Ghi chú về làm người lớn,

Làm người lớn thực nhiều việc phũ phàng lắm các bạn ạ. Mình nói như thể mình mới chập chững bước vào đời ý nhưng năm sau mình bước sang tuổi 30 rồi *hốt hoảng*. Giờ những người bạn cùng lớp mình đã dắt con vào lớp 1, mình vẫn ngồi đây viết về chuyện học làm người lớn 🙂 . Kể có vẻ hơi nhạt nhẽo, nhưng vẫn là vài chuyện mình đang phải trải qua, do tội là một đứa chậm lớn.

Trải qua không quá nhiều chuyện, mình nhận ra để làm người lớn hiệu quả là biết cách ở một mình. Ở một mình mà không lười biếng, không buông thả, không chán nản, mất tinh thần. Có thể tự nghiêm khắc với bản thân mà tập thể dục thường xuyên, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, ăn uống ngủ nghỉ điều độ. Có thể tận hưởng việc đi chơi một mình. Nhất là có thể tự đi khám chữa bệnh.

Mình nhận thấy trong số những bạn bè của mình, nếu ai từng có trải nghiệm du học nước ngoài, hay ít nhất là đi thành phố khác học, làm, không sống chung với bố mẹ, có thời gian phải tự thân vận động hết, sẽ là những người tự tin hơn, bớt sợ hãi hơn khi thử những cái mới.

Con người nhất định phải có không gian cá nhân, phải được một mình để trưởng thành.

Ngày còn ở nhà, mẹ rất ghét mình đánh răng làm bắn bao nhiêu bọt trắng lấm tấm lên gương. Mắng mình suốt. Mình lại cảm thấy chẳng sao cả. Nghe chửi xong gương lại sáng sạch như thường. Khi bắt đầu sống ở nước ngoài, mình mới cảm thấy gương bẩn soi khó chịu thật sự (rồi hì hục tuần nào cũng dọn nhà). Nếu không sống riêng, mình sẽ không bao giờ biết khó chịu hay để tâm tới những chuyện nhỏ nhặt như vậy. Cái gương mình dùng chung hàng ngày với bố mẹ vẫn luôn sáng bóng.

Có lẽ một lúc nào đó mình sẽ tiến lên được level cao hơn của việc làm người lớn – chịu trách nhiệm về một người khác. Mình luôn cảm thấy sợ hãi nếu ai đó lệ thuộc vào mình, hay họ biến mình thành mục đích của bất kỳ việc gì họ làm, dù lớn hay nhỏ. Mình chưa tưởng tượng được việc sẽ có một đứa trẻ (hoàn toàn lệ thuộc vào mình, ít nhất trong vòng mười mấy năm gì đó).

Hồi học cấp 3, có một cô bạn thân nói với mình rằng mình là một trong những mục đích sống của cô ấy. Mình sợ xanh mặt và nghỉ chơi với cô ấy. Những thứ như vậy luôn khiến mình thấy ái ngại và khó chịu. Đến giờ vẫn vậy.

Trước khi thích chăm sóc một đứa trẻ, mình đã bắt đầu thích chăm sóc nhà cửa rồi. Thật ra mình luôn thích ở nhà sạch sẽ, gọn gàng. Nhưng trước kia mình không phải tự làm, bố mẹ làm hộ cho. Giờ thì mình thích tự rồi, với sự giúp sức của rất nhiều tiến bộ công nghệ 😀 :D.

 

Bắt nạt trên mạng,

Hôm nọ, có một tài khoản FB trong friendlist của mình đăng một album phân tích về bố cục góc quay của phim In the mood for love, đặt tên là In the mood for composition.

Mình nói là một tài khoản vì thực ra mình không quen bạn này, không biết bạn ý là trai hay gái, bao nhiêu tuổi, làm nghề gì… Mình add FB vì tài khoản này rất ít khi đăng chuyện cá nhân, chủ yếu là các bài viết về các vấn đề văn học, nghệ thuật, xã hội. Các bài viết này bất kể là kiến thức tự thân hay đi tổng hợp lại trên mạng, bất kể bạn có đồng tình hay phản đối, đều được viết hết sức chỉn chu, đúng chính tả, ngữ pháp (mình đặc biệt phải gạch chân chuyện này vì FBer viết đúng chính tả, ngữ pháp bây giờ hiếm hoi vô cùng). Mình đã đọc được nhiều điều mới, hay ho, nên mình rất trân trọng.

