Làm sao để được đi học sớm?

Tối qua, lúc đánh răng trước khi đi ngủ, mình cứ nghĩ mãi về vụ cô giáo phê bình các học sinh đi học sớm, và một cô bé lớp 1 phải đứng ngoài cổng trường chờ dưới trời nắng 40 độ lúc 1h chiều. Mình nghĩ về việc liệu có một phương án nào có tình người cho cả hai phía.

Khi mình đọc những comment trên mạng xã hội về vụ việc này, trong hàng nghìn comment chửi bới, miệt thị, đòi trừng phạt cô giáo lẫn nhà trường, tuyệt nhiên không một ai nghĩ tới phương án giải quyết. Chi bằng với sức lực chửi bới ấy, chúng ta làm một cái quỹ nhỏ, mỗi người góp xíu xíu thôi, giúp/ thuê giáo viên trông thêm các em không bán trú mà đến sớm, hoặc giúp phụ huynh không đủ tiền cho con bán trú, được ăn bán trú? Lập quỹ giải cứu phụ huynh sau mùa dịch :)) ?

Phía nhà trường và cô giáo, họ đã có những ứng xử cứng nhắc, thiếu cái tình, phản giáo dục. Đặc biệt là việc cô giáo bắt các em đến sớm đứng lên bục giảng rồi chụp ảnh, gửi vào nhóm chat chung của cả lớp để công khai phê bình. Hành động này có thể làm tổn thương các em sâu sắc (mà đây hoàn toàn không phải lỗi của các em), hoặc gây ra sự chia rẽ, phân biệt trong lớp (bạn ăn bán trú, bạn không), đồng thời có phần nhục mạ phụ huynh (nhất là mẹ đơn thân, có thể họ vốn đã nhiều nỗi tủi thân). Giá mà cô giáo chỉ ghi tên các em lại, rồi nhắn tin nhắc nhở riêng tới từng phụ huynh. Giá mà nhà trường linh hoạt hơn một chút, có động thái, phương án nào đó giúp đỡ học sinh phụ huynh sau mùa dịch khó khăn vừa rồi. Có thể sự việc đã không đến nông nỗi này.

Mặt khác, vị phụ huynh kia cũng không kém gì. Về lý, bán trú là một dịch vụ riêng, bên ngoài khoảng thời gian quy định về dạy và học (vốn là trách nhiệm của nhà trường & giáo viên). Anh trả tiền thì mới được sử dụng dịch vụ. Việc đến sớm 15ph là phát sinh. Không chỉ một em, mà 5-6 em đến sớm. Để các em chơi trong sân trường hay ngồi phòng bảo vệ cũng thì nhà trường cũng cần biết để quản lý. Đọc tin nhắn của vị phụ huynh thấy cũng thái độ, rặt than thở hoàn cảnh cá nhân. Đâu chỉ mình chị khổ? Lương giáo viên bèo bọt, vừa trông vừa dạy hàng chục đứa trẻ có sung sướng gì? Mà ai phải có nghĩa vụ giúp đỡ cái khổ của chị?

Một lời cảm ơn, một lời xin lỗi đã làm phiền, một lời xin cảm thông khó nói lắm hay sao ạ?

Trong sự việc này, mình thấy người lớn chỉ đang ăn miếng trả miếng, quá quắt với nhau, chẳng ai nghĩ cho bọn trẻ (nghĩ thương lũ trẻ thật sự). Sau cùng lại đổ vấy lại tội lên đầu một đứa trẻ, là nó tự ra cổng đứng?!? Phụ huynh kia nghĩ làm ầm lên như vậy, khiến dân tình xúm vào ném đá giáo viên/nhà trường (độ hung hãn của cư dân mạng thì các bạn biết rồi đấy) mà con chị học tiếp ở đấy sẽ được yên sao? Rồi ngay cả khi xin chuyển trường, khi sự việc đã ầm ỹ công luận thế này, có trường nào không dè chừng? Hở ra một tý là lôi lên mạng bóc phốt? Dù nhìn cách nào cũng thấy tương lai con bé khó khăn.

Ngày học cấp 1 ở trường Thực Nghiệm, vì mẹ phải đi làm sớm nên dù trường 8h30 mới vào học, 7h hơn mình đã có mặt ở trường. Sớm hẳn tiếng rưỡi! Trường thì rộng mà mình không ngại chơi một mình nên khoảng thời gian ấy rất vui. Ngày nào cũng đến sớm nên bảo vệ quen mặt cả hai mẹ con. Mẹ mình luôn có lời với bác bảo vệ, nhẹ nhàng nhờ vả, bác mở cổng cho vào sớm. Thi thoảng mình còn gặp thầy hiệu trưởng, hỏi han sao đi học sớm thế.

Cấp 1 là khoảng thời gian vô cùng vui vẻ, dễ chịu với mình. Trái lại, lên cấp 2, từng có lần bị thầy dạy toán xách tai, mắng trước lớp là sao mình ngu thế, chỉ vì mình không giải được một bài tập (xin thanh minh là vì mình học chương trình Thực Nghiệm rất khác với chương trình phổ thông. Cấp 2 chuyển ra trường thường mình hầu như không biết các bạn đã học gì). Cảm giác tổn thương nhục nhã đó, ám ảnh cả chục năm sau.

Cuộc sống giờ khó khăn quá, quá quắt với nhau thì dễ, hiểu và cảm thông cho nhau một chút thì khó, khó vô cùng. Ai sẽ muốn để cho những đứa trẻ của mình lớn lên trong một xã hội như vậy?

Update thêm:

Vừa có clip bằng chứng rằng bà mẹ đã dàn cảnh đứa trẻ phải đứng chờ ngoài cổng. Khi biết chuyện này, mình thấy bản chất câu chuyện không thay đổi quá nhiều. Vẫn là mấy người lớn cay cú trả đũa nhau. Và đứa trẻ thì vẫn thiệt thòi. Cái khác chỉ là cư dân mạng đừng vội vã chửi bới. Những cú twist nhức đầu có thể còn chưa được lật mở hahah.

Lời biện hộ cho Bồ Câu,

Hôm qua, có phụ huynh vào phản ánh về gợi ý mua sách của mình, cuốn Bồ Câu (nằm trong series Bồ Câu của tác giả Mo Willems), cảm giác sách đắt mà ít chữ, cảm thấy không đáng tiền cho lắm.

