà không có đầy đủ kích thước. Trừ khi đó là hãng bạn quen dùng, nắm rõ được size, còn không, hãy hỏi thật kỹ người bán. Đừng chỉ dựa vào size S M L gì mà người bán ghi hoặc gắn trên tag. Vì size các hãng rất khác nhau.

Bạn cũng có thể đo quần áo/ đồ dùng sẵn có, đang dùng để biết chính xác thế nào là vừa với mình.

2. Càng nhiều hình ảnh càng tốt: 

Hãy chọn những món đồ có nhiều hình ảnh đủ các góc, rõ tình trạng món đồ, đặc biệt là tag. Càng nhiều thông tin chi tiết càng tốt. Ảnh có thể không cần chất lượng cao như chụp từ máy DSLR nhưng cần đa dạng, đủ trong ngoài trước sau. Khi xem ảnh cũng cần suy luận, tưởng tượng đôi chút. Ví dụ cái áo khoác dạ mình viết ở một bài đăng trước, vì là màu đen, người bán có vẻ chụp bằng điện thoại, cân bằng sáng không đúng khiến màu áo trông bạc đi, không phải đen thuần. Nhưng từ kinh nghiệm chụp ảnh, mình đoán chắc được việc sai màu là do kỹ thuật chụp, sản phẩm có thể đẹp hơn nhiều.

3. Yêu cầu thông tin sản phẩm chi tiết:

Ảnh mới là một nửa quyết định. Thông tin về sản phẩm là nửa còn lại. Thông tin trên tag sản phẩm rất quan trọng. Nó cho biết về hãng, nguồn gốc sản phẩm, chất liệu. Ngoại trừ những lúc mua từ những hãng mình đã biết, đã tin tưởng, còn lại mình quyết định nhiều từ chất liệu và nơi sản xuất. Ví dụ, giày made in Japan khá đáng tin cậy (mình đi mua giày mới thì dù cùng hãng, loại made in japan lúc nào cũng đắt hơn nhiều). Đồ da mình sẽ chọn đồ made in Italy.

polyester-tag.jpg

Về chất liệu, mình tránh chọn đồ nhiều polyester và nylon. Mình ưu tiên chọn đồ cotton, linen, wool, cashmere, da thật. Riêng Jeans là thứ khá khó, mình sẽ chọn theo hãng.

Bạn cũng có thể google thêm thông tin về sản phẩm mình đang ngắm nghía, xem giá gốc thế nào, hãng đó ra sao, review sản phẩm…

4.  Đừng ngại mặc cả:

74680719_2438100382905289_1363615828301316096_n.jpg

Ngay cả khi mình thấy giá món đồ rất hợp lý rồi mình vẫn sẽ mặc cả ( . _ . ). Ít hay nhiều tuỳ tình huống. Ví dụ thấy giá rẻ lắm rồi thì đừng mặc cả xuống 50%. Chúng ta không nên quá đáng với nhau quá ( ; v ; ).

Trong phần lớn trường hợp, mình luôn được giảm giá chút ít. Mình mới mua được một chiếc túi Emmitiesse dáng cổ điển, khá giống dáng túi Diana của Chanel, da thật hàng made in Italy với giá 1500¥ (~300k), còn khá mới. Rất ưng, to vừa phải đựng thoải mái cả sổ tay lẫn kindle. Nhờ chịu khó mặc cả.

Mình luôn ưu tiên giá cao hơn cho giày. Giày đi ảnh hưởng trực tiếp đến sức khoẻ. Áo khoác mình mua giá 2000¥ nhưng giày có thể 4000¥.

 

5. Kiên nhẫn và có chiến lược:

Mua đồ 2hand có thể mất rất lâu để tìm được món đồ mình thật sự ưng ý. Giả dụ mình muốn mua một chiếc túi xách nhỏ vừa. Đầu tiên mình sẽ lên pinterest xem các mẫu túi. Ngắm được chính xác kiểu dáng thích rồi mình sẽ lên trang chợ đồ cũ tìm túi tương tự. Chọn một số ứng cử viên khả quan rồi mới lọc ra món mình thích nhất, giá cả hợp lý nhất.

Đặc biệt, mình không bao giờ mua ngay. Mình sẽ để đó ngắm nghía chừng một tuần hoặc hơn. Nếu vẫn thấy rất thích thì mới mua.