Nhân vật này không phải là bạn của mình nên mình không quan tâm các chuyện ngoài lề nội dung thông tin của các bài viết. Mình không quan tâm giọng điệu comment hay gì. Nói chuyện này vì trong cuộc tổng tấn công cyberbully vì cái album căng lưới tỷ lệ vàng kia, rất nhiều người ghét vì cái giọng viết caption, bọn mày khen phim mà ko biết vì sao đẹp, để tao nói cho mà nghe! – đấy là diễn giải của các bạn ném đá. Có thể là khó chịu thật, mình không biết, vì mình không để tâm tới cái đó, và mình không phải một đứa sẽ khen phim đẹp vì mông cô diễn viên nên mình không thấy bị trigger vì vài dòng caption vậy. Mình chỉ quan tâm tới nội dung thông tin.

Mình không biết cuộc tổng tấn công này rầm rộ đến vậy cho tới khi đọc stt của khổ chủ, đã phải xoá cả cái album phân tích bố cục kia đi. Nói chuyện quan điểm, chê bai thì vốn dễ gây tranh cãi, giờ đây chỉ khen, mà khen không đúng ý người khác cũng bị ném đá không thương tiếc.

Chuyện này làm mình nhớ tới một phi vụ cyberbully ầm ỹ ngày xưa là bìa cuốn Truyện Thuý Kiều của Nhã Nam. Ngày đó nạn nhân là Kỳ Nam – lúc ấy vẫn là đồng nghiệp của mình. Bìa dùng tranh của họa sĩ Lê Văn Đệ – xuất thân từ trường Cao đẳng mỹ thuật Đông Dương trong Tập văn họa kỷ niệm Nguyễn Du, do Hội Quảng Tri – Huế xuất bản năm 1942. 23 năm sau, bức tranh cũng đã được in trên bìa tờ Bình Minh – số đặc biệt nhân kỉ niệm 200 năm ngày sinh Nguyễn Du, xuất bản năm 1965. Dẫn chứng vậy để nói đây không phải một bức tranh vớ vẩn, búi xùi móc ở đâu ra nhằm bôi nhọ Kiều.

Vấn đề lớn nhất, chuyện chọn tranh bìa không phải do Kỳ Nam. Bức tranh Kiều kia là do giám đốc Nhã Nam tự tay chọn lựa. Kỳ Nam chỉ là người đặt chữ, sắp xếp bố cục. Nhưng cá nhân Kỳ Nam, và tác giả album In the mood for composition đều đã phải hứng chịu sự công kích, mỉa mai, mạt sát, đặc biệt từ giới thiết kế, minh hoạ.

Ngày ấy mình nằm im cũng dính đạn. Mình chỉ share lại một bài báo duy nhất, giải thích về nguồn gốc của bức tranh, và phân tích về sức sống dài lâu của Truyện Kiều. Thực ra còn không phải bênh người thiết kế. Nhưng một đám hoạ sĩ, vài người trong đó mình có quen biết, đã vui vẻ bàn tán công khai, dựng chuyện rằng mình bênh đồng nghiệp, post bài rồi lại sợ quá tự xoá đi, bảo mình chắc tự thấy sai xấu hổ nên xoá 🙂 .

Khi mình đọc stt giải thích việc xoá album In the mood for composition, mình thấy cực kỳ buồn, phần vì vụ này khiến mình nhớ lại chuyện bìa Kiều, và một nguồn thông tin hay ho của mình bị thu hẹp, có thể là mất luôn. Dẫu tự biết rằng đăng cái gì lên mạng cũng mang nguy cơ bị tấn công (ngay cả cái blog post này của mình), và rằng mọi cuộc tấn công đều sẽ tan, người ta sẽ quên nhanh thôi, nhưng khi nằm trong tâm bão, đó vẫn là một thử thách không dễ dàng gì. Dù tâm lý bạn kiên cường đến đâu, vẫn sẽ cảm thấy sứt mẻ, tổn thương ít nhiều.

Mình từng bị cyberbully nhiều lần, nhất là khi một tác phẩm nào đó của mình vô tình trở nên viral (như truyện Love monster hoặc I have a crush on you ngày xưa chẳng hạn), mình sẽ bị chửi rất kinh, chắc cũng cả ngàn comment gạch đá. Phương pháp duy nhất của mình là không đọc, không nghe, không đáp trả. Bạn không thể ngăn người khác chửi rủa mình, bạn chỉ có thể lựa chọn không tiếp nhận những điều tiêu cực ấy, không để nó ảnh hưởng tới mình quá. Không chỉ trên mạng, mà ngoài đời cũng vậy, một khi người ta đã “kết án” bạn là thế này thế nọ, bạn có nói gì người ta cũng không thay đổi ý kiến đâu. Không nên mất thì giờ, công sức giải thích bản thân mình làm gì.