81+rK9ENVBL
này này, Bồ Câu cũng có cảm xúc đấy nhé! Ngồi xuống đây nghe Bồ Câu bộc bạch cái đã…

Phản ứng này mình đã gặp khá nhiều, đặc biệt với bộ Bồ Câu. Sự bối rối, lăn tăn này mình rất hiểu. Bộ sách này đa số phụ huynh Việt Nam không biết cách đọc thế nào cho đúng. Đến tận bây giờ, thủ pháp kể chuyện của Mo Willems vẫn tương đối lạ lẫm với thị trường Việt Nam. Không phải phụ huynh sai, đơn giản là họ chưa biết, chưa hiểu cho Bồ Câu thôi 😀 .

Trong một bài giới thiệu từ lâu lắc về Mo Willems và Bồ Câu, mình đã có nói qua về thủ pháp kể chuyện đặc trưng của tác phẩm. Xin được trích lại lần nữa:

Các tác phẩm của Mo Willems nổi bật với thủ pháp metafiction rất khéo léo. Metafiction hiểu đơn giản là một cuốn sách tự tìm kiếm sự tương tác với độc giả (thủ pháp này cũng được dùng trong văn học, phim ảnh, như cuốn Nếu một đêm đông có người lữ khách – Italo Calvino, hay Memento của Nolan hoặc Deadpool – cả phim lẫn truyện. Mời đọc thêm ở đây) . Nhân vật trong sách ý thức được bản thân là một nhân vật tưởng tượng, ý thức được có chiều không gian bên ngoài trang sách/màn ảnh và nó nói chuyện với bạn. Như trong những cuốn picture book của bác Mô thì các trang truyện liên tiếp có nhân vật chính đang kể chuyện, hoặc hỏi chuyện độc giả, và giữa mỗi câu thoại đó sẽ là một khoảng trống để mỗi độc giả sẽ có một câu trả lời của riêng mình. Bằng cách này, người đọc sẽ thấy mình thực sự được tham gia vào diễn biến của câu chuyện, được đối thoại với nhân vật.

Có một chị bạn mình, kể chuyện khi cô bé con nhà chị ấy đọc Bồ Câu, nó sẽ ngồi diễn giọng Bồ Câu, nghĩ ra cả câu chuyện riêng, rồi tự cười khúc khích. Đó là minh chứng rõ ràng cho cách dùng metafiction đúng. Kích thích trí tưởng tượng, tự tạo ra câu chuyện, giao tiếp với nhân vật. Bọn trẻ con không cần biết metafiction là cái gì, nhưng chúng tự tìm được cách đúng (chúng nó thông minh lắm, không đùa!).

Phải nói thêm, cô bé ấy là một đứa trẻ rất tự tin, sáng tạo và chủ động.

Những cuốn sách như Bồ Câu cần sự giao tiếp, cần nhập vai. Đó là những cuốn sách cần “động”, chứ không chỉ đơn thuần đọc-nghe một chiều truyền thống. Bồ Câu không có lời dẫn, chỉ thuần thoại của riêng nhân vật chính. Điều thú vị ở bộ sách này mình quan sát được là phần lớn trẻ con không gặp khó khăn gì trong việc hiểu cuốn sách, trò chuyện với Bồ Câu và cảm thấy thích thú. Trái ngược với người lớn.

Có một chuyện cực kỳ cảm động mình từng nghe một cô giáo kể cho. Trong CLB đọc sách của chị ấy có một bé tự kỷ. Thời gian đầu khi đến CLB, bạn ấy không thể tham gia vào bất kỳ hoạt động nào, lúc nào cũng thu lu một góc riêng. Cho tới khi bạn ấy tìm thấy cuốn Bồ Câu trên giá sách và đọc, và cười rinh rích. Từ sau đó bạn ấy dần hứng thú với hoạt động đọc sách của CLB, dần làm quen và chơi cùng các bạn khác. Bước ngoặt ấy khiến cả mẹ bé và cô giáo phụ trách đều rưng rưng khi nhắc lại. Mình hiểu tâm trạng của bạn nhỏ ấy, cũng như tâm trạng không hiểu của phụ huynh với cuốn sách. Bởi bạn nhỏ ấy đã tìm được một người bạn đầu tiên có thể trò chuyện rất vui ở CLB ấy – chính là bạn Bồ Câu.

Vậy tại sao phải dùng thủ pháp nghe tên phức tạp thế cho một cuốn sách trẻ con chỉ có một nhúm chữ?

Một trong những nhiệm vụ quan trọng của picturebook nói chung là dẫn dắt trẻ làm quen với rất nhiều những thứ đầu tiên: chữ cái, câu từ, hình ảnh, màu sắc, môi trường sống xung quanh và cả những khái niệm trừu tượng nữa. Bỏ cái nào đi cũng là thiếu sót. Tất cả những điều ấy đều được đơn giản hoá đi, phù hợp với khả năng tiếp nhận ở từng mức độ tuổi của trẻ.

Có khả năng là những đứa trẻ đã quen với Bồ Câu, sau lớn sẽ đọc được những sách như của Italo Calvino không quá khó khăn, bất kể là chúng có biết đó là metafiction hay không. Người kể được vấn đề phức tạp một cách đơn giản nhất là người hiểu rõ vấn đề đó nhất.

Cũng như có rất nhiều sách tranh về triết học cho trẻ nhỏ (rất rất hay nha, ở VN có vài bộ như Cuốn sách về những sự trái ngược mang tính triết học của Kim Đồng, hoặc bộ Tư duy cùng bé của Alphabook. Hai bộ này mình si mê lắm!)

moi_dua_tre_la_mot_triet_giaa1023880a9b85e3739661255ae23f675

Trẻ được làm quen sớm với những kiến thức cao siêu (đã được đơn giản hoá và hài hước hoá với minh hoạ bắt mắt, thú vị) chắc chắn sẽ đỡ bỡ ngỡ hơn nhiều khi tiếp cận với những kiến thức phức tạp hơn lúc lớn, phải không ạ?

Không biết metafiction, hay triết học thì có ảnh hưởng gì lớn tới cuộc sống hay khả năng kiếm tiền sau này của trẻ không? Chắc là không. Nhưng biết thì sao? Biết thì vui, biết thì dễ trở thành con người thú vị, giàu trí tưởng tượng. 

Trong một bài luận về việc tại sao tương lai của chúng ta phụ thuộc vào thư viện (đọc bản gốc tiếng Anh tại đây, bản dịch tiếng Việt tại đây), nhà văn Neil Gaiman đã đưa ra những bằng chứng rất thuyết phục về việc tại sao Mỹ có nhiều bằng sáng chế, phát minh hơn Trung Quốc. Vì trẻ em Mỹ lúc nhỏ được đọc nhiều sách hư cấu (fiction) hơn.