Mình sẽ lên sẵn list các món đồ muốn sắm. Tránh phát sinh mà mua lung tung ngoài dự kiến.

Vài lưu ý nhỏ ngoài lề:

  • Chọn người bán có profile tốt, được rating cao.
  • Nếu bạn thực sự muốn mua được một món đồ tốt, dùng lâu dài, hãy cố gắng dành thời gian tìm hiểu về nó trước khi mua.
  • Đầu tư những món đồ tốt mà sau lỡ chán bạn vẫn bán lại được giá.

Mình chủ yếu mua đồ 2hand ở trang Mercari, một trong những kênh chợ trời lớn nhất ở Nhật, rất dễ dùng và an toàn. Thi thoảng mình có mua đồ cũ từ amazon, ebay. Mua ở amazon mình sẽ chỉ chọn người bán từ Nhật. Người Nhật thực sự rất biết giữ đồ ấy. Mình đã gặp vài vụ không hay khi mua từ Anh hoặc Mỹ, toàn phải than phiền rồi gửi trả.

Ở Tokyo có mấy nơi như Omotesando hay Harajuku, Shimokitazawa rất nổi tiếng với những hàng 2hand đồ hiệu (authentic chứ ko phải fake 1, fake 2). Nhưng quá khả năng chi trả ( . _ . ), và đi bới đồ khá mệt nên mình vẫn trung thành với Mercari.

Hàng 2hand ở VN thì mình không biết nhiều. Hồi ở nhà mình ít đi mua đồ cũ, thi thoảng có ra chợ Đông Tác. Nếu bạn nào biết hàng đồ 2hand nào tốt ở VN thì comment nhé ^^.

Elite

Elite là series phim của Tây Ban Nha, chiếu trên Netflix. Câu chuyện diễn ra ở một trường trung học con nhà giàu, xoay quanh những cô cậu học sinh mới 15-16 tuổi.

Mọi rắc rối bắt đầu từ khi một số nhân vật giàu có quyền thế tặng ba suất học bổng cho ba đứa trẻ nhà nghèo, với mục đích chủ yếu là bồi đắp hình ảnh trước công chúng. Những đứa trẻ may mắn (hoặc thực ra không may mắn đến thế) được chọn gồm có: Nadia – một cô bé gốc Pakistan, nhà đạo Hồi nghiêm khắc, học giỏi, chăm chỉ và khá máy móc. Christian – một cậu chàng ăn chơi, tuy có phần trọng hình thức và nông cạn nhưng sống khá sòng phẳng, tình cảm với anh em. Và nhân vật trung tâm là Samuel, một chàng trai ngoan, hiền lành, nhiều nguyên tắc đạo đức.

elite-netflix.jpg

Điều đầu tiên phải nói là đây là ngôi trường tệ nạn, truỵ lạc nhất trên màn ảnh mình từng xem. Phim có đủ cả: gian dối, hối lộ, tống tiền, nghiện ngập, bạo lực, thuốc kích thích, tình dục (cả dị tính lẫn đồng tính lẫn gang bang), HIV, mang thai tuổi vị thành niên, lẫn án mạng…

Tuy vậy, thông qua những điều tệ hại kể trên, phim muốn đề cao thông điệp gì?

Elite là bộ phim thứ hai mình xem sau How to get away with a murder mà mình GHÉT TẤT CẢ CÁC NHÂN VẬT trong phim. Mình không tài nào tìm được sự cảm thông cho bất kỳ nhân vật nào. How to get away with a murder mình vẫn cố lết qua được mấy season vì mình thích khía cạnh luật pháp của phim, có rất nhiều thứ mà trước giờ mình không có hứng thú gì tìm hiểu. Mình đọc nhiều review bảo phim xây dựng các yếu tố chuyên môn tương đối sát thực tế. Với Elite thì không có điều gì giữ mình được tới season 2. Chuyện drama tuổi teen lại còn không vui, không có thông tin gì mới mẻ học hỏi được, nhân vật nào cũng độc hại quả thực không có chút sức hút nào với mình.

Nói vậy không có nghĩa là các nhân vật của Elite toàn người xấu, trái lại phần lớn họ có bản chất muốn hướng thiện, muốn yêu thương, trung thực. Mỗi nhân vật đều có những ẩn ức, góc khuất riêng. Tuy vậy, giống như How to get ~ , các nhân vật dường như càng yêu nhau thì càng bóp nhau cho chết.

