Mặc gì đi chơi Giáng Sinh

Trong các ngày lễ hội thì Giáng Sinh là dịp mình rất thích, dù mình không theo đạo hay gì cả. Mình thích không khí ấm cúng của Giáng Sinh, cả những món đồ trang trí, đồ ăn thức uống… Mình còn thích xem phim Giáng Sinh dở, càng dở mình càng thấy… buồn cười và rất lễ hội.

Hôm nay mình sẽ viết một bài nhẹ nhàng, vài gợi ý set đồ mặc đi trẩy hội mà không ngộp toàn kẻ đỏ-đen-xanh lá như cây thông. Đỏ với xanh lá là một cặp màu bổ túc, chúng tương phản với nhau rất mạnh (khá là nhức nhối đấy – cả cây đỏ có khi không chói bằng), nếu muốn phối đồ theo cặp màu này thì hãy chọn chất liệu cực kỳ xịn và đắt tiền nhé :v .

chất liệu nhung

Nhung – đặc biệt các tông màu đá quý, luôn đem lại cảm giác lễ hội sang chảnh với mình.

Blazer nhung là một lựa chọn hay ho. Phom dáng hơi nam tính sẽ làm chất liệu nhung ko bị cảm giác già nua.

Nhung có độ bóng, dễ làm lộ khuyết điểm, nên nếu bụng to thì mặc váy nhung bó trông sẽ càng tròn rõ ( . _ . ). Mình thấy áo là an toàn nhất. Quần nhung ống rộng cũng hơi khó mặc. Khéo thành cosplay bà ngoại.

chân váy midi xếp li hoặc tulle

Dạng chân váy này mình thấy khá dễ mặc, che khuyết điểm, phù hợp nhiều vóc dáng. Phối với áo len hoặc sơ mi hoặc áo phông đều xinh. Với mùa lễ hội, màu đỏ hoặc màu đồng/ màu bạc lấp lánh rất phù hợp đó.

nguyên cây màu kem/ be sữa

Màu kem/ be sữa tuy là một màu rất nhẹ nhưng lại gợi cảm giác vô cùng ấm cúng, đặc biệt khi đi cùng các chất liệu mùa đông. Nhược điểm lớn nhất là dễ bẩn . Nhưng có cái đẹp nào không đau đớn :v .

nếu vẫn quyết tâm làm cây thông noel…

Mình tìm được vài outfit phối đỏ-xanh lá đúng tinh thần Giáng sinh truyền thống, xem cho vui:

Mình sẽ còn viết nhiều bài nữa cho chủ đề Giáng sinh. Hẹn bài tới nhé :3 !

Bạn có kỳ thị người da trắng & đàn ông?

Năm H’hen Nie vào được đến top 5 hoa hậu hoàn vũ thế giới, câu hỏi ứng xử của cô ấy là một trong những câu khó nhất, khó hơn nhiều câu hỏi của Hoa hậu thắng giải năm đó. H’Hen Nie được hỏi liệu có phải phong trào #Me too đã đi quá xa so với mục đích ban đầu của nó. Cô vô cùng xui xẻo khi có một thông dịch viên nói tiếng Việt không sõi, dịch khá tối nghĩa. Câu trả lời của H’Hen Nie cũng chung chung và sách vở (mà mình nghĩ ko hoàn toàn do lỗi của cô).

Để trả lời câu hỏi trên một cách xác đáng, cần nhiều kiến thức, cũng như theo sát các thông tin báo chí truyền thông. Như mình tìm hiểu thì thực sự có những người đã ăn theo và vu oan cho một số cá nhân khác, thậm chí chính người khởi xướng phong trào này cũng đã bị cáo buộc tấn công tình dục. Chúng ta đấu tranh chống lại những kẻ phạm tội chứ không quy chụp, không lợi dụng việc này để o ép, phân biệt đối xử với đàn ông.

Nên câu trả lời của mình cho câu hỏi thi hoa hậu kể trên là ở một số khía cạnh, phong trào #Me too đã bị biến tướng. Tuy vậy, đây là một vấn đề vô cùng nhạy cảm, trắng đen lờ mờ, không dễ dàng gì để rành mạch đúng sai.

Trong tất cả những phong trào xã hội với mục đích tốt đẹp, mình cho rằng sẽ luôn có mặt trái, dù nhỏ. Sẽ luôn có những thành phần quá khích, đi lệch tôn chỉ đúng đắn ban đầu, nhất là không phải tất cả mọi người đều giữ được bình tĩnh và suy nghĩ sáng suốt.

Đợt phong trào #Black lives matter bùng nổ ở Mỹ, mình có một project nhỏ xíu xíu vẽ bìa một cuốn sách. Tác giả người Mỹ và sách sẽ được xuất bản tại Mỹ. Nội dung cuốn sách rất vui vẻ, vô hại, không dính chính trị gì hết, chỉ là sách động viên tinh thần. Tác giả muốn thể hiện đúng tinh thần đa văn hoá, đa sắc tộc của hợp chúng quốc Hoa Kỳ, nên yêu cầu vẽ nhiều nhân vật đại diện cho các màu da sống hài hoà bên nhau. Trong đó, mình có vẽ một cặp: nam da màu và nữ da trắng đang khiêu vũ với nhau.

Ban đầu tác giả rất ok, đồng tình với những hình ảnh vui vẻ mình đã vẽ. Trước khi sách chính thức đem in, tác giả lại tung trang bìa để nhá hàng với độc giả. Xui làm sao trúng đợt phong trào #Black lives matter đang lên cao. Rất nhiều độc giả da màu đã phản ứng vô cùng dữ dội với hình ảnh nam nữ da màu – da trắng khiêu vũ với nhau. Cuối cùng mình đã phải sửa lại thành da màu nhảy với da màu, da trắng nhảy với da trắng. (không ai quan tâm tới người da vàng trong tranh, ok =)) )

Mình ủng hộ việc bình đẳng sắc tộc, ủng hộ mục đích tối thượng là các màu da sẽ CHUNG SỐNG hoà bình. Phản ứng dữ dội của bộ phận độc giả da màu kia làm mình mất cảm tình ít nhiều với phong trào giành quyền bình đẳng của họ. Nếu để cơn giận lấn át lý trí, họ sẽ trở thành những kẻ racist ngược lại người da trắng. Vậy thì đâu có tốt đẹp gì hơn những kẻ da trắng phân biệt chủng tộc?