Trong tình trạng tỉnh táo nhất, trong tâm thế tử tế nhất có thể, đừng biến mình thành một tên cyberbully, bất kể đó là một dòng comment hay một cái share vô tình.

p.s: có lần mình đăng ảnh làm bánh bao thành công sau bao lần thất bại mà còn bị móc mỉa cơ 🙂 . Mạng xã hội quả thực là đầy hiểm nguy đó mà! *giọng lồng tiếng phim Hongkong*

List sách | Những cuốn Picturebook an ủi nỗi đau, mất mát

Xin chào, đã lâu mình không post bài mới theo đúng lịch thứ 6 hàng tuần. Đợt vừa rồi có nhiều chuyện, cả sức khoẻ lẫn tinh thần mình đều không được tốt. Giờ mới quay lại tiếp tục xây dựng thói quen viết đây.

Ngày mình còn làm phòng thiếu nhi ở một công ty sách, mình được tiếp xúc trực tiếp với phụ huynh nhiều hơn. Có một điều hiểu nhầm phổ biến ở phụ huynh Việt Nam là cho rằng sách/ phim dành cho thiếu nhi là phải VUI, phải kể những điều hạnh phúc. Một tác phẩm đụng tới đề tài khó, nhạy cảm (cái chết, bạo lực, mất mát…) thường khiến phụ huynh e ngại. Việc này không sai, chúng ta muốn bao bọc các em, muốn các em được lớn lên trong yêu thương và hạnh phúc. Tuy vậy, gạt bỏ hoàn toàn những nỗi buồn, sự mất mát là điều không tưởng. Và trẻ con cũng sẽ có những nỗi buồn của riêng chúng. Chi bằng chúng ta tìm cách dạy, chuẩn bị tâm lý cho các em để đón nhận những thương đau một cách lành mạnh nhất, sáng suốt nhất.

Thêm nữa, không phải nhất thiết phải trải qua nỗi đau thì mới nên đọc tác phẩm về nỗi đau. Việc đọc, hơn hết là để các em biết cách đồng cảm, để sau lớn lên các em trở thành những người có lòng trắc ẩn.

Dưới đây là danh sách những cuốn picturebook mình thấy hay, giúp làm được việc kể trên.

Tất cả sách được chọn đều là những cuốn cá nhân mình đánh giá là xuất sắc cả về nội dung lẫn hình thức. Mình xin cắt bớt phần ngợi ca ở mỗi cuốn cho đỡ lặp. Những cuốn này thực ra, người lớn đọc cũng thấy an ủi đấy. Chúng đã vượt ra khỏi ranh giới sách thiếu nhi rồi.

1. The heart and the bottle – Oliver Jeffers

theheart.jpg

Câu chuyện kể về một cô bé, sau một biến cố mất mát to lớn, vì quá đau lòng, cô quyết cất luôn trái tim vào trong chai cho… an toàn 🙂 . Từ ấy, cô lớn lên với một trái tim kiên cố, không điều gì có thể làm cô đau, những cũng không có gì có thể làm cô hạnh phúc.

images.jpeg

Mình đã có một bài review chi tiết cuốn này ở đây.

Cuốn này đã được dịch và xuất bản ở Việt Nam dưới tên Trái tim cất trong chai (hiện đang hết hàng nhưng chắc sẽ sớm được tái bản thôi :D). Xin hãy an tâm chất lượng, vì mình phụ trách làm cuốn này, hehe :p .

2. Duck, Death and the Tulip – Wolf ErlBruch 

duck.jpg

Đây là một câu chuyện mang màu sắc triết học và ngụ ngôn, một cuộc đối thoại dài, thú vị, đầy cảm thông, bao dung giữa một chú vịt và thần chết.

Mình nhớ là đã từng viết review cuốn này rồi mà giờ tìm không thấy đâu ( . _ . ) .

ddt-internals_page_05.jpg

3. Migrant – Maxine Trottier | Isabelle Arsenault 

migrant

Câu chuyện kể về một gia đình di cư qua con mắt của cô con gái út – Anna. Mọi sự vất vả, đau khổ, thiếu thốn… dưới góc nhìn của Anna trở nên nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn không kém phần khốc liệt. Cô bé không than thở, không oán trách, chỉ tự kể cho mình những câu chuyện, khi thì cô bé là một chú thỏ, khi là một chú ong (nhưng không phải loại ong thợ đâu), khi lại là một chú mèo rúc vào chăn ngủ…

migrant_int3.jpg

Bài review chi tiết về cuốn này ở đây.