Nhân vật trung tâm mùa 1, cô tiểu thư Marina có một cuộc đời rối rắm, be bét, mà chủ yếu cô vin vào cái cớ bố mẹ cô sống giả tạo, không được như cô muốn mà cô phá nát cuộc đời mình, gia đình mình và mọi người liên quan. Tuy nhân vật này được xây dựng là một người khá chân thật, tử tế nhưng câu chuyện nền dẫn tới những đổ vỡ trong tâm lý của Marina không đủ thuyết phục mình. Việc Marina cứ đảo qua đảo lại giữa hai anh em Samuel (vừa ngủ với thằng em xong chạy qua ngủ với thằng anh luôn hihi, mồm đồng ý nhận làm bạn gái thằng em xong liền có bầu với thằng anh 🙂 ) rất khó hiểu. Chỉ chứng minh rằng Marina hoàn toàn không có chút kiểm soát nào với chính cuộc đời mình, cô không biết mình muốn gì và chỉ liên tiếp đưa ra những quyết định sai lầm, gây hậu quả nặng nề cho chính bản thân cô và những người yêu thương cô thật lòng.

Marina chính là đại diện tiêu biểu của một nhân vật bất hạnh nhưng không thể thương nổi.

Trong mớ tình cảm tay ba tay tư rối nùi của phim, cặp mình thấy tương đối có thể cảm thông chút chút là cặp gay Omar và Nano. Việc Nano cố gắng động viên Omar đối mặt với gia đình (một nhà Hồi giáo cứng nhắc và quy tắc) và những đấu tranh nội tâm dằn vặt của Omar khá cảm động. Nhưng đến mùa 2, các nhà làm phim đã quyết định tung hê cặp đôi này để Nano biến thành một thằng khốn. Ok fine. (mình đọc tóm tắt thôi chứ không xem đâu)

Đấy là về nội dung, câu chuyện phim. Còn các mặt kỹ thuật khác, như dựng phim hay diễn xuất của các diễn viên thì mình thấy ổn. Diễn xuất khá tự nhiên và có chemistry giữa các nhân vật. Các diễn viên cũng rất đẹp.

Những phim dùng câu chuyện với liên tiếp những chuyện tồi tệ, những nhân vật cứ tha hoá dần đi qua từng tình tiết rất khó để làm bật lên được thông điệp tích cực nào (hoặc đó chính là chủ ý của họ). Những phim cực kỳ đau đớn mình từng xem như Memories of Matsuko hay All about Lily chouchou hay Confession, sau vô vàn cú đâm tàn nhẫn thẳng vào người xem thì đến kết vẫn le lói những hi vọng ấm lòng. Với Elite (hay How to get away with a murder), mình chỉ nhìn thấy những con người với mong muốn hướng thiện lại tự huỷ hoại bản thân, huỷ hoại cả những người khác, rồi cứ tồi tệ dần đi hoặc chết. Tựu chung cảm xúc của mình khi xem phim là thấy tệ hại về cuộc sống, thấy ức chế khó chịu.

Tóm lại, mình thấy phí thời gian vì đã xem phim này. Mình không muốn xem phim chỉ sau cùng đọng lại toàn cảm xúc tiêu cực.

 

 

 

Vài món yêu thích gần đây,

Tháng 10 là một tháng khủng khiếp với mình. Mình không hoàn thành được bất kỳ mục tiêu nào đặt ra. Gần như không-làm-cái-gì, năng suất làm việc bằng 0. Đúng nghĩa là hết năng lượng sống :v . Vậy nên giờ mình chỉ muốn viết một bài toàn chuyện lặt vặt, vui vẻ. Viết chuyên môn/ phân tích giờ không đủ tập trung.

Khi đầu óc không làm được cái gì ra hồn, mình thường lượn chợ đồ cũ như một con zombie không não 🙂 . Tuy vậy, đợt này mình mua được một số món đồ rất ưng mà giá lại cực kỳ hợp lý.

