Về Haikyu!!

Podcast Nghe nói là của chúng mình mới lên sóng tập mới nhất về manga. Nếu các bạn chưa nghe thì nghe thử chút xem sao nhé!

Đây là bản lưu trữ những stt mình viết về Haikyu suốt đợt vừa rồi, đề phòng lúc nào đó mình sẽ lại giở chứng đóng FB :v.

Continue reading “Về Haikyu!!”

Chiều client không khổ đau,

Lâu lắm rồi mình không viết bài blog nào mới. Mình bận rộn quay cuồng quá. Thời gian nghỉ mình chỉ muốn ngủ, không còn có thôi thúc muốn viết về cái gì nữa.

Nhân dịp mình vẫn đang chạy deadline hộc bơ, và mình viết trong lúc nghỉ giải lao (khỏi việc vẽ), mình muốn chia sẻ đôi chút về kinh nghiệm làm việc với khách hàng Việt Nam. Cũng vô tình là gần đây mình bắt gặp nhiều chia sẻ (hay than thở) của các bạn hoạ sĩ trên FB của mình. Tất cả những gì các bạn “kêu than” mình đều rất hiểu, đều đã từng trải qua. Vậy làm sao để làm việc bớt khổ hơn?

Mình bắt đầu vẽ kiếm được tiền chính thức từ hồi năm 2 ĐH, tức là cách đây đã 12 năm rồi, cũng đã gặp đủ loại khách hàng khác nhau. Mình cũng đi từ tình trạng gặp nhiều khó khăn trong giao tiếp với khách, cãi nhau tay đôi với khách cũng có luôn, bị quỵt tiền cũng không ít. Hiện tại mình đã “đắc đạo” đến được level “đã chết ở trong lòng“, là dù gặp khách hàng hãm đến mấy thì lòng cũng không nổi sóng.

Dưới đây là một vài đúc rút của mình, sau rất rất rất nhiều sai lầm và vấp ngã, qua hơn một thập kỷ vẽ để kiếm sống (“thập kỷ” nghe ghê dã man luôn):

Continue reading “Chiều client không khổ đau,”

Hỏi sao cho người ta muốn trả lời,

Ngày trước mình đi học Graphic Design, ở một ngôi trường nhỏ, song song bên cạnh việc học ĐH (yep, thời kỳ tuổi trẻ điên cuồng của mình là đã học hai trường một lúc và còn tham gia AIESEC :v . Rất mệt, mình thấy ko nên tham!). Nhưng điều hay ho nhất mình từng học được ở ngôi trường nhỏ ấy (giờ còn sập rồi cơ :)))) ), bên cạnh chuyên môn, là rất nhiều kỹ năng mềm, những thứ thuộc về “common sense” mà hiếm có ai dạy cho. (Cảm ơn thầy!)

Một trong những điều vô quan trọng đó là: HỎI NHƯ THẾ NÀO?

Đặt câu hỏi đúng là bạn đã tự giải quyết được một nửa vấn đề rồi. Tại sao lại cần đặt đúng câu hỏi? Ngoại trừ những người có nhiệm vụ, được trả lương để trả lời mọi thứ bạn cần, phần còn lại không có trách nhiệm giải đáp 1-1 với bạn, đặc biệt là những người lạ, không quen không biết. Ngay cả đối với những người có nghĩa vụ giải đáp bạn, việc đặt câu hỏi đúng giúp tiết kiệm thời gian cho cả đôi bên, tăng hiệu quả trao đổi, và đặt câu hỏi đúng cũng đồng nghĩa với việc bạn đã tự thân vận động suy nghĩ (trước khi hỏi) – việc này chắc chắn tốt cho tư duy của bạn về lâu về dài.

Còn đối với những người xa lạ, nếu họ dành thời gian để trả lời bất kỳ câu hỏi nào của bạn, đó là lòng tốt. Và đừng “tận dụng” thái quá lòng tốt của bất kỳ ai. Ai cũng có công việc riêng, những hiểu biết – kiến thức – kinh nghiệm luôn là những thứ quý giá. Hãy trân trọng thời gian lẫn tri thức của người khác thì người ta mới tôn trọng và muốn giúp đỡ bạn.

Continue reading “Hỏi sao cho người ta muốn trả lời,”

Freelance liệu có “free”?

Mình vừa đọc một bài về đời sống freelance trên một trang báo. Nghe sợ quá toàn điều tiêu cực: nào là thu nhập sụt giảm, mất khả năng thăng tiến, mất cơ hội học hỏi, mất các mối quan hệ, không có chế độ đãi ngộ, cảm thấy lạc lõng… Đọc xong muốn bật khóc.