Được đọc sách – bất kỳ thể loại gì – đã là rất tốt rồi, đã được 80% thành công rồi. Tuy vậy, nếu chỉ đọc những picturebook… truyền thống, kể chuyện đời thường ăn uống – ngủ nghỉ – vui chơi, bạn Voi học buộc dây giày, bạn Chuột tập bơi… thì mới là phân nửa quãng đường. Những cuốn sách “thách thức” hơn chút, kỳ lạ hơn chút, trừu tượng hơn chút sẽ đem lại những giá trị khác nữa, khó đong đếm hơn (ko giống như đọc bạn Voi học buộc dây giày xong là biết buộc ngay). Chúng ta cho trẻ đọc sách không chỉ để chúng làm quen được với cuộc sống thường nhật, còn là để kích thích tư duy, sự sáng tạo, trí tưởng tượng và cả để vui thích (rất quan trọng đấy). Chúng ta sẽ tượng tượng được nhiều thế nào chỉ với chuyện bạn Voi tập buộc dây giày?

Quay lại với Bồ Câu, tại sao chuyện Bồ Câu đòi lái xe buýt, đòi ăn bánh kẹp… lại kích thích trí tưởng tượng hơn bạn Voi tập buộc dây giày? Bồ Câu không nhằm dạy trẻ một kỹ năng đời sống cụ thể (buộc dây giày), mà còn giới thiệu một phương thức tưởng tượng – đó là TẬP NHẬP VAI, lại còn rất buồn cười. Đặt mình vào tình huống, hình dung ra các khả năng, hội thoại có thể xảy ra…

Đọc xong liệu bạn đã cảm thấy muốn cho Bồ Câu một cơ hội khác nữa chưa?

Về chuyện nhiều chữ – ít chữ, xin dành một bài viết khác dành riêng cho picturebook không lời.

 

 

Chọn sách tranh theo giải thưởng

Khi chìm vào hằng hà sa số sách vở, làm thế nào chọn được sách hay là một vấn đề cực kỳ đau đầu.

Chọn sách theo giải thưởng, dù cách này hơi xôi thịt, nhưng mình thấy cũng không kém phần hiệu quả (với cả người mua và người bán haha). Mỗi giải thưởng thường có gu riêng, sau một thời gian tìm hiểu, đọc thử mình cũng tìm ra được những giải thưởng mình hợp gu. Ví dụ như với sách văn học, mình rất ghét sách được Nobel văn chương :v (gần như không có cuốn nào mình đọc tiêu nổi. Về cơ bản mình không phải con người học thuật, cao cấp.). Mình lại khá thích Man booker.

Hôm nay, mình sẽ list ra một số giải thưởng cho Picturebook/ minh hoạ đáng tin cậy, chất lượng (và đặc biệt là hợp gu mình) để các bạn tham khảo mỗi khi tìm mua sách. Cứ thấy đóng mấy con dấu này là gần như yên tâm sách tốt.

Cảnh báo: chắc bài sẽ dài. Nghĩ tới việc viết thôi tôi đã thấy mệt. 

Caldecott Medal là giải thưởng dành riêng cho sách tranh thiếu nhi do Hiệp hội thư viện cho trẻ em, trực thuộc Hiệp hội thư viện Mỹ ( Association for Library Service to Children a division of the American Library Association) trao tặng. Giải thưởng đã có từ năm 1938, kéo dài tới tận bây giờ, với uy tín ngày càng tăng.

Giải này có hai mức: Winner (1 tựa) và Honor (2~6 tựa tuỳ năm). Cá nhân mình thấy đều chất lượng. Có những năm mình thích sách được Honor hơn cả Winner.

img-feature-reading-caldecottaward
thấy cái mác này trên sách các bác cứ ào vào mua cho em!

Các bạn có thể vào xem danh sách sách được huân chương từ 1938 tới nay tại đây nhé!

Một số sách được Caldecott Medal từng được dịch và xuất bản tại Việt Nam:

  • Ở nơi quỷ sứ giặc non – Maurice Sendak (Where the wild things are) (mua tại đây – sao Tiki lại xếp cuốn này vào list tiểu thuyết lãng mạn vậy WTF?!)
  • Olivia Cừ khôi trong Bộ Olivia – Ian Falconer (muatại đây) nhớ mã #newmoon được giảm 20% tới 5/6.
  • Đừng để Bồ Câu lái xe buýt trong bộ Bồ Câu – Mo Willems (Don’t let the pigeon drive the bus) (mua tại đây)
  • Bò đánh máy – Betsy Lewin, Doreen Cronin (Click, Clack, Moo: Cows that Type) (mua tại đây)
  • Tàu tốc hành Bắc cực – Chris Van Allsburg (The Polar Express) (mua tại đây)
  • They all saw a cat – Brendan Welzen (song ngữ) (mua tại đây)

2. The Hans Christian Andersen Award 

Giải thưởng H.C.Andersen trao cho hai hạng mục: sách chữ và minh hoạ. Giải ra đời từ năm 1956, và cứ 2 năm mới tổ chức trao một lần. Giải do tổ chức IBBY – International board on books for young people (được tài trợ bởi hoàng gia Đan Mạch).

Giải này họ trao cho tác giả/ hoạ sĩ chứ không phải cho tác phẩm cụ thể. Danh sách giải tại đây. Cứ như giải cống hiến trọn đời vậy.

images (1)

Một số sách của các hoạ sĩ đạt giải này đã từng được xuất bản ở Việt Nam:

  • Quentin Blake – bác này chuyên minh hoạ cho sách của Roald Dahl mà Kim Đồng đã xuất bản đủ bộ. Ngoài ra còn mấy cuốn riêng mà in từ lâu lắm rồi, mình nghi giờ đã hết hàng.
  • Maurice Sendak: trùng với list giải trên.

3. BOLOGNARAGAZZI Award

BOLOGNARAGAZZI award nằm trong khuôn khổ Hội chợ sách thiếu nhi Bologna – một trong những hội chợ sách lớn và chất lượng bậc nhất (đặc biệt về mảng thiếu nhi). Hội chợ này bắt đầu có từ năm 1963, diễn ra thường niên trong vòng 4 ngày tháng Ba hoặc tháng Tư tại thành phố Bologna, Ý.

Cái hay mình thích ở giải cũng như hội chợ này là họ không giới hạn chỉ tác phẩm/tác giả Ý hay châu Âu, mà các nước khác cũng có nhiều. Họ trao giải cho cả các tác phẩm châu Á.

download (2)

Giải này trao nhiều tựa một năm quá 😦 , mình chưa dò hết được đã có tác phẩm nào đoạt giải được xuất bản ở VN. Các bạn vào web của Hội chợ xem thử xem sao nhé.