4. The Scar – Charlotte Moundlic | Olivier Tallec

scar.jpg

Cuốn này là một trong những cuốn mình thấy cảm động bậc nhất trong list này, có thể khóc được. Câu chuyện mở đầu thẳng thừng, bằng một sự kiện đau đớn: Mẹ đã chết sáng nay. Xuyên suốt cả cuốn sách, cậu bé nhân vật chính không chỉ tìm cách làm quen, chấp nhận việc mẹ mình đã không còn nữa, mà hơn thế, cậu bé còn giúp hàn gắn bố mình. Cùng nhau, hai bố con vượt qua thương đau.

8165AmmiRjL.jpg

Hi vọng sẽ sớm có NXB VN mua bản quyền cuốn này ^^ .

5. Town is by the sea – Joanne Schwartz | Sydney Smith 

thetown.jpg

Cuốn này so với các cuốn còn lại trong danh sách thì ít nặng đô hơn về khoản buồn :p . Bù lại, câu chuyện này vô cùng chân thực, lay động mà vẫn không kém phần nên thơ. Truyện kể về cuộc sống của một thị trấn nhỏ bên bờ biển, về gia đình của những người thợ mỏ ngày ngày mạo hiểm cuộc sống của mình, thông qua con mắt của một câu bé trong sáng.

The-Town-is-in-the-Sea-3

Sách đã được Kim Đồng xuất bản, tên là Thị trấn bên bờ biển, chất lượng dịch và in ấn cũng rất ổn.

6. My Father’s arms are a boat – Stein Erik Lunde | Oyvind Torseter

theboat.jpg

Cuốn này có cách kể nhẹ nhàng như một bài hát ru. Một cậu bé không ngủ được, cậu trèo vào lòng bố. Cảm nhận được sự ấm áp và gần gũi, cậu bắt đầu hỏi về những chú chim, về những chú cáo. Rồi cậu hỏi về mẹ.

Cuốn này có điểm đặc biệt nhất là phần minh hoạ dùng giấy cắt dán, dựng không gian 3D, cực kỳ thú vị và đẹp mắt.

images (4).jpeg

7. Michael Rosen’s Sad book – Michael Rosen’s | Quentin Blake

sadbook.jpg

Cuốn này khác với những cuốn còn lại trong danh sách, không phải nỗi đau của đứa trẻ mà là của bố đứa trẻ. Tác phẩm này vô cùng riêng tư, trần trụi, giống như nhật ký của chính tác giả Rosen, ghi lại hành trình ông vượt qua nỗi đau mất con. Đôi lúc cảm thấy như không phải một tác phẩm fiction nữa, mà là một chuyện tâm sự thật, bên một tách trà, vào một ngày mưa buồn rũ rượi.

sad book 3.jpg


 

Phù, hết danh sách! Xin một tràng vỗ tay động viên cho thuỳ đã giã cả tay bê sách để chọn ra mấy cuốn, chụp ảnh viết bài :)))).

Hi vọng các bạn đã có thêm vài gợi ý sách hay ^^ .

p.s: các trang ruột lấy từ các trang PR/ view inside trên các trang amazon :v

Một chuyện ngày nhỏ,

Sáng nay, Hà Nội mưa đôi chút. Trời trở nên mát mẻ hơn nhiều. Lúc mình cầm ô ra ngoài mua bánh mỳ, đi qua một căn nhà kiểu cũ, đang bật một bài hát thiếu nhi rất xưa, bỗng khiến mình nhớ lại ngày còn nhỏ. Giống như trong phút chốc đặt chân trở lại những năm 90 vậy.
Mình thích Hà Nội hồi mình còn bé. Không phải là thích hơn bây giờ gì, chỉ là thích thôi.

mot vat nang.jpg

Ngày ấy bố mẹ cho mình đi học mẫu giáo ở một trường ngay cạnh nhà, cách có vài bước chân. Và mình thì luôn là một đứa tăng động từ bé (bẩm sinh hay sao đó), mình luôn làm các cô giáo phát điên. Mình rất ghét ngủ trưa và rất khó ngủ trưa, khó tập trung. Cứ đến giờ ngủ trưa là mình sẽ lục đục cả buổi, quay trái quay phải, nói chuyện với đứa nằm cạnh cho nó khỏi ngủ được luôn, cứ 10ph lại xin đi tè một lần (không phải vì buồn tè mà để đứng lên đi lại từ chỗ ngủ ra đến nhà vệ sinh rồi quay lại). Có một lần, cô giáo hết chịu nổi liền đuổi mình ra ngoài cửa và nhốt mình ngoài đấy một mình cả buổi trưa.