Tương tự, phong trào nữ quyền cũng sa vào một số vũng lầy cực đoan thái quá như trên. Có một lần mình vẽ tranh một nhà khoa học nữ đã góp phần chụp ảnh hố đen. Ban đầu mình tìm hiểu thông tin không chính xác nên đã viết nhầm thành cô ấy có công lớn nhất. Sau đó lúc sửa lại, mình đã có comment là chỉ cần tham gia đóng góp trong những dự án lịch sử như thế này đã là rất cool rồi. Báo chí đã bị lậm nữ quyền quá mà thành ra đưa tin sai lệch.

bức tranh “bê bối” đó của mình đây! Lưu ý những thông tin mình viết trong tranh không hoàn toàn chính xác nhé. Đây là bản cũ mình chưa update.

Ngay sau đó có một chị vào comment cho mình nguyên một tờ sớ 🙂 , mình không nhớ chính xác hết nội dung, chỉ nhớ ý chị ấy nói rằng mình đang coi thường phụ nữ. Rằng thì là phụ nữ chỉ làm được phần nhỏ như vậy đã là tốt rồi = phụ nữ chỉ làm được đến thế mà thôi?!? Nữ quyền cực đoan sẽ khiến bạn trở nên nhạy cảm, xuyên tạc thái quá như vậy đấy!

Mình và chính nhà khoa học nữ kia, chỉ là những người trung thành với sự thật. Làm bao nhiêu nhận bấy nhiêu. Cô ấy cũng không hề muốn thành tâm điểm truyền thông mà lấy hết credit của các đồng nghiệp nam.

Trong chương trình Rap Việt, Suboi đã mang tới hình ảnh + quan điểm về sức mạnh nữ giới mà mình thấy rằng cực kỳ lành mạnh và văn minh. Cô ấy nói rằng “quyền nữ” không đồng nghĩa với việc phải bỏ đi sự nữ tính, hay lúc nào cũng phải lên gân ta đây mạnh mẽ.


Với mình, về cơ bản, tất cả những đấu tranh xã hội đều hướng tới cốt lõi là trao cho con người quyền lựa chọn. Ví dụ như đấu tranh quyền nữ không phải là để phụ nữ tranh làm thợ mỏ với đàn ông, mà là nếu có người phụ nữ nào muốn làm việc ấy thì cô ấy được quyền chọn. Hay một trường ĐH tuyển sinh viên, chỉ nên dựa trên trình độ & ý chí của người đó, chứ không phải vì màu da. Cũng không nên vì sợ bị đánh giá là phân biệt chủng tộc mà ưu ái một người da màu hơn.

Những vấn đề liên quan tới sắc tộc, giới tính luôn phức tạp và nhạy cảm. Một vài mẩu chuyện nhỏ kể trên là trải nghiệm thực tế của mình. Mình không muốn bị sa đà cực đoan hoá trong bất cứ vấn đề gì. Mình nên đọc sách, học thêm thường xuyên, để tập suy nghĩ độc lập, giữ bản thân bình tĩnh và đầu óc mạch lạc.

{mặc theo tranh} Munch

Tập 2 của chuyên mục mặc theo tranh, mình chọn một hoạ sĩ (với mình) khó “phiên dịch” hơn nhiều. Mình mất mấy ngày mới chọn đồ xong.

Edvard Munch là một hoạ sĩ người NaUy, theo trường phái Biểu hiện/ Hậu ấn tượng. Sinh thời, ông bị chẩn đoán mắc bệnh suy nhược thần kinh, có biểu hiện lâm sàng của chứng cuồng loạn. Điều này được phản ánh rõ rệt qua những nhân vật và không khí trong tranh của ông. Các tác phẩm của Munch nhìn chung đều gợi những cảm xúc… không dễ chịu chút nào, luôn có gì đó bất an, đầy lo âu.

Màu sắc của Munch thường có độ tương phản cao, rực rỡ nhưng… không tươi vui ( . _ . ), luôn gây cảm giác căng thẳng, lạc lõng.

Tác phẩm (được coi là) nổi tiếng nhất của Munch chính là bức Tiếng thét (The scream – 1910). Munch vẽ bức tranh này trong hoàn cảnh vô cùng bi đát: nghèo khổ, thất tình, bệnh tật. Cây cầu trong tranh cũng là một địa điểm nổi tiếng diễn ra nhiều vụ tự vẫn. Bức tranh được nhiều nhà nghiên cứu cho rằng có thể nói về việc tự tử.

Tuy gốc rễ tác phẩm gợi cảm hứng cho trang phục hôm nay có phần… bi bét, đáng sợ, nhưng mình không muốn khai thác khía cạnh cảm xúc tiêu cực (sau cùng thì cũng là outfit để mặc bình thường thôi mà). Trái lại, mình nghĩ điều chúng ta có thể học hỏi từ Munch là việc bộc lộ xúc cảm mạnh mẽ và trung thực. Thời trang có lúc bị chi phối, giới hạn bởi bối cảnh xã hội, nhưng vẫn luôn là một công cụ để con người thoải mái thể hiện bản thân.

Bước đầu tiên vẫn là phân tích cách phối màu trong tranh.

Phần nền trời vần vũ, quằn quại khiến mình liên tưởng ngay tới chất liệu len được pha trộn nhiều màu. Vậy nên mình đã tìm một chiếc áo len phù hợp và phát triển cả outfit dựa trên chiếc áo đó. Không khí chung của outfit lần này sẽ là sự xô lệch, không ngay ngắn, không chuẩn chỉnh.

Vì chiếc áo len đã rất nổi bật rồi nên các yếu tố còn lại mình tiết chế đi cho khỏi bạn nào cũng tranh nhau làm tổ trưởng, tránh làm người khác nhìn vào thấy muốn… suy nhược thần kinh.

Mình chọn chân váy màu đen, bám theo nhân vật chính đang gào thét trong tranh, nhưng là một chiếc chân váy được cắt, xếp lớp hơi khác thường chút, tạo chuyển động nhưng không mềm mại mà… quay cuồng.

Tiếp đến là quần tất đen có bắn chút màu xanh hơi rực sáng, bám theo ánh sáng trên mặt sông trong tranh. Chất liệu tất cũng không quá dày, không đen kịt gây nặng nề ở nửa dưới của trang phục.

Giày mình chọn boots chất liệu nhung để tiếp nối độ sáng lấp ló từ phần tất. Nhung là một chất liệu khá hay ho, vừa có cảm giác xốp vừa có độ sáng kiểu đá quý, nhưng lại không phải bóng loáng đập vào mặt người nhìn.

Phần phụ kiện mình chọn một đôi khuyên tai bằng gỗ, được vẽ màu lộn xộn – gần giống màu của mảng dải đất bên sông. Một chiếc đồng hồ có mặt hình giải phẫu đầu lâu – để trung thành một chút với sự chết chóc của tác phẩm :v .

