Về SOUL,

Những ngày cuối năm 2020 mình xem được bộ phim mới nhất của Pixar, mang tên SOUL.

Cảnh báo SPOILERS!

SOUL cùng với Toy Story 4 hay Onward, đối với mình, đã đem tới một hơi thở mới từ Pixar khi mà câu chuyện, vấn đề đặt ra, thậm chí cả nhân vật đã người lớn hơn rất nhiều. Điểm khác biệt cốt lõi ở những câu chuyện này so với những tác phẩm trước đó của Pixar hay phim Disney đặc thù nói chung là nhân vật không đạt được ước nguyện đặt ra ở đầu phim.

Ví dụ trong Finding Nemo, mục đích của bố Nemo là tìm con trai đi lạc (nó cũng là nguyên cái tựa phim luôn) –> kết phim hai bố con được đoàn tụ và mối quan hệ thêm bền chặt, khăng khít. Trong A bug’s life, mục đích xuyên suốt của Flik là được chấp nhận, được đóng góp cho cộng đồng –> kết phim Flik trở thành một thành viên được yêu quý, nể trọng trong đàn kiến.

Ngược lại, với những phim có âm hưởng trưởng thành rõ nét hơn, câu chuyện không đơn giản như vậy.

Continue reading “Về SOUL,”

Về khăn,

Như ở post trước về Capsule wardrobe, bạn có thể thấy tủ quần áo của mình rất đơn giản, hầu như là đồ trơn. Phụ kiện yêu thích của mình là khăn. Mặc một bộ đồ màu trơn và đơn giản, chỉ cần thêm một chiếc khăn làm điểm nhấn là tổng thể sẽ thú vị, vui vẻ hơn hẳn. Đây là một đặc điểm nhận dạng mình muốn xây dựng cho bản thân.

Ở đây mình chỉ gói gọn trong khăn vải (lụa, satin hoặc cotton). Không tính khăn len mùa đông.

Mình dễ bị đau họng nên hay dùng khăn, kể cả mùa hè (vào chỗ có điều hoà chẳng hạn). Mùa nóng thì mình có thể dùng khăn che thay mũ. Nhiều khi mặc quần hoặc váy ngắn, lúc ngồi dùng khăn che chân cũng tiện. Mình nghĩ một chiếc khăn vuông có nhiều công dụng hơn chỉ quàng trên cổ. Với quan trọng là đẹp!

Tuy vậy việc chọn khăn không đơn giản chút nào. Khăn mà hoạ tiết cầu kỳ dạng như khăn của Hermes hay các hãng lớn (ko chỉ khăn hàng hiệu mà style hoạ tiết vậy nói chung ấy), mình cảm thấy hơi sang trọng quá, không hợp với phong cách bình dân của mình (xong lại đi kèm đồ trang sức ngọc trai thì đúng thành mệnh phụ phu nhân . _ . ). Chọn được chiếc khăn đúng cá tính cũng khó như chọn giày vậy.

Continue reading “Về khăn,”

Ghi chép về Capsule wardrobe

Capsule wardrobe, là khái niệm một tủ đồ có giới hạn trong khoảng 50 món đồ trở xuống, cả quần áo váy vóc áo khoác. Hay mình hiểu đơn giản là tủ đồ gọn gàng, tối giản, tối thiểu, giúp bảo vệ túi tiền, giảm bớt thời gian đau đầu chọn quần áo hàng ngày.

Mình thường xuyên xếp lại tủ quần áo, để kiểm tra những gì mình đang có & tinh giản những thứ không mặc nữa. Mình còn dùng app theo dõi, lưu trữ tất cả quần áo mình có (kèm theo số liệu chi tiết như thời điểm mua, giá tiền, hãng…). Mỗi khi mua món đồ nào mới, mình sẽ lưu ảnh từ web của hãng, hoặc tự chụp lại. Việc này giúp mình có cái nhìn bao quát và hình dung rõ ràng về tủ quần áo đang có, nếu muốn mua đồ mới thì cũng xem được ngay có hợp với tủ đồ hiện tại không, và cơ bản mình cũng thích việc xếp ảnh này nọ.