Với một người đã làm freelance, rồi đi làm cty, rồi lại về lại làm freelance, cũng như có dự định tiếp tục freelance trong thời gian tới, mình có vài phản biện. Đây là trải nghiệm cá nhân của mình. Đầu tiên, phải khẳng định rằng freelance không dành cho tất cả mọi người. Tương tự như việc làm cty cũng vậy. Hãy suy nghĩ và chuẩn bị kỹ nếu bạn lựa chọn phương án lao động này. Mình dám chọn freelance vì mình có ba thứ:

1- Một khoản tiền tiết kiệm tương đối. Đây 100% là tiền tích luỹ nhiều năm của mình từ trước khi kết hôn. Không phải tiền chồng mình, không phải tiền bố mẹ cho.

2- Mình có bảo hiểm y tế gia đình. Hệ thống bảo hiểm y tế của Nhật khá tốt. Mình được hưởng bảo hiểm y như chồng mình đi làm cty. Nếu bạn chưa có chồng để… ăn theo như mình, hãy chủ động tự mua bảo hiểm cá nhân nhé.

3- Có kế hoạch hoặc mục tiêu nghề nghiệp cụ thể. Vd mục tiêu của mình khi freelance là được xuất bản (để bán, không phải tài trợ từ thiện như mình vẫn làm trước giờ) tác phẩm riêng và mở một cửa hàng bán đồ (mình vẽ) nho nhỏ.

Continue reading “Freelance liệu có “free”?”

Tủ đồ mùa hè 12×12

Khởi nguồn từ ý tưởng của một fashion blogger, về capsule wardrobe 10×10, mình thử áp dụng để làm tủ đồ capsule cho mùa hè năm nay.

Nguyên gốc là 10×10 tức là dùng 10 món đồ (bao gồm cả giày), tạo ra 10 outfit để luân phiên mặc trong suốt một mùa (thực ra có thể nhiều hơn thế nữa). Tuy vậy mình đã nhích thêm 2 món nữa cho xông xênh. Bạn hoàn toàn có thể lựa chọn số lượng món đồ mình muốn dùng để phối, có thể là 15×15, hoặc 20×20. Nhưng đừng 80×80 cho một mùa là được, lên số to quá thì không còn là capsule wardrobe gọn nhẹ tinh giản nữa :p.

Tủ đồ mùa hè 12×12 của mình gồm có:

  • 2 đôi giày/ dép
  • 1 quần đùi
  • 2 quần dài
  • 1 chân váy
  • 1 váy liền
  • 4 áo
  • 1 sơ mi

Như mọi khi, đây là phiên bản digital của mình, hình ảnh lấy trên web hãng hoặc tự chụp lại.

Continue reading “Tủ đồ mùa hè 12×12”

Yêu thích tháng 5/21

Tháng 4 mình quay cuồng làm podcast quá nên không viết Fav. của tháng. Tháng 5 này mình gộp luôn vậy.

YOUTUBE:

  1. Great Art Explained:

Đúng như tên kênh, giải thích các tuyệt tác hội hoạ của thế giới, một cách ngắn gọn (15ph), trực quan dễ hiểu. Cá nhân mình thấy rằng không thích các tuyệt tác cũng chẳng sao, nhưng nên biết vì sao chúng trở nên nổi tiếng và huyền thoại. Đừng ngốc nghếch ghét bỏ những thứ mình không hiểu.

Continue reading “Yêu thích tháng 5/21”

Ghi chép chủ nhật,

Hôm qua một người bạn mình hỏi lập book club không, mình trả lời ngay: không! Không bao giờ có ý định đấy!

Phải nói rõ là mình không phản đối hay có định kiến gì với hình thức book club nói chung. Chỉ là bảo mình lập một cái như thế thì mình chịu, không thể làm được và nhất là không muốn làm.

Mình cảm thấy khả năng chấp nhận rằng người khác có quan điểm/ sở thích trái chiều với mình giờ là một phẩm chất hiếm gặp. Nhất là với một thứ được kết nối gần gũi với trí tuệ, gu, cá tính, đôi khi là cả đẳng cấp như sách. Mọi thứ, dù mình cho rằng không có yếu tố gì nhạy cảm hay dễ đụng chạm, đều rất có thể làm bùng lên những cơn tức giận, những cuộc tranh cãi mà không ai nghe ai nói.