4. MOE 

MOE là giải thưởng của Hiệp hội các NXB ehon tại Nhật. Là giải đặc biệt cho thị trường sách Nhật, bắt đầu từ năm 2007. Họ sẽ đưa ra một list sách tuyển chọn, xếp hạng từ 10 đến 1. Cá nhân mình rất thích gu chọn sách của giải này. Vị trí số 1 thường là những sách cực kỳ thú vị, độc đáo.

List sách đầy đủ tại đây.

IMG_9443

Trên đây là một mẫu đóng dấu cơ bản của giải MOE, họ sẽ có ghi rõ năm đoạt giải và thứ hạng của cuốn sách đó.

Một số sách hoặc tác giả trong bảng xếp hạng MOE đã được xuất bản ở Việt Nam:

  • Sách của Yoshitake Shinsuke: Kim Đồng xuất khá nhiều của tác giả này. Vài cuốn tiêu biểu như Con có thể biến thành mọi thứ, Con có lý do mà, Con khó chịu lắm nha. Mấy cuốn đỉnh nhất của bác này thì chưa thấy nhà nào làm :v. Vd như cuốn đã đoạt giải lớn ở Bologna là もうぬげない (mãi không cởi được). Cuốn cởi quần áo này buồn cười vcđ không thể chịu được!
  • Bộ Chiếp Chiếp – Kudoh Noriko: Nhã Nam đã xuất bản được 6 tập, xem tại đây.
  • Con mèo số một thế giới: mua tại đây.
  • Cá vàng trốn ở đâu rồi nhỉ? – Gomi Taro. Mua tại đây.

Mệt quá, tôi xin được ngất một lát. Sẽ bổ sung tiếp lúc nào tỉnh dậy.

Tản mạn chuyện dịch sách thiếu nhi,

Nhờ 3 năm làm ở NXB mà mình đã được làm đủ thứ. Nghề chính của mình là vẽ, sáng tác truyện, nhưng mình đã nhảy sang cả biên tập, thiết kế dàn trang, truyền thông (bao gồm cả viết bài, quản lý làm content các kênh mạng xã hội, chụp ảnh, trả lời phỏng vấn làm phóng sự đủ trò), và tất nhiên, cả dịch nữa. Do hồi đó nhân sự mỏng quá, mình buộc phải làm thôi chứ không định mặc sịp ngoài quần dài lên sân thượng tập bay hay gì.

Chuyện dịch, mình vốn không ham, mà giá dịch sách tranh bèo quá, nhiều khi cả cuốn tiền dịch được… 200k. Làm cái hợp đồng thấy cũng… bôi bác. Nên mình tự dịch luôn. Mình sẽ không nói bút danh dịch của mình đâu, sợ bị chửi lắm hahahahahaha (cộng đồng những người giỏi ngoại ngữ – nhưng chưa chắc đã giỏi tiếng mẹ đẻ – đông và hung hãn lắm đấy haha).

Chuyện dịch là một thứ vô cùng tận. Người dịch không chỉ cần giỏi ngoại ngữ, mà quan trọng là phải giỏi tiếng Việt. Dịch không chỉ là cho đúng nghĩa, còn phải đúng không khí, đúng màu sắc của tác phẩm gốc.

Riêng dịch sách tranh thiếu nhi, có một điều mà các dịch giả thường quên mất, đó là khi đọc to thành tiếng thì sẽ thế nào. Sách tranh thường là loại sách được đọc to (bố mẹ đọc cho con hoặc trẻ con học đọc đánh vần) nhiều hơn là đọc thầm. Một câu văn khi đọc thành tiếng lại dễ gây trẹo mỏ thì cũng không phải là dịch tốt. Nhịp điệu, ngắt nghỉ câu sao cho hợp lý cũng là thứ phải đặt lên hàng đầu.

Nói tóm lại, dịch giả phải tự đọc to bản dịch của mình trước xem có dễ đọc không.

Bên cạnh đó, dùng từ ra sao cũng là một vấn đề đau đầu. Từ đơn giản nhưng vẫn có chất thơ, trong sáng về mặt ngữ nghĩa, dễ hiểu. Việc sử dụng nhiều câu phức, câu quá dài, từ ghép (lại còn từ ghép đảo ngược) khá nguy hiểm.

Sách tranh dù có một nhúm chữ nhưng là một nhúm tinh tuý, để dịch hay rất khó. Vì ít chữ qúa nên bất kỳ lỗi sai nhỏ nào cũng dễ lồ lộ ra. Chưa kể có những cuốn vừa thơ vừa chơi chữ, dịch chịu chết luôn. Ví dụ như loạt sách của Dr.Seuss, Maurice Sendak hoặc cuốn The gift of nothing (mình đã từng giới thiệu ở đây. Ê bạn nào dịch được cuốn này, mình xin cho xuất bản ngay và luôn).

Có một số cuốn sách tranh mình từng làm, từng đọc, mà khiến mình vô cùng nể phục người dịch. Một bản dịch xuất sắc, gần như hoàn hảo, không sót một từ nào không được dịch ra, mà vẫn có nhịp điệu riêng, đầy xúc cảm.

Mình xin list ra ở đây (không phải là tất cả sách dịch hay trên thị trường, chỉ là một số nhỏ mình biết thôi nhé):

  1. Bộ Kinh khủng Gì-Đâu và Bé Gì-Đâu của dịch giả Lu:

download (1)

Đằng sau bộ này là một cuộc chiến đau đầu của mình với các BTV khác. Cuốn này vốn là văn vần thôi chứ chưa hẳn là thơ, nhưng nhà thơ/ dịch giả Lu đã chuyển thể hẳn thành thơ 5 chữ một cách cực kỳ uyển chuyển, mà không sót một từ nào trong bản gốc.

Cái tên nhân vật là thứ gây tranh cãi nhiều nhất. Tên gốc là Gruffalo, vốn là một từ được tác giả bịa ra, chỉ con quái vật tưởng tượng trong truyện. Con quái vật này giống con trâu một tý, con gấu một tý, lại có gai tua tủa trên người. Ban đầu dịch giả đặt là Gờ-Râu, một cách biến thể của Gấu-Trâu. Cách này mình thấy cũng khá thú vị, vì phù hợp với câu chuyện. Chuyện là về một chú chuột thông minh, bịa ra một con quái vật để doạ những kẻ định ăn thịt cậu. Nếu chuột ta nhặt nhạnh những chi tiết quen thuộc từ đời thật để tạo ra thì cũng hợp lý đúng ko? Chưa kể cái tên nghe lạ tai có thể ban đầu gây tò mò, khó hiểu, và lúc có giải thích thì cũng… vui.