Túi xách mình chọn mẫu túi puzzle của Loewe, để gợi liên tưởng tới cây cầu – về màu sắc và hình khối. Thêm nữa, túi puzzle gây ấn tượng là túi mà không giống túi. Khi nhìn vào chúng ta vẫn hiểu ngay đó là một chiếc túi, nhưng cách chia mảng miếng khiến nó gây chút bối rối, ảo giác về việc miệng túi ở đâu, kéo khoá đường nào… Với mình, đây là cảm giác gần giống nhất như cây cầu trong tranh.

Phew, nghĩ xong cái bộ này thấy cũng mệt phết! (nhất là đoạn tìm cái áo len) Tập sau nhất định làm hoạ sĩ nào tươi sáng tung tăng :v .

{Mặc theo tranh} Monet

Mình đã thấy và thích trend phối đồ theo tranh từ lâu, nên giờ mạnh dạn làm một phiên bản của mình.

Những bức tranh kinh điển có sức sống lâu bền vì nhiều lý do. Một trong số ấy là chúng có thể trở thành niềm cảm hứng bất tận, ứng dụng được trong đủ thứ của đời sống hiện đại. Cách đơn giản (và phổ biến) nhất là in nguyên bức tranh lên vải, sổ, hộp, giấy bọc, băng dính… Nhưng cách thú vị hơn là “suy diễn” chúng theo cách mới. Đó có thể là áp dụng lại cách phối màu, chất liệu, hoạ tiết, không khí cảm xúc…

Mình đi xem triển lãm gì cũng sẽ cố gắng mặc đồ gần gần style của triển lãm đó. Đợt đi bảo tàng Yayoi Kusama, mình mặc áo chấm bi to, lúc chụp ảnh cạnh mấy tác phẩm của bà ấy nhìn vui mắt lắm ý.

Claude Monet là một trong những danh hoạ mà mình yêu thích nhất, cũng đã may mắn có dịp được xem tranh gốc (trường phái ấn tượng cũng là trường phái mình khoái nhất). Không biết diễn đạt sao để đọc không bị văn vở sến súa, nhưng thực lòng lần đầu tiên được xem tranh gốc của Monet mình đã rất xúc động (tý khóc). Một sự lay động mạnh mẽ khó diễn tả bằng lời. Cảm giác này không thể có được nếu chỉ xem qua sách vở, ảnh chụp lại.

Monet có lẽ được biết tới nhiều nhất qua những bức tranh vẽ hồ súng. Vậy nên mình đã chọn bức Water-lilies (1908) để làm mẫu cho outfit lần này.

Đầu tiên, mình nhặt ra bảng màu mà Monet đã sử dụng.

Đây là một bảng màu vô cùng dễ chịu, hài hoà, gợi cảm giác tươi mới của mùa xuân, với tone chủ đạo là xanh dương & xanh lá, điểm nhẹ trắng & hồng.

Tiếp đến mình phân tích bút pháp và texture của bức tranh. Monet, cũng như các hoạ sĩ trường phái ấn tượng, thường sử dụng những nét cọ phóng khoáng, kết hợp tone màu uyển chuyển, tạo ra cảm giác cực kỳ sống động cho tranh (mặt nước rung rinh hay gió thổi lay động hoặc ánh sáng lấp lánh…). Họ bớt tả hình khối chính xác mà thay vào đó tập trung miêu tả sự chuyển động của ánh sáng, không khí… trong tranh.

Từ đó, mình nghĩ nên chọn những trang phục có phom dáng thoải mái, tung bay một tý, thay vì những đường cắt cúp góc cạnh.

Mình chọn một chiếc váy hai dây dài suông, bay bay, với nhiều tầng màu tone xanh, bám theo cách chuyển sắc độ hồ nước của Monet.

Áo khoác mình chọn áo cardigan xanh lá nhiều vàng, với chất len bông xù chứ không đanh, để miêu tả độ xốp xốp giống như tranh. Ngoài ra điểm xuyết thêm mấy chiếc cúc áo màu hồng.

Giày mình chọn một đôi sneakers vải ren màu trắng. Các bạn có thể thấy phần màu trắng trong tranh không phải một mảng đặc, mà là nhiều lớp chồng lên nhau, khiến mình liên tưởng tới chất liệu ren.

Để thống nhất style casual, thoải mái của outfit, mình chọn một chiếc túi tote, nhưng bằng vải organza. Vải organza có tính chất xuyên thấu, có độ bóng nhẹ (đặc biệt dưới nắng). Khi đeo túi này, vẫn có thể thấy thấp thoáng được màu áo và váy, giữ được sự “rung” của màu đi cạnh nhau.

Chi tiết diễn nôm nhất trong outfit này là đôi khuyên tai – hình hoa súng với lá, để bộ trang phục vẫn dễ hiểu và không đi quá xa khỏi tranh gốc. Viên ngọc trai màu trắng cũng giúp kéo màu giày, không để đôi giày trắng bị lạc lõng quá.

Trên đây là cách mình “phiên dịch” tranh Monet bằng quần áo thường ngày. Làm xong mình cũng muốn kiếm đủ bộ đấy để đi xem triển lãm Monet quá :))))). Các bạn xem xong có ý tưởng, cách phối nào khác không?

Hẹn bài tiếp sau với những danh hoạ khác nữa nhé!

À bonus khoe cuốn artbook của Monet mà mình có :)))

Yêu thích tháng 10,

Bài này đáng nhẽ phải lên vào ngày cuối cùng tháng 10, nhưng mình viết không kịp 🙂 .

Nhạc

Giờ mình ít nghe nhạc hơn hồi xưa rất nhiều. Ít chịu tìm nhạc mới. Tháng rồi mình tìm được mấy bài nghe rất vừa tai, nghe đi nghe lại suốt.

  1. 香水 (kousui) ー 瑛人

Bài hát mang tên “Nước hoa“, với lời ca đi thẳng vào vấn đề: anh chàng biện hộ không còn thương nhớ gì người yêu cũ đâu, anh biết em không còn cần anh ở bên, chỉ tại mùi nước hoa Dolce & Gabbana của cô ấy mà thôi. Một tâm sự đầy day dứt nhưng đành chấp nhận thực tế, được che giấu dưới lớp vỏ tôi ổn mà không ai tin.

Bài này mình vô tình nghe được trong một đoạn quảng cáo app karaoke giữa clip trên youtube. Nghe giai điệu cuốn hút mình liền nhanh tay mở app Shazam để dò tên bài hát gốc.