Nếu mình có chạy về nhà thì cũng chẳng có ai ở nhà, mình thì không có chìa khóa (có chìa khóa cũng không đủ cao để mở cửa) nhưng giờ mình nghĩ, ít nhất mình cũng nên chạy về ngồi trong cổng nhà, cho mấy cô giáo kia phát hoảng một phen. Dám để con nhà người ta (mới 4-5 tuổi) một mình ở ngoài đường, không thèm ngó nghiêng gì luôn. Thế mà mình lại ngoan ngoãn ngồi đấy chơi (cho hết giờ ngủ trưa), nhìn ngắm Hà Nội chìm trong nắng vàng.

Có lần trường phải tổ chức trò chơi cho các em giả vờ vui cho các bác trên Sở xuống kiểm tra. Mình bị giao làm người bán hàng. Cô giáo bọc mấy hộp thuốc lá trong giấy bọc quà, rồi bảo mình phải gọi đó là quà tặng. Lúc chơi bán hàng với bạn cùng lớp, mình vẫn bảo đấy là hộp thuốc lá (đã được bọc giấy đẹp nhưng vẫn là hộp thuốc lá), thế là mỗi lần gọi đấy là hộp thuốc lá mình liền bị cô giáo tát cho một phát. Cô càng tát mình càng gọi đấy là hộp thuốc lá. Hôm đấy mình không biết bị ăn vả bao nhiêu phát. Thế mà mình không khóc tý nào cơ.

Cuối cùng mình được giao vai diễn khác, không làm người bán hàng (trung thực) nữa…

(một mẩu note cũ…)

Người đàn ông mang tên Ove

ove

Người đàn ông mang tên Ove đến từ một nhà văn Thuỵ Điển, một luồng gió mới mẻ trong những sách mình đọc gần đây (dạo này toàn đọc nonfic).

Người đàn ông mang tên Ove là một cuốn sách hóm hỉnh, tinh tế, vừa ấm áp vừa phũ phàng tỉnh bơ.  Nhân vật chính của tác phẩm, như cái tựa, một ông già tên Ove, sống ở một thị trấn nhỏ, bình thường. Cuốn sách kể về cuộc đời Ove, từ khi ông là một đứa trẻ, tới lúc ông có công việc đầu tiên, ông gặp tình yêu đời mình, ông tự tay xây ngôi nhà cho gia đình nhỏ, ông đánh mất tình yêu đời mình rồi ông lìa đời.

Chuyện bắt đầu từ một ngày nọ, Ove quyết định sẽ chấm dứt cuộc đời vô dụng của mình. Công ty nơi ông đã cống hiến hàng chục năm cuộc đời đột ngột sa thải ông, vợ ông – người hiểu và yêu ông nhất cũng qua đời. Không con cái, không người thân thích, không còn mục đích tồn tại nào. Ông sẽ chết vào hôm nay.

Cái chết của Ove được lên kế hoạch kỹ lưỡng, chỉnh chu, cẩn trọng, hệt như con người ông. Thế nhưng đúng lúc ấy, cô nàng Parveneh người Iran với cái bụng bầu to tướng và anh chồng Patrick vụng về đã tai nạn cái rầm trước cửa nhà Ove. Thế là ông không thể chết vào ngày hôm ấy, ông phải xử lý xong cái phi vụ kia đã. Đó cũng là lúc mọi rắc rối mới ập vào cuộc đời tưởng chừng vô vị, không còn chút sắc màu nào của Ove.

Ove xuất hiện như một ông già hay cáu bẳn, cứng nhắc, bị tuột khỏi sự phát triển của thời đại. Ông là một người đàn ông đơn giản, được vận hành chuẩn xác hàng chục năm dựa trên những nguyên tắc bất di bất dịch. Giả như ông đã treo cái biển không được lái xe vào đoạn đường này thì đừng hòng có ai được lái xe vào. Mọi thứ nằm ngoài những nguyên tắc của Ove đều khiến ông nổi giận vì không thể hiểu được chúng.

Những mâu thuẫn với thời đại và xã hội của Ove gây ra những tình huống dở khóc dở cười, đặc biệt nhờ ngòi bút duyên dáng của Backman, những oái oăm cuộc đời ấy trở nên sống động và gần gũi vô cùng. Lâu lắm rồi mới có cuốn sách khiến mình cười nhiều từ đầu đến cuối như vậy.

Có lần Ove đi mua cây cho vợ. Hai cây giá 50 krona. Ông nằng nặc đòi mua một cây với giá 25 krona, bất chấp người bán hàng ra sức giải thích rằng một cây giá 39 krona, mua hai cây mới được giá khuyến mại. Ove nhất định không hiểu trò vòi tiền vô lý ấy. Cuối cùng người bán hàng đầu hàng mà chịu bán một cây giá 25 krona. Nhưng khi thanh toán bằng thẻ với giá trị dưới 50 krona, khách hàng phải chịu thêm phí 3 krona nữa.