Nhưng trưởng ban và các sếp nhất định không chịu. Đòi dịch lại. Mình thì cương quyết đổi tên thì đổi tên nhưng không đổi bản dịch. Khó mà kiếm ra được bản dịch nào tốt hơn thế này nữa. Chắc chắn bọn trẻ con đọc sẽ thuộc nằm lòng luôn ấy (và thực tế diễn ra đúng là như vậy. Thơ hoặc văn vần luôn có ưu thế trong sách tranh). Sau cùng, dịch giả… mệt quá mới bảo: thôi để xừ là Gì-Đâu. Với ý là cái gì đâu, gì đó, chung chung, mơ hồ.

Thế là Gruffalo đã trở thành Gì-Đâu.

Đây là đoạn đầu của cuốn sách:

Screen Shot 2020-05-17 at 11.45.05

Đây là phần dịch thơ của dịch giả:

Một chú chuột đi dạo
trong khu rừng tối om.
Chú cáo kia nhìn thấy:
“Úi chà, đến là ngon!”

“Đi đâu đấy bạn ơi?”-
Cáo hỏi và liếm môi.
“Hay là về nhà tớ
Ăn trưa no đã đời?”

“Bạn Cáo thật tốt quá!
Nhưng tớ không về đâu- 
Trưa nay tớ có hẹn
Ăn với ông Gì-Đâu.”

“Ông Gì-Đâu là ai?
Tớ chẳng biết mới tài.”
“Để chuột tớ tả nhé,
Ông Gì-Đâu rất oai,

Đấy, mình ví dụ một đoạn như vậy. Để các bạn tự đánh giá xem nhé.

Sau này Lu có làm một vài cuốn khác nữa với Nhã Nam. Nhưng mình vẫn luôn thấy đây là bộ xuất sắc nhất mà anh ý từng dịch.

Một phút quảng cáo thêm: Lu có xuất bản hai tập thơ/ tản văn với Nhã Nam là Lấp kín một lặng imSự đã rồi anh ngồi anh hát. Nếu có hứng thú các bạn có thể tìm đọc thử xem sao.

2. Những cuộc phiêu lưu của cô gà mái Louise – dịch giả Đông Phong

8da74048559cfd38e1caeeb5b8b2f15b

Tác giả Kate DiCamillo có lẽ đã quá nổi tiếng với một số tác phẩm (cũng bán rất chạy ở Việt Nam) như Những chuyến phiêu lưu diệu kỳ của Edward Tulane hay Chuyện Despereaux… Nhưng mình thấy chưa nhiều người biết cuốn về cô gà mái Louise này.

Cuốn này cũng vẫn giữ vững tinh thần rất Kate DiCamillo, lời văn rất nên thơ, những câu chuyện dịu dàng không kém phần kịch tính, hấp dẫn. Nhân vật gần gũi, dễ đồng cảm.

Lại thêm phần hình ảnh minh hoạ với phong cách cổ điển, tỉ mỉ, sinh động, rất chi tiết mà không bị nặng nề. Hoạ sĩ Harry Bliss cũng đã từng đạt giải thưởng lớn Maurice Sendak.

Phần dịch của Đông Phong không chỉ sát nghĩa, mà còn rất đẹp. Phần nhịp điệu ngắt nghỉ hợp lý, tạo cảm xúc (đặc biệt nếu bạn đọc thử to thành tiếng). Không cần dùng  ngôn từ văn hoa, màu mè, rườm rà mà vẫn vô cùng gợi hình, gợi tả. Ví dụ như đoạn này:

Screen Shot 2020-05-17 at 12.10.07

Hay có đoạn cực kỳ ấm áp như thế này:

Screen Shot 2020-05-17 at 12.12.53

Rất lâu rồi mình mới đọc được một cuốn dịch tốt như thế này. Hoàn toàn không có cảm giác là văn dịch. Giống như được viết bằng tiếng Việt vậy.

Bài dài quá, có gì mình sẽ update thêm các tác phẩm dịch tốt khác sau.

Olivia – cô lợn cá tính và cuộc sống bận rộn huy hoàng,

Lâu lắm mình mới trở lại với chuyên mục điểm picture book (tại dịch bệnh lâu quá không ra hiệu sách đọc ké được đấy :v *khổ tâm* ).

untitled_design

Bộ sách này gồm 24 tập, là những câu chuyện xoay quanh cuộc sống bận rộn huy hoàng của cô lợn Olivia. Ở Việt Nam, nhà Crabit đã dịch và xuất bản 3 tập gồm: Olivia cừ khôi, Olivia giải cứu gánh xiếcOlivia và những nàng công chúa thiên thần.

Tác giả/ hoạ sĩ Ian Falconer là một tay sáng tác kỳ cựu người Mỹ, sinh ngày 25/8/1959 tại Ridgefield, Connecticut, US. Trong suốt sự nghiệp, ông đã giành rất nhiều giải thưởng lớn như Caldecott Medal (một trong những giải thưởng quan trọng & uy tín nhất dành cho sách tranh/picturebook, kiểu oscar của làng picturebook đó các bạn), Goodreads Choice Awards Best Picture BooksIndies Choice Book Award: Children’s Illustrated.  Olivia có thể coi là tác phẩm nổi bật nhất, được yêu thích nhất của Falconer.

Ông còn từng vẽ bìa cho The New Yoker và nhiều tạp chí khác. Chẳng trách Olivia có một cái chất hài kịch (gần như stand up comedy) rất sắc nét.

Lúc đọc Olivia, nói không ngoa là mình đập bàn cười rần rần từ đầu đến cuối (đúng là tách trà của tôi *hú lên*). Olivia thú vị, hài hước, thêm đôi chút mỉa mai, ngang ngửa với một tượng đài khác trong lòng mình là Bồ câu của Mo Willems (đã có review giới thiệu tại đây). Olivia không đi theo những motif kể chuyện quen thuộc, truyền thống trong picturebook. Olivia gần như tạo ra một cách kể của riêng mình. Câu chuyện của Olivia hệt như cách một đứa trẻ hiếu động, ồn ào, đầy trí tưởng tượng kể liên hồi về một ngày tràn ngập những chuyến phiêu lưu của mình.