2. LEMON – 米津玄師 (Kenshi Yonezu)

Bài hát mang tên “Quả chanh” sử dụng hình ảnh/ mùi vị của quả chanh để ẩn dụ cho những kỷ niệm… chua chua, đắng đắng đọng lại không phai trong tim về người anh yêu. Anh bảo tất cả những nỗi buồn, nỗi đau từ xưa đến giờ cùng với cô ấy thì anh yêu cả. Một bản tình ca da diết, tha thiết, đậm sâu vô cùng, được bật nhan nhản ở siêu thị làm dính cả vào đầu mình. Rồi mình phải lên youtube tìm nghe cả bài.

3. J’ai pas envie – MIKA

Bài hát mang tên “Tôi không muốn“, và quả thực MIKA đã không muốn cái gì. Chồng thích một đằng, chàng lại thích một nẻo. Tặng hoa hồng chàng cũng vứt. Sau một hồi hờn dỗi từ đầu bài đến cuối bài chàng liền kết: nhưng em không phải đồ khốn đâu, bài hát này là dành cho anh đấy!

Người ta hát hay, sáng tác giỏi thì chịu nhận bài hát đi chứ còn làm gì nữa.

Phim

Tháng 10 mình lười làm quá do xem phim rất nhiều 🙂 🙂 .

1. THE TRIAL OF THE CHICAGO 7 (2020) – Netflix

Bộ phim kể về phiên xử những người biểu tình chống chiến tranh Việt Nam ở Chicago. Những người biểu tình đa dạng sắc tộc, tầng lớp, học thức… nhưng đều chung quan điểm phản đối chính phủ mang quân sang can thiệp chính trị ở Việt Nam. Phim quy tụ một dàn sao sáng chói, ai cũng tròn vai, ấn tượng dù thời lượng xuất hiện ngắn hay dài. Phim vừa có những tình tiết hài hước phì cười nhưng cũng không thiếu sức nặng lay động cảm xúc.

2. GET EVEN – Netflix

Series về hội chị em chuyên đi phá án học đường. Mỗi nàng một cá tính, nhưng tựu trung đều thông minh, dũng cảm, ngay thẳng. Bộ phim tề tựu đầy đủ mọi trend hiện thời của điện ảnh thế giới: da màu, da vàng, da trắng đủ cả, cả LGBT, cả nữ quyền… Đố ai chửi được gì đoàn làm phim nữa nhé.

Mình vốn có soft spot cho những câu chuyện về hội chị em bạn dì, lại còn ngầu lòi không luỵ trai nữa thì càng vui. Phim này không quá xuất sắc nhưng xem vui, dễ chịu, các nhân vật đều có điểm tốt điểm xấu nhưng không ai đáng ghét, không thể cảm thông.

3. THE QUEEN’S GAMBIT – Netflix

Phim kể về Beth – một thiên tài cờ vua. Cô có một tuổi thơ nhiều sóng gió, phải vào trại trẻ mồ côi từ năm lên 8. Ở đây cô đã khai phá được tài năng thiên bẩm và niềm đam mê với cờ vua.

Phim có nhịp độ dễ chịu, rất cuốn, dễ xem, xem một lèo cũng không thấy mệt. Phần thiết kế bối cảnh và trang phục đặc biệt đẹp mắt (bối cảnh những năm 60). Nhạc phim cũng hay.

Tuy phim về một kỳ thủ nhưng phim không hề về cờ vua chút nào. Hoàn toàn là một phim tâm lý. Mình muốn phim làm sâu hơn về chuyên môn, giải thích những nước đi xuất chúng, thể hiện tư duy thiên tài của Beth cho khán giả cùng hiểu, cùng suy nghĩ.

Phim cũng là một bài ca về nữ quyền – thể hiện một cách khá khéo léo, không bị sượng. Nhưng mình nghĩ câu chuyện sẽ truyền cảm hứng hơn nếu như sự thiên tài của Beth không quá tuyệt đối như vậy. Well, nữ quyền nhưng đó là vì cô ấy có tài năng xuất chúng. Còn phụ nữ bình thường trong phim thì vẫn lấy chồng ở nhà chăm con thôi, you know.

sách

Tháng vừa rồi chưa đọc xong được cuốn nào, toàn dở dang :v nên chưa biết có yêu thích để đưa vào list hay không.

Bộ saga đang dở đầu tiên là DUNE – Xứ Cát. Mình đọc được nửa tập 1 bằng tiếng Việt rồi không chịu nổi phải quay ra đọc tiếng Anh. Và bất ngờ chưa, bản tiếng Anh dễ hiểu, dễ chịu hơn rất rất nhiều. Bản dịch phức tạp hoá từ ngữ, câu cú, diễn đạt, vô cùng khó tả, mà chỉ càng đọc lâu càng… không thể thấm.

Cái mình thấy thú vị nhất ở DUNE hiện giờ là cách tác giả xây dựng một thế giới giả tưởng vừa xa lạ, vừa gần gũi. Bối cảnh của câu chuyện (với mình) vô cùng thú vị. Nhân vật chính – Paul – giờ đã được gắn liền trong tưởng tượng của mình với khuôn mặt không góc chết Timotheé Chalamet nên có gì để mà than vãn đâu 🙂 .

Bộ saga dang dở tiếp theo là RED RISING – Đỏ trỗi dậy. Bộ này thì bản dịch tiếng Việt mượt, mình không phải nhai cục sạn nào. Bộ này có bối cảnh gần gần với DUNE, chắc phần nào được gợi cảm hứng. Câu chuyện gán các loại người, tầng lớp với màu sắc. Mình đọc được 1/4 sách thì nhân vật chính mới đang lên đường làm cách mạng. Không biết cách mạng có hấp dẫn không. Xin chờ cập nhật của tháng sau!

Mua sắm

Công cuộc săn hàng 2hand của mình vẫn khá hên. Bên này đã bắt đầu vào đông, lạnh và làm mũi mình khổ sở. Mình đã sắm được mấy cái áo len, cả một chiếc khăn len cashmere đúng màu của năm nữa.

Dưới đây là vài winter uniform năm nay của mình, hình ảnh sát thật với món đồ có trong tủ (lấy từ web của hãng). Mình không chụp ảnh mặc thật vì… mình lười đó.

Ngoài ra, tháng 10 nhờ chăm viết và share bài hơn nên lượng view của blog tăng vọt. Chỉ chờ donate cũng được tăng vọt như view nữa thôi hihi.

{chuyện màu sắc} Xanh dương

Kể từ năm 2000, hãng Pantone (một công ty cung cấp hệ thống màu chuẩn, ứng dụng trong thiết kế và sản xuất) thường niên chọn ra một màu của năm. Màu này sẽ thành trend của năm đó, đặc biệt trong thời trang và thiết kế nói chung (đồ hoạ, nội thất…).