Gần đây mình đang “trúng gió” Audrey Hepburn, cả vẻ đẹp, phong cách và thần thái của bà đều quá đỉnh. Phong cách của Audrey được gọi chung là Gamine. Gamine gốc tiếng Pháp có nghĩa là đứa trẻ tinh nghịch. Phong cách này mang vẻ hấp dẫn, sang trọng nhưng vẫn phảng phất nét trong sáng, trẻ thơ, gọn gàng chỉn chu thêm chút nam tính. (mình sẽ viết bài riêng về phong cách này sau)

1872205902111c299e00e469c824d06b.jpg

Có vài món đặc trưng phong cách của Audrey Hepburn mà mình không mặc được, là áo cổ lọ (khiến mình khó thở) và giày búp bê (do hai chân to nhỏ rõ rệt, đi giày búp bê mình luôn bị nhấc gót một bên).  Còn lại mình đã học hỏi được rất nhiều bí kíp hay ho.

Ví dụ như đôi Penny Loafer. Đôi này có nguồn gốc khá thú vị. Penny loafer trước đây gắn với hình ảnh học sinh, những đứa trẻ thường đứng xếp hàng ở bốt điện thoại. Phần trang trí vắt ngang mũi giày có khe vừa nhét một đồng xu. Thế là nó được đặt tên Penny loafer.

b1c45c046b778dae6d7c55a9d7bd471d
nhét tiền tiện ghê!

Sau này Penny Loafer trở nên phổ biến rộng rãi với cả nam nữ, già trẻ, cứ như là Converse của thập niên 50-60 ấy nhỉ. Đến giờ học sinh Nhật vẫn chủ yếu dùng mẫu giày này.

Mình tìm được một đôi Penny da bóng trên trang chợ đồ cũ, hàng made in Japan. Có phần mũi nhọn thuôn nhỏ, đỡ giống giày học sinh hơn, đặc biệt ở gót có mảnh kim loại vàng trông “hịn hịn”. Đồ còn mới cóng, giá 4000¥ (~800k VND)

_DSC3482.JPG

Audrey Hepburn có nhiều bộ đồ phối với giày Penny loafer, lúc nào trông cũng lịch thiệp, cổ điển.

Ngoài ra, mình còn mua được áo khoác Peacoat màu đen, chất liệu nhập khẩu nguyên từ Ý, 80% len trộn 20% len cashmere, siêu nhẹ, siêu mềm, còn rất mới, giá 2000¥ (~400k VND).

Mình chưa chụp ảnh outfit với cái áo này, tuy vậy, cho dễ hình dung, nó tương đối giống dáng áo Peacoat thông thường, nhưng mỏng hơn và phần cổ vạt áo nhỏ hơn, nhìn nhẹ nhàng. Áo Peacoat vốn là trang phục đặc trưng của thuỷ thủ và ngư dân, thường màu navy. Cái tên bắt nguồn từ tiếng Hà Lan pijjekker/ pijjakker, chỉ mang nghĩa là áo khoác ( . _ . ) .

buzz-ricksons-pea
thường áo Peacoat dày và trông hơi nặng nề như thế này

Hồi mùa đông năm ngoái, mình nhớ Peacoat là trend của chị em ở Tokyo, đi đâu cũng gặp (họ thường phối với sơ mi váy dáng dài, chân váy midi hoặc quần ống rộng chứ không mặc với skinny jeans và boots như gái phương Tây). Năm nay có vẻ trend này đã tắt ngúm (chắc vậy nên mình mua được cái áo xịn với giá rẻ chăng?).

gái Tây                       –                      gái Nhật

Ngoài ra trước đó mình đã kiếm được một cái đồng hồ Seiko mặt vuông, cổ điển, nhỏ xíu, màu gold lóng lánh. Giá phải chăng 2500¥ (~500k VND) do đằng sau có khắc mấy dòng đề tặng (trường ĐH gì đó).

IMG_7996.jpg

Chà mình sắp trở thành chuyên gia săn đồ cũ rồi ( ^ o ^ ). Lâu lắm rồi mình không mua đồ mới. Toàn kiếm đồ 2hand vừa rẻ vừa xịn. Ngoại trừ đồ lót và tất luôn luôn phải là đồ mới nhá!

Tạm thế, khi cập nhật được nhiều ảnh outfit hơn, mình sẽ viết chi tiết thêm ^^.