Olivia vừa giống như mọi đứa trẻ bình thường (không thích ngủ trưa nè, thích được mẹ đọc sách cho nghe trước khi đi ngủ nè, suốt ngày thắc mắc hỏi đủ thứ trên đời nè…), vừa cá tính, khác biệt (mặc cả với mẹ xem tối nay đọc mấy quyển sách, hay không thích làm công chúa một tý nào) và vô cùng vô cùng dí dỏm (dù không cố tình thế). Mình tìm thấy rất nhiều điểm đồng cảm với cô lợn bé nhỏ này. Và mình tin là ngay cả các bậc phụ huynh khi đọc cũng có thể thấy đồng cảm với tác phẩm này, vì thấy sao mà… lý sự, vặn vẹo, buồn cười giống con mình thế hoặc hồi bé mình cũng y chang.

Olivia tự tin, luôn nhiệt thành với mọi thứ xung quanh, luôn làm tới bến mọi thứ. Từ mặc quần áo, tới xây lâu đài cát, tới cả… tắm nắng.

Screen Shot 2020-05-16 at 10.50.09
chị em lại bảo mình không phải thế này đi?!

Screen Shot 2020-05-16 at 10.50.41
thế là đủ rồi đấy!

Cái hài hước của Olivia (hay chính là tác giả Falconer) được thể hiện qua những sự đối lập tỉnh bơ, những cú punch line đập thẳng vào mặt. Lời thế này mà tranh lại thế khác. Nói một đằng làm một nẻo. Nhưng luôn luôn cực kỳ chân thật, đồng cảm vô cùng. Hệt như một cái nháy mắt khi mình đang cố tỏ ra mình sống lành mạnh tử tế lắm, sáng nào cũng dậy sớm tập thể dục. Nhưng nháy mắt cho mà biết mình tập trên… giường, lăn từ góc trái sang góc phải thôi 🙂 . Đến cả dòng đề tặng của tác giả ở trang cuối.

Screen Shot 2020-05-16 at 10.58.29
con với chả cái 🙂 🙂

Olivia không cố tỏ ra… ngoan ngoãn, cũng không dạy ai phải làm con ngoan như thế nào. Tự chất vô tư, hồn nhiên, nồng nhiệt của Olivia đã tạo ra sức hút mạnh mẽ rồi. Đọc Olivia không phải nghiêm túc rút ra bài học gì (như phải nghe lời bố mẹ nè, phải chăm học nè, phải biết giúp đỡ người khác nè…), mà trái lại khiến mình cảm thấy mọi điều nhỏ bé, mọi rắc rối tưởng chừng nhảm nhí vớ vẩn trong cuộc sống được thừa nhận, được nâng niu, lại còn được bao dung qua lăng kính hài hước.

Có thể đến một thời điểm trong đời, mình nhìn lại những bức ảnh cũ, khi mình mặc một bộ đồ trông thật ngớ ngẩn, cái mặt mình đang khóc nhìn méo mó vừa thương vừa buồn cười lại trở thành những kỷ niệm đáng trân quý. Ngay cả giờ, mình chưa có con, nhưng mình tin chắc, khi nào có, mình sẽ ghi nhớ mọi khoảnh khắc buồn cười, ngây ngô không chịu được của nó. Mọi thắc mắc, vặn vẹo không tài nào trả lời được của lũ trẻ cũng đáng nhớ cực kỳ.

Sau những trận cười sằng sặc, Olivia lại khiến mình thấy rất xúc động là vậy. Có lẽ tác phẩm này được yêu thích rộng rãi như thế cũng vì lẽ ấy, vì ai cũng tìm thấy được đôi chút gì đó của mình ở đây.

5c89a9f07623ca534b3ad827d30615b3
eo ơi mệt lử mệt lả luôn ý!

Góp phần không nhỏ giúp truyền tải những cảm xúc, sự hài hước ấy là ở nét vẽ, cách thể hiện, cách chăm chút từng chi tiết nhỏ trong tranh (đến cả từng tấm poster treo trên tường phòng Olivia) của tác giả. Olivia tối giản về màu sắc, càng làm nổi bật thêm biểu cảm, dẫn dắt cảm xúc của nhân vật. Nét line của tác giả không căng, mà có độ run nhẹ, tạo sự linh hoạt, chuyển động rất mềm mại. Mình cực kỳ thích nét vẽ phóng khoáng này, phần nào khiến mình nhớ tới Sempé (một hoạ sĩ yêu thích khác của mình, người minh hoạ bộ nhóc Nicolas đó, nhưng ông còn có những cuốn riêng cực kỳ xuất sắc khác. Dịp khác mình sẽ giới thiệu nha).

Về bản tiếng Việt, mình đánh giá cao bản dịch này. Người dịch đã giữ được sự dí dỏm, tỉnh bơ của bản gốc, với ngôn từ mượt mà, trong sáng, giàu cảm xúc. Sách được in khổ to, bìa cứng, nuột nà quá đẹp.

Với mình đây chắc chắn là một bộ sách rất rất đáng mua.

Một thông tin vô cùng quan trọng nữa, nếu bạn muốn mua:

Crabit đang có mã giảm giá 20% #newmoon cho tất cả các đầu sách, khi mua tại https://crabitkidbooks.com/ . HSD tới 5/6/2020

Nửa còn lại,

Nhớ hồi xưa mình viết bài khen phim Sierra Burgess is a loser gây “bức xúc” không ít cho bạn bè người quen :)), vì xem thấy ghét con bé nữ chính quá. Xấu người xấu cả nết xong lại được happy ending ếu hiểu sao.

Phim Sierra có thể gọi là một guilty pleasure của mình. Nó không nhất thiết phải là một phim hay. Nó phản ánh được một nỗi niềm suốt thời đi học của mình: béo, xấu, tuy thông minh nhưng không có ai yêu. Và mình thực sự không ít lần mong bản thân sẽ phản kháng lại, xấu tính lại với cuộc đời như Sierra đã làm.

Tất nhiên mình không nói đó là cách tốt.  Thế nên nó mới là một “khoái cảm tội lỗi“.

Hôm nay mình viết về một bộ phim khác, có tình huống hơi giống như Sierra, cũng là catfish người khác. Mà xin khẳng định không dính líu gì tới khoái cảm tội lỗi, đây là một phim hay hơn nhiều.

large_half-of-it-poster Ban đầu khi đọc giới thiệu phim, mình hơi sợ phim sẽ cringe, với nhân vật chính hội tụ đủ đặc điểm cliché châu Á trong một bộ phim phương Tây: HỌC GIỎI, kém hoà nhập, cứng nhắc, awkward… Lại thêm gia vị trendy thời đại: đồng tính. Trời ơi đọc đã không muốn xem. Mình đã nghía qua bộ phim vài lần mà vẫn không bấm vào xem.