Mình không dám nói bản thân ăn mặc đẹp, nhưng hiện mình đang có một tủ đồ rất vừa vặn, mình thích mọi món đồ, mặc thấy thoải mái tự tin và đặc biệt mình luôn biết (một cách nhanh chóng) sẽ mặc gì.

Continue reading “Ghi chép về Capsule wardrobe”

Yêu thích tháng 12,

Tháng này mình cũng phát hiện ra được mấy thứ hết sức hay ho.

YOUTUBE

  1. Cinema Therapy

Kênh này do hai người bạn thân lập nên, một người là nhà làm phim, người còn lại là một bác sĩ tâm lý. Họ cùng xem phim và bàn luận về bộ phim trên các khía cạnh tâm lý học, với kiến thức của một bác sĩ được đào tạo bài bản và đang hành nghề.

Nghe qua thì có vẻ khô khan nhưng thực chất nghe họ nói chuyện rất hấp dẫn và thú vị, đặc biệt gần gũi vì có rất nhiều chủ đề chúng ta có thể đang gặp hàng ngày: như bắt nạt, gaslighting (manipulate, khống chế tâm lý), sự lạc quan độc hại… Việc hai người là bạn thân lâu năm khiến cuộc đối thoại của họ luôn dễ chịu. Kênh này đã giúp mình nhìn lại những bộ phim yêu thích theo những khía cạnh mình chưa nhìn thấy trước kia.

Continue reading “Yêu thích tháng 12,”

Tổng kết năm covid thứ nhất, hướng tới năm covid thứ hai,

Mình không nghĩ được có hình ảnh nào thích hợp hơn, diễn tả được trọn vẹn năm 2020 của mình bằng bức tranh – meme này:

Hoặc có thể là phù hợp với… mọi năm.

Hôm nọ FB gợi ý mình tài khoản một người quen cũ – giờ đây đã có avatar đậm đặc vẻ doanh nhân thành đạt. Và đúng là thành đạt thật chứ không phải phông bạt quạt gió gì. Người quen cũ bằng tuổi mình mà đã tích đủ danh sách tiêu chuẩn thành công kiểu các bậc phụ huynh luôn mong mỏi con cái đạt được: tự xây được nhà, tự tậu được xe, gia đình đầy đủ con cái, có kinh doanh riêng, công danh phơi phới… người ngợm ngon lành không mắc bệnh nan y. Nếu mình làm được như vậy hẳn bố mẹ sẽ mát lòng mát dạ, mát cả mặt và tất tần tật mọi thứ khác nữa. Mình chưa bao giờ tự vấn – một câu hỏi thường hay có trong những phim drama tình cảm gia đình – rằng bố mẹ có an tâm hay tự hào về mình không. Có lần hiếm hoi mình đoạt giải tranh ở triển lãm nọ và mình đã đòi bố mẹ về, đừng đến xem.

Không phải mình xấu hổ gì về bố mẹ, mình chỉ ít khi cho bố mẹ xem những gì mình làm ra (nhất lại là tác phẩm chủ đề sex xủng, đẻ đái chim cò). Lại còn ở một chỗ có báo đài, phỏng vấn này nọ thì mình càng e ngại hơn.

Bố mẹ vẫn thường xuyên giục mình đẻmua nhà, cũng như than vãn sao mặt mình lúc nào cũng bung bét như một cái bánh đa rắc vừng nướng xém, nên mình nghĩ chắc các cụ chưa thấy an tâm đâu. Hết lo mình ế mốc lại đến căng thẳng mình sắp rụng hết trứng đến nơi rồi.