 

Vài điều về nghề biên tập sách,

Mình tốt nghiệp với một tấm bằng ĐH chuyên ngành thiết kế nội thất, cộng thêm một tấm bằng diploma về thiết kế đồ hoạ. Tuy vậy mình đã có thời đi làm biên tập viên ở một cty sách. Không phải làm nhân viên thiết kế đâu nhá (cho dù thi thoảng mình cũng thiết kế bìa).

Vì đã trải qua cả hai cương vị: tác giả và biên tập viên, cũng như quy trình để hoàn thiện một cuốn sách, mình có góc nhìn từ cả hai phía. Với kinh nghiệm ít ỏi gần ba năm làm biên tập viên, mình cảm thấy một số tác giả VN và phần không nhỏ độc giả đang hiểu nhầm, hoặc chưa đầy đủ về công việc biên tập.

Biên tập viên không phải chỉ đi sửa câu chữ và chính tả. 

Có một người làm việc đó, gọi là nhân viên đọc morat.

Biên tập viên là người tìm kiếm/ duyệt các bản thảo có tiềm năng. Biên tập là quá trình gọt giũa, nâng tầm, đôi lúc là định hướng phát triển, định hướng độc giả mục tiêu, xây dựng dáng hình phù hợp cho cuốn sách, đôi lúc là tư vấn, tham gia quá trình PR sách. Biên tập giúp bản thảo trở thành phiên bản tốt nhất có thể của chính nó.

Ví dụ một trường hợp khá thành công của mình là cuốn Đời về cơ bản là buồn cười của nhóm Lê Bích.

Ngày đó fanpage Lê Bích đang nổi lên như một hiện tượng, viral mạnh. Mình đã chủ động liên hệ, mời làm sách. Ban đầu nhóm tác giả đưa mình một sập bản thảo dày cộp, gần trăm trang A4, gồm rất nhiều thứ lổn nhổn, cả những nội dung đã đăng trên fanpage và cả những nội dung góp nhặt ở 9gag hay tumblr. Rất nhiều lỗi sai chính tả và ngữ pháp, nhưng đây là tiểu tiết ở giai đoạn đầu tiên, có thể tạm bỏ qua. Quan trọng nhất là bản thảo có một ý tưởng rõ ràng và thú vị.

doi-ve-co-ban-la-buon-cuoi.jpg
ảnh từ stuonl.com

Điều gì khiến độc giả bỏ tiền mua một cuốn sách mà hầu hết nội dung của nó đã có trên Facebook? Từ gần 100 trang nội dung A4, mình rút lại còn vỏn vẹn 10 trang, loại bỏ tất cả nội dung góp nhặt (thật may mình dùng tumblr và 9gag quá nhiều :v ), chỉ giữ những thứ nguyên bản, thể hiện góc nhìn hài hước và sâu cay của Lê Bích.

Sau đó mình sắp xếp lại bố cục các phần nội dung, lựa chọn khổ sách nhỏ gọn, xinh xinh bỏ túi, với hình dung về một cuốn sách có thể đọc mọi lúc mọi nơi, đọc nhanh và thư giãn ngay lập tức.

Tiếp đến mới là giai đoạn chuốt hình ảnh (vẽ thêm hoặc chỉnh sửa nếu cần), sửa lại câu từ cho chính xác và chỉn chu.

Kết quả cuốn sách đó bán rất chạy, được trên 500.000 bản trong vòng vài tháng đầu tiên (ko biết số liệu đến giờ thế nào), liên tục nằm trong top 5 bán chạy nhất của Nhã Nam trong vài năm liền, có thời gian nằm trong top bán chạy của Tiki (cùng rất nhiều bình luận tích cực).

Sau cuốn đó, Lê Bích tiếp tục làm cuốn Dịch từ tiếng Yêu sang tiếng Việt, tuy không thành công bằng cuốn đầu tiên nhưng kết quả vẫn tốt, vẫn lọt vào top bán chạy của năm.

Tiếp đó Lê Bích đưa mình bản thảo cuốn Đời vai phụ. Mình không duyệt và đề nghị nhóm chuốt thêm nội dung, vì bản thảo chưa đủ sức nặng như hai cuốn trước. Sau đấy, thật bất ngờ và thật tình cờ, Lê Bích ra cuốn Đời vai phụ với Alphabook, giữ nguyên format sách do mình tạo ra cùng tập bản thảo y chang như lúc đưa mình lần đầu.