Thế là Ove trở về nhà với hai cái cây giá 50 krona.

Ove cũng không hiểu nổi việc sao vợ mình lại cần nhiều áo khoác đến thế. Người ta bảo rằng, nếu ông đi qua hết được cái tủ áo của vợ ông, ông sẽ đến được Narnia (mình cười sằng sặc đoạn này). Nhưng ông không than phiền gì vì ông yêu bà – Sonja. Bà là mọi sắc màu trong một cuộc đời chính xác chỉ toàn những đường kẻ trắng đen rành mạch của ông.

Mô típ một chàng trai quy củ, khép kín phải lòng một cô gái yêu đời, bay bổng không mới, tuy vậy cách tác giả tạo dựng câu chuyện tình yêu ấy qua từng chi tiết nhỏ hết sức đáng yêu, thuyết phục và từng chút một khiến độc giả thấy tin, dần thấu hiểu quyết định từ giã cõi đời của ông. Sonja khiến cuộc sống của Ove đẹp đẽ hơn, giúp ông trở thành phiên bản tốt hơn của chính bản thân mình. Bà động viên ông đi học, trở thành một kiến trúc sư lành nghề.  Bà xoa dịu những nỗi tức giận khi ông không hiểu được thế giới này. Cho dù ông vẫn không hiểu được việc tại sao bà lại say mê những câu chuyện không có thật do mấy ông nhà văn nào đó bịa ra, hay vì lý gì lại phải cho mấy con mèo hoang ăn… nhưng nụ cười của Sonja, sự dịu dàng tinh tế, vị tha của bà, luôn làm trái tim ông nhẹ nhõm.

Từng chương của cuốn sách được xen kẽ chuyện quá khứ và chuyện hiện tại. Qua từng mẩu chuyện lật mở về quá khứ đầy thăng trầm và hiện tại lắm rối ren, phiền phức của Ove, người đọc dần hiểu được con người ông, và cả những con người xung quanh ông. Ove tuy cáu kỉnh, hay chửi bới mắng nhiếc người khác, nhưng ông cũng thường giúp đỡ họ khi cần. Không phải vì ông muốn làm người tốt mà bởi nếu Sonja còn ở đây bà ấy sẽ bực nếu như ông không làm thế. Cũng như ông không thể chịu nổi mấy đứa thanh niên trai tráng vô dụng, đến cái xe đạp không biết sửa mà phải để ông ra tay.  Dần dà, mấy chuyện phiền hà, cản trở ý định tự sát của ông lại làm ông thay đổi. Ông hạ dần tấm khiên cô lập để mở lòng với những người khác không phải vợ mình, để họ cũng nhìn thấy sự tử tế của ông như Sonja đã từng.

Cuốn sách này ngoài đống tình tiết hài hước cười ra nước mắt, cũng không thiếu những chi tiết nhói lòng, những nỗi bất hạnh được kể bằng giọng tỉnh bơ. Nhưng sau tất cả những gì còn đọng lại sau khi gấp trang sách lại là một cảm giác ấm áp. Cái ấm áp kiểu một tối mùa đông, sau một ngày dài mệt mỏi, được rúc trong chăn với người yêu, nghe một bản nhạc yêu thích, uống cốc trà nóng ấy. Sự ấm cúng, dễ chịu, thoả mãn sau biết bao vất vả, đớn đau. Ngay cả khi bạn thấy cái kết này quá hường phấn, quá đẹp đẽ cho tất cả các nhân vật thì với mình điều ấy rất xứng đáng. Bởi mình, đến những chương cuối cùng đã rất yêu mến mọi nhân vật, tha thiết mong họ được hạnh phúc, vui vẻ. Với cả, đôi lúc nhận thêm nhiều hi vọng quá một chút, tin tưởng thêm một tý vào sự tử tế của con người cũng không hại gì.

Cuốn sách vô tình làm gợi nhớ đến một câu trong bài hát mình rất thích của Mika, tên là Talk about you:

“We’re common people. We’re common people in love. It’s supernatural…”

Chúng ta những kẻ bình thường, những kẻ bình thường yêu nhau. Trong Người đàn ông mang tên Ove đầy những người bình thường, bình dị, không khác mấy với ông mình, mẹ mình, hàng xóm mình… chỉ bởi họ đã học được cách chấp nhận nhau, yêu thương nhau mà cuộc sống của từng con người ấy đã thay đổi hoàn toàn.

p.s: bản dịch tiếng Việt rất ok nhá, dùng cả slang cực duyên.