Rõ ràng chúng ta không thể né tránh mọi mẫu thuẫn, mọi ý kiến trái chiều. Nếu không có những va chạm trao đổi thì khó mà tạo ra được sự phát triển, mình tin vậy. Tuy vậy, mình thấy đối mặt với trái chiều như một con dao hai lưỡi. Chúng ta rất dễ bị vắt kiệt tinh thần lẫn thể chất vì những thứ rất ít giá trị. Đó có thể là một công cuộc đãi cát tìm vàng vô cùng vất vả.

Continue reading “Ghi chép chủ nhật,”

Khi yêu bản thân không cần lên gân,

Trong bài viết Truyện cổ tích, đọc hay bỏ? mình đã có nói quan điểm của mình về những truyện cổ tích không còn tương thích với xã hội đương thời: chúng ta không xoá bỏ mà cần “cải tiến” chúng.

Một trong những cách cải tiến hiệu quả (và thú vị) nhất chính là re-tell, kể lại tích cũ theo một cách mới, thay đổi thêm thắt tính cách cho các nhân vật quen thuộc, hoặc đôi lúc đảo ngược hẳn các tình tiết cũ. Cô bé choàng khăn đỏNàng Bạch Tuyết & bảy chú lùn có lẽ là những tác phẩm được kể lại nhiều bậc nhất. Và cũng có rất nhiều tác phẩm kể lại hay ho vô cùng.

Hôm nay mình muốn giới thiệu một tác phẩm kể lại Nàng Bạch Tuyết & bảy chú lùn mà mình mới xem được gần đây: Giày đỏ và bảy chú lùn. Đây là một bộ phim hoạt hình 3D đến từ Hàn Quốc. Ngoại trừ đội diễn viên lồng tiếng Anh ra thì ekip hầu hết đều là người Hàn.

Cảnh báo spoiler! (cả phim luôn 🙂 )

Continue reading “Khi yêu bản thân không cần lên gân,”

Ep7. Nghe nói là Voltaire sẽ đấu tranh đến chết cho tôi được nói?

Nhà triết học – sử học – nhà văn người Pháp Voltaire được nhiều người tin rằng đã nói: “I disapprove of what you say, but I will defend to the death your right to say it.” Tạm dịch là: “Tôi không đồng tình với những gì anh nói, nhưng tôi sẽ đấu tranh đến chết cho quyền được nói của anh”.

Chúng ta luôn có quyền tự do ngôn luận, nhưng sử dụng quyền ấy ra sao lại là một câu chuyện khác hẳn. Làm cách nào để phát biểu ý kiến của bản thân, tranh luận với người khác, cũng như đối mặt với những ý kiến đối nghịch luôn là một thử thách.

Trong tập này, Cốm và Châu cùng trò chuyện với Giang Lê – một nhà sáng tạo nội dung, để cùng nhìn nhận về việc bày tỏ quan điểm cá nhân, tranh luận cũng như đón nhận những ý kiến trái chiều.

p/s. Tập này chúng mình cười hơi nhiều, mong các bạn… chung vui 😛

Tác phẩm được giới thiệu trong tập này:

1. Phim: 12 Angry Men (1957)

2. Phim: The Great Debaters (2007)

3. Sách: Thank You for Arguing: What Aristotle, Lincoln, and Homer Simpson Can Teach Us About the Art of Persuasion, tác giả Jay Heinrichs

4. Phim: Mind game (2004)

Các bạn cũng có thể liên hệ, đóng góp, gửi gợi ý đề tài cho chúng mình tại nghenoila.podcast@gmail.com

Ep2. Nghe nói là chép tranh sẽ biết vẽ?

Các bạn có bao giờ tò mò làm sao để học vẽ nói riêng hay học nghệ thuật nói chung? Có chắc là chỉ cần năng khiếu mới học được? Nếu tôi chỉ muốn dạo chơi vui thú với nghệ thuật không thôi thì sao? Trong tập này hãy cùng Châu và Cốm – một hoạ sĩ minh hoạ vẫn đang hành nghề, trò chuyện về việc học vẽ & nghệ thuật nói chung nhé.

p.s: Xin lỗi các bạn vì tập này âm thanh có lúc bị rớt, méo do đường truyền internet không được ổn định.

Sách được giới thiệu: The design of Everyday things (Don Norman)
Phim được giới thiệu: Midnight in Paris
— 

Mọi ý kiến đóng góp, thắc mắc, chia sẻ, các bạn hãy gửi cho chúng mình ở địa chỉ email: nghenoila.podcast@gmail.com