Kết quả thế nào các bạn tự google xem nhé 😉 , ahihi.

Biên tập viên không chỉ là chọn bản thảo có tiềm năng, mà phải giúp biến bản thảo tiềm năng trở thành một cuốn sách thành công.

Biên tập viên còn có thể tạo dựng bản thảo, nghĩ ra ý tưởng và tìm người thực hiện. Một cuốn khác mà mình đã làm tên là Cẩm nang lịch sự cho bé.

c_m_nang_l_ch_s_cho_b_.jpg

Một ngày đẹp trời sếp mình bảo muốn làm một cuốn sách dạy kỹ năng ứng xử cho trẻ em. Mình tổng hợp nội dung, viết lại phần nhiều, chọn hoạ sĩ, tạo ra tất cả các nhân vật trong sách, viết nội dung miêu tả cho từng tranh một (vì Tuấn Anh tuy vẽ tốt nhưng không phải hoạ sĩ hợp với sách tranh, em ấy không tự nghĩ được nội dung), lên format sách và cả bố cục cho bìa… Cuốn này bán không tồi, tuy không vọt lên con số khổng lồ nhưng thuộc vào dạng sách long-sell, tằng tằng, biến đổi được nhiều format khác nhau (sau đó Nhã Nam có làm một phiên bản sách nhỏ bìa cứng, đóng hộp khá xinh). Thêm được cả tập 2 là Cẩm nang an toàn cho bé.

Lợi thế của mình so với các BTV khác là mình có thể biên tập cả hình ảnh, do xuất thân là dân vẽ/ thiết kế. Thường khi làm việc với hoạ sĩ, các BTV có thể gặp khó khăn khi tư duy, tưởng tượng của họ không khớp với cách tư duy, hình dung của hoạ sĩ. Họ không biết sâu về chuyên môn cũng khó truyền đạt chính xác ý tưởng hoặc chỉnh sửa với hoạ sĩ.

Ở vị trí ngược lại, khi là tác giả, mình may mắn gặp được rất nhiều biên tập viên giỏi. Họ giúp mình nhìn thấy những vấn đề ở bản thảo mà mình không tự nhận ra được, cho mình những phương án để cải thiện. Họ còn có thể đưa gợi ý về cách xây dựng bản thảo, giải quyết việc bí ý tưởng, sách tham khảo… BTV của mình, không chỉ hiểu tác phẩm mà còn rất hiểu tính cách và phong cách sáng tác của mình. Nếu không có sự giúp sức âm thầm của họ, mình không thể có các tác phẩm hoàn chỉnh, ra hồn. Mình gặp không ít các hoạ sĩ có thái độ tương đối thù địch với các NXB và đề phòng với các BTV, lo sợ bị gò ép làm hỏng tác phẩm của họ. Thực ra đây là một sự hợp tác đôi bên cùng có lợi, BTV là bạn đồng hành đắc lực của tác giả, không phải kẻ thù (tất nhiên, ngoại trừ BTV bất tài).

Mặt khác, nhờ làm việc ở Nhã Nam, mình hiểu được quy trình làm sách và có thái độ đúng đắn hơn với các NXB và BTV. Dù mình đã “bỏ nghề” biên tập (tuy là BTV khá mát tay, mình thật sự thấy… mệt, vì phải tiếp xúc quá nhiều người), thời gian làm việc ở đó vô cùng có ích.

Vài chuyện vặt ở trên chỉ là một khía cạnh cực kỳ nhỏ trong nghề biên tập viên, và chỉ trong giới hạn sách thiếu nhi và sách có hình minh hoạ mình từng làm. Còn việc biên tập sách chữ lại là cả một thế giới rộng lớn khác, cần những kỹ năng, kiến thức khủng khiếp khác. Mình chỉ muốn nói rằng, BTV là những người thầm lặng, tên không được ghi lên bìa sách, nhưng những đóng góp của họ không hề nhỏ bé chút nào. Nếu có bạn nào muốn trở thành một tác giả sách, hãy yêu lấy BTV của mình nhé :))).

p.s: cảm ơn bạn nào đã lội qua được hết wall of text này. Nếu bạn muốn trở thành BTV, xin hãy liên tục rèn luyện trèo tường chữ nghĩa nhé haha!