Continue reading “Tổng kết năm covid thứ nhất, hướng tới năm covid thứ hai,”

{mặc theo tranh} Maud Lewis

Maud Lewis là một nữ hoạ sĩ người Canada. Bà sống một cuộc đời giản dị, trải qua nhiều biến cố thăng trầm, bệnh tật. Tranh của bà, trái lại, luôn tràn ngập sức sống. Maud chưa từng học vẽ bài bản qua trường lớp. Cuộc đời của Maud gắn liền với đồng quê, tranh của bà cũng vậy. Bà vẽ mọi thứ xung quanh mình, vẽ lên giấy, lên cửa sổ, lên tường nhà…

căn nhà nhỏ xíu của Maud Lewis

Bộ phim Maudie kể về cuộc đời bà là một phim hay, rất đáng xem. Với tư cách cũng là một hoạ sĩ, mình vô cùng cảm động khi xem bộ phim này. Maud không phải hoạ sĩ thuộc level huyền thoại như vài hoạ sĩ mình đã làm chuyên mục này trước đó, nhưng với những gì bà đã vượt qua trong cuộc đời, mà nghệ thuật của Maud – lăng kính bà nhìn cuộc sống – đối với mình – là một sự can đảm vượt bậc, hơn thế nữa là sự bao dung với mọi nỗi bất hạnh. Trong một năm như 2020, có lẽ đây là điều tất cả chúng ta đều cần đôi chút.

Continue reading “{mặc theo tranh} Maud Lewis”

Vì sao mình không bao giờ muốn tới Neverland,

Mình thích hầu hết các phim hoạt hình classic 2D của Disney, ngoại từ Peter Pan. Ngày nhỏ, mình chỉ đơn thuần không thích, cũng không nghĩ sâu và không giải thích được vì sao mình lại không thích câu chuyện này. Mình cũng đã từng đọc thử sách nhưng hầu như không nhớ gì, không có ấn tượng nào đọng lại.

Giờ khi đã lớn hơn, đọc và tìm hiểu được nhiều thứ hơn, mình liền nghĩ lại và tìm cách giải thích xem điều gì khiến mình không kết nối được với Peter Pan. Tất nhiên, có thể đơn giản nói là tôi không thích thôi nhưng… thế thì nói làm gì? :)))

Điều đầu tiên, Peter Pan là một câu chuyện với concept (khá phổ biến) trốn chạy thế giới thực, thêm chút tránh né trách nhiệm làm người lớn. Mình yêu thích khá nhiều tác phẩm với concept này: Biên niên sử Narnia, Momo, Chuyện dài bất tận (Never ending story), Where the wild things are… Có gì khác biệt giữa việc chạy trốn của Peter Pan với Momo hay anh chị em nhà Pevensie?

Không biết những đứa trẻ khác thế nào nhưng ngày nhỏ mình rất muốn lớn, luôn phấn khởi mỗi lần khai giảng được lên lớp. Mong thành người lớn để được làm đủ thứ tự do tuỳ ý. Việc thích làm trẻ con và mong được làm trẻ con mãi – mình nghĩ – chỉ xuất hiện ở người lớn – những người biết được rằng lớn không vui như mày tưởng đâu (aka đừng lớn bẫy đấy). Một trong những bản năng thuần tuý nhất của những đứa trẻ là tò mò, những gì chúng chưa từng được thử sẽ muốn thử. Làm người lớn là một trong những điều bí ẩn to đùng. Khi còn bé, mình không tài nào đồng cảm được với việc Peter Pan không muốn lớn, mãi mãi mắc kẹt ở hình dạng một đứa trẻ. Thêm nữa, lúc bé mình không thích ý nghĩ bố mẹ biến mất. Giống như đi siêu thị đông nghịt mà bị lạc mất bố mẹ vậy, không vui vẻ tý nào.

Những vùng đất kì diệu thường không có luật lệ để tới hay ở lại, chỉ cần muốn là đến, mở sách ra đọc là tới, chui qua tủ quần áo là tới, vào phòng đóng cửa rồi dong buồm ra khơi là tới… Nhưng luật ở Neverland là phải bé mãi, không được lớn – một mong muốn mà ngay từ đầu mình đã không có.