Tuy vậy, một ngày mát trời và rảnh rỗi sinh nông nổi, mình đã xem thử, trong tâm thế sợ hãi sẽ rùng mình lè lưỡi các thể loại.

Câu chuyện xoay quanh Ellie Chu, cô bé người Mỹ gốc Trung Quốc. Gia đình nghèo khó theo phong cách quen thuộc nhưng bù lại học giỏi nên đã khởi nghiệp từ rất sớm, chuyên viết luận hộ các bạn. Khi nhìn tạo hình của Chu, mình bắt đầu thấy dễ chịu hơn. Vì cô hoàn toàn chuẩn hình ảnh học sinh giỏi kiểu châu Á. Chân chất một cách vô cùng đơn điệu. Phải nói cái này vì một bộ phim teen khác của Netflix, cũng với nhân vật chính là người gốc Á, cũng nerdy mọt sách là To all the boys I love before, làm mình vô cùng khó ở suốt cả thời gian xem. Vì nữ chính Lana, đi ngủ cũng đeo lông mi giả dày cộm (quả lông mi làm mình bị căng thẳng ko dứt) và make up chỉn chu (đừng hiểu nhầm, mình rất thích cô bé diễn viên gốc Việt đó, mình chỉ không chịu nổi cách tạo hình và trang điểm cực kỳ vô lý của phim).

Chu tính tình khép kín, có đôi phần cứng nhắc, lại đem lòng cảm mến cô bạn cùng trường xinh đẹp là Aster. Bước ngoặt của phim là khi Paul – một cậu bạn nhà truyền thống bán thịt, làm xúc xích, hơi ngốc, cũng mê mẩn Aster và thuê Chu viết thư tình tán hộ. Ban đầu Chu từ chối, nhưng vì áp lực cần tiền nuôi gia đình nên đã đồng ý viết MỘT bức thư.

Chuyện tình tay ba rắc rối hơn khi Chu và Aster trò chuyện qua thư rất hợp nhau. Mình thích những phim có lời văn hay, kiểu như là tiểu thuyết, hoặc kịch nghệ, hoặc thơ. Một vài phim khác có yếu tố này mà mình rất thích như là Stranger than fictions, Miss Poter, V for Vendetta, Dead poets society… Những lá thư giữa Chu và Aster rất thú vị. Qua những dòng thư ấy, chúng ta được thấy một Aster lãng mạn, tài năng, có chiều sâu, thích suy tư và bị mắc kẹt trong những định kiến: định kiến gái xinh thì nông cạn, gái xinh thì phải cặp với hot boy, gái xinh thì lấy chồng sớm cho ấm thân… Còn Chu, ngoài lớp vỏ cứng nhắc, khép kín, là một cô gái cực kỳ thông minh, hài hước, trưởng thành trước tuổi rất nhiều.

Nhân vật ngỡ chỉ là gạch lót đường Paul, hoá ra hay ho hơn mình tưởng. Ban đầu Paul xuất hiện như một anh chàng cục mịch, hơi ngu ngơ, suốt ngày chỉ biết nói mỗi chuyện xúc xích. Dần dà qua từng lớp lang tình tiết, ta thấy thực ra Paul có chỉ số EQ cực cao. Paul nhạy cảm và biết cảm thông với người khác, không phân biệt sắc tộc, giai cấp. Paul biết mình không thông minh học hành giỏi giang, nhưng cậu có đam mê riêng và luôn nỗ lực vì nó. Lúc đầu những đoạn thoại “ngập thịt” của Paul làm mình có phần hơi… ngán. Nhưng sau đó lại thấy dễ thương vô cùng, vì với Paul, đó là cách cậu dùng để biểu đạt cảm xúc, biểu đạt yêu thương. Đoạn Paul kể với Chu về việc mẹ cậu cứ cố giữ công thức cũ của bà mà không chịu thay đổi, cải tiến, vì bà sợ rằng sẽ đánh mất kỷ niệm, kết nối cuối cùng với mẹ mình, thật hết sức cảm động. Rồi Paul làm bạn với người bố u uất của Chu thông qua việc nấu nướng, còn là nấu món yêu thích nhất của Chu.

Bộ phim này không có phản diện. Có những sai lầm nhưng không có ai xấu tính, độc ác. Chỉ là những cô cậu học trò với những bỡ ngỡ, bối rối, va chạm đầu tiên với tình yêu. Xem đến nửa chừng phim mình lại vô cùng lo lắng nếu kết phim không ra gì sẽ phá hỏng toàn bộ trải nghiệm tốt đẹp trước đó. Nhưng cái kết cũng cực kỳ khéo léo, vừa vặn, hợp lý cho tất cả các nhân vật. Dịu ngọt pha lẫn chút cay đắng, nuối tiếc.

Ngoài bộ ba nhân vật chính rất tròn trịa, xuất sắc ra, các nhân vật phụ của phim cũng rất hay ho. Mình khoái nhất bà giáo dạy tiếng Anh của Chu. Trời ơi sao có giáo viên như thế trên đời. Tuy chỉ có vài câu thoại nhưng câu nào cũng đắt xắt ra miếng.

Bên cạnh đó mình rất thích phần quay phim, dựng phim của tác phẩm này. Mọi chi tiết, khung hình đều có chủ ý, trau chuốt, tỉ mỉ, không thừa không thiếu. Phần nhạc cũng ok mà không ấn tượng bằng phần hình ảnh.

Lúc xem xong phim, mình liền đi google về đạo diễn kiêm biên kịch của phim – Alice Wu. Bà ý nhìn giống hệt nhân vật chính :))))), khéo đây cũng là câu chuyện dựa trên trải nghiệm thật của bà. Hẳn vậy nên phim có sự chân thật rất lay động.

Túm lại, mình thấy đây là một bộ phim đáng xem, đừng để chi tiết học sinh giỏi gốc Á đồng tính ngăn cản bạn hehe.

Onward,

Lâu rồi mình không viết về phim. Mình vẫn xem nhiều nhưng không có mấy phim khiến mình muốn viết lắm. Hôm qua xem liền hai phim thì cả hai đều quá hay! Đó là Onward và The half of it. Mà mình sẽ viết về Onward trước.

Bài viết có (lẽ) spoil nội dung phim (phần nào…).

onward-teaser-poster

Onward kể về một thế giới hậu… phép thuật. Khi việc luyện tập và sử dụng phép thuật quá… phức tạp, mất sức, người ta dần chuyển sang và lệ thuộc vào những phát minh thuận tiện cho đời sống (như đèn điện, ô tô…), và lãng quên phép thuật. Một thế giới của tiên, quỷ lùn, nhân mã, rồng, những sinh vật huyền bí trong những câu chuyện thần thoại lại không biết (và không tin) phép thuật.