Màu của 2020 mình đặc biệt thích, classic blue. Dù bây giờ đã gần hết năm rồi, nhưng mình vẫn muốn viết vài điều hay ho về lịch sử màu xanh dương và thêm vài gợi ý cách sử dụng trong đời sống. Vì một khi đã thích thì sử dụng thoải mái chứ nề hà gì color of the year :))).

Khái niệm về xanh dương (blue) xuất hiện khá muộn, sau rất nhiều màu khác. Các nhà sử học cho hay, ở thời kỳ Hi Lạp cổ đại, người ta còn chưa biết gọi màu này thế nào. Người xưa miêu tả sắc xanh thẳm của đại dương bằng cụm “rượu thẫm”(wine-dark). Xuyên suốt hành trình phát triển của tiếng Anh, “white” & “black” (trắng-đen) được tạo ra đầu tiên, sau đó tới “red” đỏ – màu của rượu và máu, “yellow” vàng, “green” xanh lá rồi cuối cùng mới tới blue.

Blue không xuất hiện nhiều trong tự nhiên. Cứ nhìn chim chóc, hoa lá mà xem. Xanh dương luôn hiếm hơn. Khoảng 6000 năm trước, con người mới “tìm” được blue. Bắt nguồn từ đá Lapis được khai thác từ những mỏ đá ở Afghanistan. Màu xanh cuốn hút của Lapis khiến chúng nhanh chóng trở thành món hàng quý giá ở Ai Cập, thậm chí được tôn thờ. Người Ai Cập sử dụng các hoá chất khác để pha chế các sắc độ blue từ đá Lapis.

Lapis cũng là loại đá mình vô cùng yêu thích, đến độ đã chọn nó làm nhẫn cưới.

đeo lên xinh lắm các bạn ạ!

Sắc độ của Lapis được gọi là Ultramarine blue.

màu đá quý có khác!

Thời kỳ Phục Hưng (khoảng thế kỷ 13-15), blue là màu vô cùng đắt đỏ, vì nó được tạo ra từ đá Lapis nghiền, lại còn phải nhập khẩu từ Trung Đông. Xem tranh nào dùng lắm sắc độ blue là đủ biết… hoạ sĩ chơi sang lắm á!

Màu này thời ấy được miêu tả là hoàn hảo, tuyệt đối, vượt trội hơn mọi màu sắc khác (tốn tiền quá đi mà), được dùng để vẽ Đức mẹ đồng trinh, bởi những hoạ sĩ tài năng (và lắm tiền) nhất.

Màu xanh của bộ váy Đức mẹ trong tranh sau này đã trở nên quen thuộc và phổ biến, được sử dụng trong Hải quân, gọi là navy blue.

Có một màu blue khác thường dễ bị nhầm lẫn Ultramarine là Cobalt (tên dân dã chính là xanh cô ban). Cobalt so với Ultramarine ít… rực rỡ, toả sáng hơn.

Trở lại với màu của năm 2020: (nếu bạn có thể hiểu được mớ lý thuyết pha màu này) classic blue so với cobalt thì nhiều vàng hơn, khiến nó trở nên dịu mắt, đằm hơn, và có lẽ dễ dùng hơn.

Iphone 12 năm nay có màu blue rất bắt trend. Mỗi tội, không biết có phải do chất liệu bóng loáng, khiến nó trở nên hơi… nhựa nhựa, rẻ rẻ.

Áp dụng blue trong thời trang vui vẻ hơn chọn Iphone mới. Dưới đây là một số gợi ý phối màu của mình. Cá nhân mình thấy màu này dễ mặc hơn mọi người tưởng đấy, không làm tái da (đặc biệt là da châu Á có undertone vàng hoặc xanh olive).

Mạnh dạn thì cứ chơi cả cây classic blue, còn để an toàn thì dùng một món trong cả set đồ thôi (áo, quần, túi xách, khăn quàng, mũ, giày…)

Đội mạnh dạn:

Đội nhẹ nhàng kéo màu cùng tone:

Đội lấp lánh đá quý:

Các tone màu đá quý rực rỡ nhưng vẫn có độ đằm, lấp lánh nhất định, khác với màu neon đó nhé.

Đội một điểm nhấn:

Đội hường phấn: (cách phối này rất kén da nha, hoặc trắng hồng hào hoặc đen nâu sậm mới mặc đẹp)

Nếu bạn chỉ muốn nhấn nhá một chút theo trend màu năm nay, trang sức từ đá Lapis là một lựa chọn xuất sắc, giá thành vừa phải, dễ phối.

Mình cũng đã kịp sắm vài món xinh xinh tone xanh này. Hẹn gặp lại với những màu sắc khác nhé!

Mài đam mê ra ăn,

Mình từng nhận được rất nhiều tin nhắn của các bạn đang lăn tăn suy nghĩ muốn theo nghề minh hoạ. Điểm chung là các bạn luôn lo lắng liệu có thể kiếm sống được bằng nghề này hay không.

Một mặt nào đấy, mình cảm thấy bản thân không đủ tin cậy để nói về chuyện này, vì mình chưa từng phải chật vật lo kiếm sống từng bữa. Mặt khác, quan điểm riêng tiền bạc đã góp phần không nhỏ khiến cuộc sống của mình tương đối dễ chịu (về mặt vật chất).

Mình sinh ra trong một gia đình trung lưu tại Hà Nội. Bố mẹ là công nhân viên chức, làm công ăn lương bình thường, không chức tước, không buôn bán kinh doanh, không có khoản thừa kế dù to dù bé nào. Ngôi nhà mình lớn lên hơn 20 năm chỉ vỏn vẹn 25m2, có nhà bếp liền kề nhà vệ sinh kèm nhà tắm bé không thể bé hơn được nữa. Câu quen thuộc mẹ nói suốt thời bé của mình là nhà cận nghèo nên chỉ được ăn chuối thôi.

một bức chân dung gia đình thân yêu.

Khi bắt đầu tự kiếm được tiền, mình nhận ra một khía cạnh lạc quan trong điều mẹ hay nói, và đây cũng là cốt lõi quan điểm về tiền bạc của mình: ít nhất vẫn có chuối mà ăn.

Dù nhà không giàu có gì nhưng bố mẹ mình luôn cố gắng có đủ mọi thứ, chỉ là ở một mức vừa túi tiền hơn. Cơm ăn đủ 3 bữa, có cả hoa quả tráng miệng. Mình chưa bao giờ cảm thấy ghét bỏ chuối vì phải ăn nhiều, cũng không đòi hỏi được ăn những thứ đắt tiền hơn.