Đến trường thôi!

Mình đã làm việc cùng tổ chức Room to Read Vietnam (RtR) từ năm 3 đại học cho tới tận bây giờ (RtR là gì thì các bạn có thể google nha :p). Những kiến thức đầu tiên về làm picturebook, mình đã được học ở đây. Điều mình thấy đáng tiếc nhất là do ràng buộc về chính sách từ thiện, sách của RtR chỉ dành tặng những trường trong khuôn khổ dự án của họ chứ không được bán rộng rãi trên thị trường. Vì sách của RtR thực sự chất lượng, phù hợp với văn hoá, trẻ em Việt Nam, 100% do các tác giả, hoạ sĩ trong nước làm, cộng thêm những người hướng dẫn chuyên môn từ nước ngoài và các biên tập viên rất giỏi trong nước (đi học nước ngoài, có tâm và hiểu biết sâu sắc về picturebook).

Lần này mình muốn giới thiệu một cuốn mình rất thích của đợt xuất bản năm ngoái (tất nhiên bên cạnh sách của mình hihi) – ĐẾN TRƯỜNG THÔI! Cả tác giả và hoạ sĩ đều là những người mình rất mê: chị Giang là tác giả có thể một lèo viết đến 5-6 kịch bản (mà gần như kịch bản nào cũng có thể dùng được ngay), chị Mi là cô hoạ sĩ bỏ ngành dược mà sang Bỉ học minh hoạ (quả cảm hết sức!).

ORG__DSC1488.JPG

Đến trường thôi! là một cuốn sách thuộc dạng simple concept, vừa là tập đếm, vừa kể một câu chuyện thôn quê gần gũi, xúc động. Cô bé nhân vật chính đi học vào một ngày trời mưa tầm tã. Nhưng cơn mưa không làm cô bé ngại đến trường, trái lại cô bé tìm được rất nhiều niềm vui trên con đường đi học quen thuộc.

ORG__DSC1489.JPG

Khung cảnh vô cùng quen thuộc mở ra với nồi cơm đựng trong rế, đèn dầu, lịch treo tường, bát cơm, đôi đũa, chú chó… Hoạ sĩ – chị Mi cũng là một người con xuất thân từ nông thôn, những cảnh tượng này như được vẽ ra từ những ký ức tuổi thơ vậy.

ORG__DSC1490.JPG

Câu chuyện theo bước chân của nhân vật chính đi qua làng quê, qua cây cau, qua cầu khỉ, qua cánh đồng có cánh cò sải bay, qua tuổi thơ nơi quê nhà.

ORG__DSC1491.JPG

Cái hay của câu chuyện này là nó đơn giản nhưng không sơ sài, không khí, khung cảnh làng quê Việt Nam hiện lên qua từng chi tiết nhỏ. Sự chân thực, gần gũi này khiến ngay cả một đứa trẻ thành phố, sinh ra và lớn lên giữa bê tông cũng thấy lay động trước sự dung dị dịu dàng của thôn quê.

Câu từ trực diện, ngắn gọn (số đếm + danh từ + động từ/ tính từ) giúp lời kể không bị sa đà vào lối mòn văn hoa khi miêu tả về xóm làng, với con trâu, cánh đồng, cánh cò, luỹ tre… Những hình ảnh cụ thể đã được thể hiện tinh tế qua tranh.

ORG__DSC1492

Bước ngoặt cao trào của truyện là khi nhân vật chính tới trường, cùng các bạn xếp bàn xếp ghế chuẩn bị vào học, bỗng phát hiện ra không có đủ ghế ngồi. Các bạn nhỏ sẽ làm thế nào đây?

ORG__DSC1495

Rất đơn giản, các bạn cùng nhau ngồi chung, tự nhiên và vui vẻ. Thông điệp về sự sẻ chia, giúp đỡ lẫn nhau và tinh thần vượt khó say mê học hành đã được truyền tải mà không gây cảm giác giáo điều, hô hào khẩu hiệu.

Minh hoạ tỉ mỉ, tình cảm bằng chì rất phù hợp với câu chuyện. Phần tạo hình có thể không phải cực kỳ xuất sắc nhưng tổng thể tác phẩm tạo nên không khí dễ chịu, nhẹ nhàng, rõ sắc thái nội dung – điều này mới là quan trọng nhất khi kể chuyện.

Đây là một cuốn sách mình thấy tốt cả về nội dung lẫn hình thức. Rất hi vọng sau này RtR sẽ cải tiến quy trình, để những cuốn sách tốt có thể đến được với nhiều trẻ em Việt Nam hơn.