Chuyện kể về hai anh em Barley và Ian. Barley không sợ cái gì hết còn Ian sợ tất cả mọi thứ. Hai anh em có tính cách hoàn toàn trái ngược nhau, sống những cuộc sống gần như tách rời nhau dù ở chung dưới một mái nhà. Cha hai anh em mất sớm. Ian thậm chí chưa từng được gặp cha.

Chuyến phiêu lưu của hai anh em bắt đầu khi vào ngày sinh nhật thứ 16 của Ian, mẹ cậu mở món quà của bố để lại cho hai đứa. Đó là một cây gậy phép, một hòn đá phù thuỷ, và một câu thần chú hồi sinh người đã chết, dù chỉ trong một ngày (viết đến đây liền nhớ tới Harry Potter). Thế là bắt đầu chuyến hành trình của hai anh em để giành được một ngày ở bên bố.

Rất lâu rồi PIXAR mới có một tác phẩm original, không phải phần 2, phần 3 nào cả. Họ thật sự vẫn chứng tỏ đẳng cấp làm phim vượt trội của mình. Từ The Incredibles 2, tới Toy Story 4 (đều đã có review) tới Onward, phim nào cũng… húc mình như một chuyến tàu siêu tốc. Phim nào cũng làm mình day dứt. Họ đã bứt hẳn ra khỏi giới hạn làm phim cho trẻ con rồi. Những phim mình vừa kể, đối với mình, hoàn toàn là phim cho người đang trưởng thành và đã cập bến trưởng thành.

Họ không ngần ngại đem vào phim những chi tiết phũ phàng, lạnh lùng của đời sống thực tế: như Woody thì luôn lo lắng cho những đứa trẻ của mình, còn Bo thì hiểu chúng nó dù không có mình, vẫn sẽ ổn cả thôi, hay cô nàng The Manticore oai phong lẫm liệt một thời, giờ phải cầm cố gươm quý để… trả nợ thuế. PIXAR đã xoá bỏ mô típ cũ của Disney rằng thế giới là một bản nhạc đầy cầu vồng và unicorn bay nhảy tung tăng, và hết phim cả làng sẽ đều vui, đều hạnh phúc mãi mãi về sau. Có một chi tiết trong Onward, không rõ có phải ngầm ý đá đểu hay không, những con unicorn trong thế giới này giờ tha hoá như lũ… chuột ( . _ . ). Bẩn thỉu, chuyên bới rác và sống chui rúc dưới ống cống.

Onward không có nhân vật phản diện. Không có ác quỷ nào cản đường hết. Đây là hành trình của các nhân vật vượt qua chính bản thân mình. Câu chuyện trưởng thành bắt đầu không ở đâu xa lạ, mà chính từ gia đình. PIXAR luôn biết khai thác đề tài tình thân thật xuất sắc. Thậm chí càng ngày càng sâu sắc, tinh tế hơn.

Barley, ban đầu xuất hiện khá khó chịu: một cậu thanh niên to xác, 17-18 tuổi đầu vẫn chỉ biết mê game trẻ con, suốt ngày nghịch phá, có phần ngớ ngẩn. Tuy vậy, càng về sau, khi hiểu những tâm tư, nỗi niềm của Barley, khán giả sẽ càng thương cậu hơn. Những phá phách bề ngoài của Barley là cách cậu bộc lộ tâm tư dồn nén của mình. Tất nhiên đây là cách ngốc nghếch, nhưng đó mới chính là thử thách để Barley cần vượt qua để lớn lên. Ẩn sâu Barley là một chàng trai tình cảm, rất yêu thương gia đình, rất nhiệt tình sống. Chi tiết về kỷ niệm thứ tư với bố của Barley quả thực đắt giá!

Trái lại, Ian xuất hiện với dáng vẻ của một cậu thiếu niên 16 tuổi gầy gò, nhút nhát, khép kín. Ian nghe chừng chín chắn hơn anh mình, biết suy nghĩ trước sau hơn (nhưng không hẳn là vậy). Ian có mong muốn tha thiết, mãnh liệt, suốt từ đầu đến cuối phim, là được gặp bố một lần. Ian có đôi phần ganh tị vì anh Barley có hẳn ba kỷ niệm tuyệt vời với bố.

Trong suốt hành trình, Ian và Barley đối mặt và vượt qua những nỗi sợ hãi của bản thân. Như với Ian là học cách lái xe, với Barley là việc người khác chỉ coi cậu là một đứa ăn hại phá đám. Hai anh em còn chia sẻ với nhau những kỷ niệm riêng tư nhất. Tất nhiên, tất cả những thứ sến súa kể trên được thể hiện qua những thước phim hành động cực hồi hộp, mãn nhãn và không kém phần hài hước (làm mình cười hô hố). Phim PIXAR vẫn luôn có những miếng hài duyên dáng vô cùng. Chỉ vừa đủ chứ không nhiều quá lố.

Đoạn kết của phim làm mình muốn phát khóc (giờ viết nhớ lại cũng thấy muốn khóc luôn. Thương Ian quá ahuhu!). Dù một cách lý trí, mình biết rằng đó là cái kết hay nhất, sẽ để lại được ấn tượng sâu đậm nhất với người xem, nhưng trong thâm tâm mình vẫn mong các nhân vật đạt được ước nguyện một cách trọn vẹn. Phim không chỉ là về tình cảm anh em, gia đình nói riêng, mà còn là một lời nhắc nhở dịu dàng (và day dứt) về việc chúng ta chỉ có một thời gian giới hạn trong cuộc đời để ở bên người ta thương. Thời gian ấy có thể ngắn hơn rất rất nhiều chúng ta tưởng.

Hệ thống nhân vật phụ mình thấy cũng rất vừa vặn. Đủ mạch lạc, rõ ràng mà không lấn sân câu chuyện chính. Tinh thần bình đẳng giới đã được khéo léo thể hiện qua nhân vật người mẹ đơn thân một nách 2 con vô cùng badass.

Phải cảm ơn là trước khi xem phim, mình đã xem một clip review. Họ nhận định bộ phim như một phim Disney trẻ con thông thường, vẫn hay nhưng không phải có gì mạnh mẽ lắm (mình nghĩ do mấy bạn reviewer đó còn quá trẻ, các bạn ấy chưa đủ “già” để cảm nhận được những cú đâm khủng khiếp của Onward 🙂 ). Vì vậy, mình đã không hề lường trước được cú húc truỵ tim này!