Mình là một đứa trẻ và một người lớn không nhiều ham muốn vật chất. Rất thích tiền, nhưng mình không thèm thuồng túi hàng hiệu, hay nhà lầu xe hơi. Mình cảm thấy việc bản thân không đặt nặng vật chất giúp mình không mấy khi đau khổ về tiền bạc. Vì mình không ham cơm bào ngư (nhưng nếu có thì vẫn ăn nha 🙂 ) nên mình luôn đủ cơm muối vừng để ăn.

Thêm nữa, mỗi khi mình cần tiền làm gì đấy, mình cảm thấy… vũ trụ sẽ giúp đỡ mình :)))). Sẽ có cơ hội tới giúp mình kiếm đủ số tiền. Vd hồi sinh viên năm 2, chưa đi làm gì cả, mình muốn mua wacom. Wacom ngày đó là 400$ (10 năm trước), số tiền không nhỏ, không thể xin bố mẹ. Khi còn đang lăn tăn làm sao kiếm tiền, mình liền có dự án minh hoạ đầu tiên, vẽ SGK. Làm xong thì mình thừa đủ tiền mua wacom luôn :D. Khi mình muốn đi Nhật thăm người yêu thì mình có sách best seller –> có thưởng doanh thu & Tết, đủ tiền đi luôn.

Vậy nên mình ít khi quá lo lắng về tiền nong, vì tin sẽ có cách xoay xở được thôi :D. Mình luôn gặp may như vậy đó.

Quay trở lại với câu hỏi ở đầu bài, liệu có kiếm đủ tiền là một câu hỏi không có câu trả lời. Bao nhiêu mới là đủ? Mình là loại có bao nhiêu tiêu bấy nhiêu, ít tiền thì ăn chuối, nhiều tiền ăn nho mẫu đơn. Mình luôn thấy không thiếu. Tiền với mình rất cần thiết, mình rất ít khi làm free, nhưng không dự án nào là thuần vì tiền cả. Tư duy của mình là: mình muốn làm một tác phẩm siêu đỉnh rồi kiếm được nhiều tiền chứ không phải mình muốn kiếm thật nhiều tiền nên mình sẽ làm tác phẩm này.

Có một câu thoại rất hay trong Ba chàng ngốc:

 “Pursue excellence, and success will follow, pants down!”

Theo đuổi sự xuất sắc và thành công sẽ tự khắc theo sau. Việc chúng ta đặt ưu tiên vấn đề gì ảnh hưởng rất lớn. Muốn ít thứ thôi thì sẽ thấy nhẹ nhõm hơn. Nên lo lắng về chuyện liệu mình có đủ khả năng làm nghề tốt không hơn là liệu nghề này có kiếm sống nổi không.

Khi bạn đủ tâm huyết và làm được việc, dù ở bất kỳ ngành nghề nào, bạn cũng sẽ kiếm được tiền thôi. Mình tin vậy. Đam mê sẽ mài ra ăn được. Ví dụ, mình thích sáng tác, thích vẽ. Mình làm bản thảo không chỉ để vậy cho vui. Mình sẽ tìm cách bán được chúng. Sẽ luôn có cách, chúng ta phải tìm – bắt đầu bằng việc thay đổi quan điểm về đam mê – đam mê là kiếm được tiền chứ không phải cứ đam mê dù không làm ra tiền. Nếu đam mê chưa ra tiền thì làm cái khác lấy tiền nuôi đến khi nó ra tiền thì thôi.

Chỉ đừng có những mục tiêu phi thực tế.

Không biết mình đã diễn đạt được mạch lạc quan điểm tiền bạc của mình chưa 😕 Mà đói quá, mình phải đi ăn đã.

Những thứ nên làm trước tuổi 30

Mình vốn rất ghét các kiểu bài “chấm chấm chấm” trước tuổi “chấm chấm chấm”. Xong giờ thì mình đang viết một bài thế đây 🙂 .

Mình ghét mấy bài như vậy do thường có quá nhiều cliché, không sát thực tế. Bài này, thực ra cũng chỉ là trải nghiệm và quan sát cá nhân, có thể không áp dụng cho tất cả mọi người. Đọc tham khảo cho vui thôi nhé!

Mình chọn mốc 30 bởi sau 30 khả năng thay đổi giảm đi nhiều (cả tinh thần và thể chất), sức ỳ khá nặng. Có những thứ bạn sẽ rất khó sửa sai.

1. Học nấu ăn

Không cần phải đến level nấu cỗ hay gì, chỉ cần nấu được bữa cơm đơn giản, đủ ăn, đủ chất. Ít nhất cũng phải biết luộc rau không nát, tráng trứng không bị chỗ mặn chỗ nhạt, cắm nồi cơm điện nhớ bật nút nấu… Tất nhiên nấu khéo, biết cả làm bánh các thứ thì xịn quá rồi! (mà cái này tuỳ sở thích thôi)

Khỏi phải nói việc biết nấu ăn, bất kể nam hay nữ, đều là một điểm cộng cực kỳ lớn, còn là minh chứng cho khả năng tự đảm bảo được chất lượng cuộc sống.

2. Học cách chăm nom nhà cửa

Mình không tin những người giường còn không biết dọn lại muốn đi thay đổi thế giới. Trước khi làm công to việc lớn gì, hãy biết tự gấp chăn màn, giặt đồ (sao cho không hỏng), biết sử dụng đồ điện sao cho đúng… Việc chăm nom nhà cửa ngày càng dễ dàng hơn, nhờ có máy móc (giờ đến quét nhà cũng không cần tự quét nữa rồi), nhưng cốt lõi vẫn cần có ý thức về chuyện gìn giữ không gian sống của mình ấy. Mình biết rất nhiều trường hợp, ra đường thì chỉn chu nhưng về nhà như cái ổ lợn.

Không gian sống sạch sẽ, tươm tất ảnh hưởng rất lớn tới sức khoẻ và tinh thần của chúng ta đấy. Hãy tin mình, mình học nội thất ra và mình quen rất nhiều kiến trúc sư =)))).

3. Sống xa bố mẹ một thời gian

Với bối cảnh văn hoá Việt Nam, mình không phản đối việc sống chung với bố mẹ. Trẻ con sinh ra trong một gia đình có nhiều thế hệ cũng có cái tốt. Tuy vậy, mình nghĩ rất nên có khoảng thời gian sống riêng, tự lập, bất kể đó là đi học hay đi làm xa nhà, hay đơn giản là dọn ra ở riêng. Cần có không gian để trưởng thành (cả về kỹ năng sống lẫn tinh thần), có áp lực để rèn luyện. Sống chung với bố mẹ suốt dễ bị ỷ lại ấy, và không có nhiều cơ hội để thực tập điều 1 và 2 đâu :p .