Một mình

ORG__DSC2823 copy
Một trang trong cuốn Oh, the Places you’ll go! của Dr.Seuss

Oh, the Places you’ll go! là một trong những cuốn picturebook đầy tính triết học, những suy tư về cuộc đời dưới cách kể nhẹ nhàng, dễ hiểu, không chỉ dành cho trẻ con, mà cả người lớn nữa.

Đây là một trong những trang mình thích nhất:

All Alone!

Whether you like it or not, Alone will be something you’ll be quite a lot.

And when you’re alone, there’s a very good chance you’ll meet things that scare you right out of your pants. There are some, down the road between hither and yon, that can scare you so much you won’t want to go on. 

Chúng ta sẽ phải ở một mình kha khá đấy!

Hồi mình học cấp 1 ở Thực Nghiệm, trường rất xa nhà. Bố mình thường xuyên đi công tác vắng nhà. Mẹ mình làm ở cửa hàng thực phẩm phải mở hàng từ sớm. Thế nên mặc dù trường mình 8 giờ mới bắt đầu vào học, mình luôn có mặt ở trường lúc 7 giờ. Sáng phải dậy từ 6 giờ 6 rưỡi, chuẩn bị, ăn sáng, rồi mẹ đưa đi học, khi trường còn vắng tanh không một bóng người. Bác bảo vệ nhớ mặt mình luôn – học sinh luôn đến sớm nhất trường.

Mình có rất nhiều thời gian chơi một mình. Nhưng mình không thấy chán cũng không thấy sợ. Mình có lẽ đã luôn là một đứa trẻ giỏi chơi một mình (chắc thế nên mình không giỏi chơi với người khác nhiều).

Khi mình (buộc phải) bước vào thế giới người lớn thật sự, mình dần trở lại với việc chơi một mình nhiều, chỉ khác lần này không chỉ là trong khuôn viên trường, mà là một xã hội rộng lớn hơn nhiều.

Những dạo gần đây, đôi lúc mình cảm thấy chán nản, vừa do bệnh vừa do mình không vẽ được gì. Mình lại nhớ lại khoảng thời gian trước khi mình quyết định qua Nhật. Mình còn tuyệt vọng hơn, cùng cực hơn. Mình thường xuyên cãi nhau với bố mẹ, mình chán ghét môi trường làm việc, luôn phải đề phòng đồng nghiệp, mệt mỏi với công việc, người yêu thì ở xa, một năm gặp được 2 lần… Mình đã có thêm một cơ hội để bắt đầu lại, và làm cho tốt hơn.

Mấy ngày nay, mình nghĩ về chuyện làm sao master được kỹ năng ở một mình, vẫn vui và thoải mái như những ngày mình học cấp 1. Nó khiến mình thấy vui hơn. Mình vẫn mong chờ những người bạn mới, nhưng phải hợp mới chơi. Và mình tin là mình sẽ có thôi. Những người cùng tần sóng sẽ luôn có cách tìm thấy nhau, như mình với đám bạn của mình vậy.

Đợt này mình đang đọc cuốn Quiet của Susan Cain, thấy rất đồng cảm (đọc xong mình sẽ viết reivew). Những người có thái độ phán xét việc mình luôn thích việc ở nhà cả ngày ngồi vẽ (aka làm việc), đọc sách, viết… hơn là ra ngoài gặp và nói chuyện với nhiều người sẽ không bao giờ hiểu được mình như cuốn Quiet này. Điều hài hước là thậm chí họ sẽ không nhận ra họ đang phán xét, họ luôn cảm thấy mình sống như vậy là không tốt cho mình?!?, và như thế thì chán chết đi được.

Để một mình hiệu quả,  mình có vài gạch đầu dòng:

  • Phải nghiêm khắc với bản thân, quy củ. Qúa nhiều tự do cũng là một thử thách.
  • Đặt vừa đủ những mục tiêu hợp lý.  Mình nhận ra sai lầm ngay từ đầu là đã đặt ra quá nhiều mục tiêu, khiến tự bản thân bị ngợp rồi lại lười chẳng hoàn thành được cái gì.
  • Highlight những điều quan trọng, cốt lõi mà bạn luôn mong mỏi hoặc yêu thích, dành tâm huyết cho nó.
  • Giữ liên lạc thường xuyên với những người thân thiết, những người bạn không phải giả vờ hay sợ bị phán xét khi tâm sự. Nhớ gọi điện về cho nhà nếu ở xa nữa.

Ít nhất mấy tuần nay mình cũng giữ được đúng lịch thứ 6 hàng tuần đăng bài rồi nè :p !