Bạn bè xung quanh mình, những người từng có thời gian sống tự lập với những người từ bé đến lớn ở cùng bố mẹ khác xa nhau về khả năng tự xoay xở lẫn sự độc lập về tinh thần.

Và sau cùng thì, bố mẹ cũng sẽ không sống cùng với chúng ta mãi. Không rèn cho quen biết tự lo cho bản thân sớm thì sao mà bố mẹ an tâm được.

4. Yêu ai đó

Ngày xưa mình nghĩ các cụ mắng không yêu sau nó hâm ra chỉ là một cái myth. Hoá ra ảnh hưởng là có thật, dù không phải ai cũng hâm.

Cưới thì không nhất thiết, nhưng rất nên có trải nghiệm yêu đương, là một mối quan hệ song phương nhé. Yêu ai đó vừa là học cách quan tâm chăm sóc người khác, mở đường vượt ra khỏi giới hạn thế giới cá nhân, vừa là cách để chúng ta hiểu bản thân mình. Ngay cả khi đó là một mối quan hệ thất bại, bạn vẫn có thể hiểu thêm được gì đó về mình. Mà mình nghĩ, những năm tuổi 20 chủ yếu là đi tìm bản thân thôi.

5. Xây dựng thói quen vận động

Nói đến đây mình cảm thấy hệt như bố mẹ mình vậy 🙂 .

Qua tuổi 30 cơ thể chúng ta sẽ suy giảm rõ rệt, hay đau nhức hoặc dễ phát phì, nếu như bạn không biết chăm sóc sức khoẻ từ sớm. Hãy chọn một môn thể thao bất kỳ, hoặc tập theo youtube tại nhà, đi xe đạp những khi có thể thay vì đi xe máy, leo thang bộ thay vì thang máy… Việc này không khó như chúng ta tưởng đâu!


Đúc rút của mình chỉ có vậy thôi, là những điều cơ bản mình thấy quan trọng nhất. Ví dụ mà có thói quen đọc sách, dậy sớm, không khẩu nghiệp trên mạng này nọ thì là bonus, tốt quá!

Chuyện đi sửa và bị sửa,

Có lần mình nghe podcast nói chuyện với một cựu nhân viên FBI, chuyên mảng thẩm vấn, về cách khai thác thông tin. Ông đưa ra một ví dụ đời sống rất dễ hiểu: Muốn biết một học viên trong lớp là sinh viên năm mấy, ông không hỏi cô ấy học năm mấy rồi, thay vào đó ông đưa ra một lời phỏng đoán (mà nhiều khả năng là sai): – em nhìn mặt chắc là sinh viên năm 2 nhỉ? Ngay lập tức cô sinh viên đó sẽ chữa lại, đồng thời đưa ra thông tin chính xác.

Ông nói, nhu cầu sửa sai người khác với con người nói chung vô cùng vô cùng mạnh mẽ, từ những thứ nhỏ nhặt như lỗi chính tả, cho tới to tát như quan điểm chính trị. Muốn khai thác thông tin, chỉ cần đánh vào nhu cầu này, “bẫy” họ khai ra những thông tin mình cần.

Khi nghe tới đoạn này, mình gật gù đồng cảm. Mình thường xuyên rơi vào cái bẫy này. Bé đến giờ mình có bệnh (vẫn đang gắng chữa) hay giải thích bản thân với người khác. Mình có một điểm, vừa xấu vừa tốt (có lẽ nghiêng về bất lợi) là tuyệt đối trung thành với sự thật, sự thật không nể nang cảm tình gì sất. Vì thế mình rất rất thích nhân vật Sherlock Holmes, Sherlock luôn tìm đến tận cùng chân tướng của sự việc, không bị ảnh hưởng bởi cảm xúc. Tuy vậy, vấn đề ở đây là phơi bày sự thật như thế nào.

Trước giờ, ngoài chuyện hay giải thích bản thân dài dòng ra (để lộ rất nhiều thứ không nên), mình cũng có tật hay sửa người khác. Nếu thấy thông tin không chính xác, mình sẽ muốn sửa ngay (ở đây là fact thôi nhé, không tính opinion. Vd có người bảo món này không ngon, đấy là khẩu vị riêng. Nhưng nếu món đó làm từ thịt gà mà người ta bảo làm từ thịt lợn thì mình sẽ khó kiềm chế muốn lao vào sửa :v ).

Từ bé đến giờ, những lần phơi bày sự thật nào đó, dù có liên quan trực tiếp tới mình hay không, mình đều chỉ nhận lại những điều tiêu cực. Phải nói rõ ở đây: mình không bóc phốt, khi chỉ ra một nhầm lẫn, sai sót gì đó mình không tấn công cá nhân, không đánh giá cả con người bằng một lỗi sai. Với mình thì cái gì sai thì nó sai, vậy thôi, một cách đơn thuần nhất có thể. Việc này hoá ra chả mấy ai hiểu cho, rằng nó sai thì mình nói nó sai, không phải vì có thâm thù, âm mưu gì sất, và mình cũng không cả nể vì đó là người thân quen mà không chỉ ra lỗi.

Sự thẳng thừng, lạnh lùng, không biết nhìn trước ngó sau không đem lại chút ích lợi gì cho mình :)))). Từ góc nhìn của người khác có thể trở thành vô duyên, cạn tình cạn nghĩa, hiếu thắng…

Ngược lại, tiếp nhận việc bị sửa lưng là một chuyện khó nuốt hơn nhiều. Khi bị người khác sửa (nói lại, là fact ko tính opinion), dù là sai thật mình cũng sẽ thấy khó chịu, không chối, mà mình sẽ dùng lý trí để thuyết phục bản thân rằng điều ấy tốt cho mình, nhận sai không có hại gì cả. Ngay cả khi thái độ sửa lưng của người ta rất ngạo mạn, thì biết được cái sai cũng là điều tuyệt đối tốt cho mình. Cái này không phải lúc nào mình cũng làm được, mà mình rất cố gắng rèn luyện.

Dám thừa nhận sai, thừa nhận thiếu sót là một chuyện hiếm hoi vô cùng, có lẽ cần rất nhiều can đảm và rất ít cảm xúc cá nhân để làm được vậy. Đặc biệt với những người là KOL hay influencer, hoặc có chút danh tiếng trên mxh nói chung. Những trường hợp thổ phỉ chửi bới vô văn hoá, cãi cùn thì chẳng nói làm gì, block thẳng tay thôi. Nhưng ngay cả khi bạn muốn trao đổi phản biện lịch sự, thì cũng gặp không ít trường hợp bị hide comment, xoá, block… Giá mà bản lĩnh của họ cũng to được như tự ái cá nhân của họ. Khi sống ngập trong những cái like, những lời ngợi khen, giữ mình khiêm nhường khó hơn nhiều.

Về cơ bản, khi bị sửa sai (mà đúng), tức đến mấy, cũng chỉ cần cảm ơn (dù là giả tạo). Nếu không muốn tranh luận, ok tôi biết có ý kiến trái chiều là như vậy. Còn gặp chuyện người ta nói sai, nếu không ảnh hưởng trực tiếp tới mình, tốt nhất là bỏ qua. Đấy là người trưởng thành, như bố mẹ mình sẽ dạy như vậy. Còn mình vẫn lao vào sửa như điên 🙂 🙂 Đùa đấy, bớt bớt làm chuyện vô bổ nha!

Phong cách bà mẹ Nhật

Khi sống ở đây, một trong những điều mình vô cùng nể phục các bà mẹ Nhật là: dù đẻ 2, 3 con thì người vẫn mảnh mai như thiếu nữ 🙂 🙂 . Thêm nữa, họ ở nhà không biết sao nhưng ra đường luôn chỉn chu, đầu tóc gọn gàng mượt mà ngay cả trong những ngày nóng. Quần áo tối giản nhưng rất đâu ra đấy. Xin giới thiệu một “phong cách” không chính thống nhưng rất phổ biến (ở Nhật) và hiệu quả này 😀 .

Keyword của phong cách này: thoải mái, tiện dụng, đơn giản, kín đáo.

Yếu tố nổi bật, dễ nhận diện nhất là ĐỘ DÀI. Áo dài, váy dài, áo khoác dài… dài layer lên dài. Họ thường mặc dáng suông, thoải mái, rộng nhưng không quá rộng, trông vẫn tương đối gọn gàng chứ không lùng bùng, một nùi vải. Sau đó là tone màu, trung tính, hài hoà, ít màu rực rỡ, chỉ thi thoảng điểm chút đỏ, vàng, xanh lá… (nhưng cũng là những màu đằm, không phải neon nha).

Vài ví dụ để có hình dung sơ lược về phong cách này (mà mình nhìn thấy mọi nơi ở Tokyo):

Style guide nèo!

Bảng màu:

Chất liệu

Những chất liệu tự nhiên, dễ chịu trên da, dễ vận động rất được ưa chuộng.

Giày

Sneakers đặc biệt được ưa chuộng, nhất là Converse (hoặc hãng khác mà dáng y vậy) và New balance, thường là đen-trắng hoặc ghi-be. Tiếp đến là giày búp bê, mùa đông thì loafer da lộn lót lông. Thi thoảng cũng vẫn có bà mẹ đi giày cao gót, nhưng thường là dạng giày gót thấp vừa phải, dáng cơ bản.

Những món đồ cơ bản

  1. Sơ mi váy dài: Đây là món đồ nhất định phải có. Để mặc như áo khoác, hoặc mặc ngoài quần dài, hoặc mặc không hoặc với một chiếc dây đai hoặc thắt lưng.

2. Quần: ống rộng (hoặc siêu rộng) hoặc ống đứng, suông, quần culottes, quần jeans ống đứng hoặc mom jeans:

3. Chân váy: váy midi dài tới giữa bắp chân hoặc tới mắt cá, váy tulle, váy bút chì (nhưng không bó, thẳng đuột thôi).

4. Áo: áo phông cơ bản, áo sơ mi dáng rộng, áo blouse có thêm chút chi tiết điệu điệu (như chiếc nơ nhỏ hoặc chút bèo nhún), áo thun dài tay kẻ ngang.
Rất hiếm khi thấy phụ nữ Nhật mặc áo hai dây, hay hở vai, hở rốn thì tuyệt đối không rồi. Nếu mặc áo hai dây, họ sẽ phối với một chiếc áo phông ở trong.

5. Áo khoác: cardigan, cardigan dáng dài, áo khoác dáng dài nói chung (với kiểu dáng đơn giản, màu trơn, bằng len hoặc dạ), áo Peacoat dáng ngắn. Ngoài ra dòng áo blocktech siêu tiện dụng của Uniqlo thấy cũng nhiều người mặc, mình cũng có một chiếc.

6. Phụ kiện: các bà mẹ Nhật không quá cầu kỳ phụ kiện, họ thường dùng những món đồ tương đối nhẹ nhàng, không sặc sỡ hay phức tạp.

7. Trang điểm & đầu tóc: Style Nhật bao năm qua vẫn là mặt lì môi bóng. Tóc thì vô vàn kiểu tóc ngắn siêu đẹp, thường nhuộm các tone nâu. Nếu có buộc tóc đuôi ngựa thì cũng xinh xắn vô cùng. Thật sự không biết họ làm cách nào để đầu tóc trông luôn dường như vừa từ tiệm ra vậy. Mình mà buộc tóc đuôi ngựa là kiểu I give up! 🙂 🙂

Cách phối

Họ bám theo một palette màu vốn sẵn hài hoà, không mấy khi sử dụng các tông màu rực rỡ, chói mắt. Quần áo phom dáng cũng đơn giản, ít chi tiết rắc rối. Nên về cơ bản, các món đồ của họ đi với nhau rất dễ vừa mắt.

Công thức cũng khá đơn giản: phần trên màu sáng thì phần dưới màu tối. Hoặc mặc những màu gần nhau: trắng – be, xanh dương nhạt – navy…

Điều thú vị là họ có thể phối đồ dài với đồ dài, vd áo khoác dài với váy midi dài, hoặc áo phom rộng với quần ống rộng, mà không cần chiều cao khủng (phụ nữ Nhật khá nhỏ nhắn). Mình nghĩ là do họ có một cảm nhận khá tinh tế về tỷ lệ, rộng nhưng rộng đến chừng nào, dài thì dài đến chừng nào.

Để kết ngắn gọn thì muốn biết các bà mẹ Nhật thường mặc ra sao, lookbook của Uniqlo vô cùng sát thực tế. Họ thật sự mặc hệt như vậy.

Bonus thêm một trang của hoạ sĩ Nhật chuyên vẽ minh hoạ thời trang, rất rất cute và sát thực tế (tả chất liệu đỉnh vcđ) : Namiki

Mình vừa nhận ra là mình rất hay kết bài bằng việc kêu mệt ( . _ . ). Thật sự viết xong bài dài nào mình cũng rất mệt. Mệt quá xin hết!