Continue reading “Vì sao mình không bao giờ muốn tới Neverland,”

Một bộ phim khiến tôi lộn ruột

Hôm qua mình xem thử một series mới của Netflix, được chuyển thể từ bộ manga cùng tên, Alice in borderland.

Nhiều phim Nhật live-action gần đây, được kết hợp với các hãng phương Tây mình thấy rất hay. Một mặt họ vẫn giữ được không khí Nhật, mặt khác kỹ thuật làm phim được nâng cao, bớt lê thê và diễn xuất lố kiểu J-drama. Ví dụ như 3 phần Rurouni Kenshin hay Shinya shokudou (Midnight diner). Đặc biệt ở Kenshin mình rất mê những đoạn đấu kiếm. Mê ê ê ê ê ê………..

CẢNH BÁO SPOILER!!!
(mình chưa đọc manga gốc, đây chỉ là những đánh giá của mình về phiên bản live-action của Netflix)

Alice in borderland (AIB), khi vừa vào tập 1 đã cảm giác hay ho và mới mẻ như Kenshin vậy. Câu chuyện mở đầu bằng ba người bạn thân, Arisu – Karube – Chota, mỗi người có một vấn đề riêng. Dựng phim quá đỉnh, chỉ trong khoảng 5-7ph vào phim khán giả đã được giới thiệu đủ các nhân vật với những nét tính cách rõ ràng và gợi mở về câu chuyện nền của từng người. Phần hiệu ứng đồ hoạ của phim cũng ấn tượng. Nhân vật Karube hay đánh lộn, lúc cậu ta mới được giới thiệu, phần chữ tên cậu ta hiện lên ở góc màn hình, cậu ta bị đấm một phát và phần chữ cũng gãy ra. Một chi tiết nhỏ xíu nhưng thật sự cool.

Bối cảnh của phim làm mình cực kỳ thích thú. Vì nó rất Nhật, rất thật, nhưng vẫn fantasy. Phim bắt đầu ở ga Shibuya, nơi gần như không một phút nào không đông đúc nhộn nhịp. Bỗng puff, tất cả mọi người biến mất (ngoại trừ nhóm 3 người bạn chính). Mình không rõ đoàn làm phim đã sử dụng kỹ xảo gì nhưng việc nhìn thấy Shibuya không một bóng người quả là một trải nghiệm siêu thực =))))). Còn có những cảnh quay ngắn nhưng tinh tế vô cùng như một bát thức ăn và đồ uống còn nóng bốc hơi đặt trên bàn, giữa quán ăn vắng lặng. Những điểm xuyết nhỏ như vậy khiến mình cảm nhận được rõ ràng khoảng khắc vừa tan biến trong nháy mắt.

Câu chuyện siêu tưởng đặt trong bối cảnh thường nhật luôn hấp dẫn mình. Vừa vào tập đầu tiên mình đã muốn rú lên ôi đây chính là bát nước chấm của tôi!

Continue reading “Một bộ phim khiến tôi lộn ruột”

Yêu thích tháng 11,

Tháng này mình phát hiện ra rất nhiều thứ mới hay ho. Mình rất mê.

youtube

Mình đã từng làm một list các kênh youtube mình yêu thích trên FB. Mình sẽ đăng lại list đó trên trang này trong một post khác. Dưới đây là hai kênh youtube mình mới tìm được và xem miệt mài.

  1. Baumgartner Restoration

Đây là kênh của một nhà phục chế tranh. Các clip của anh chia sẻ quá trình (gồm chi tiết kỹ thuật, dụng cụ…) mà anh phục chế từng tác phẩm. Kênh này đánh trúng được hai tách trà của mình: một là xem tranh nghệ thuật, hai là xem dọn dẹp :))). Cảm giác nhìn một thứ bẩn thỉu, hỏng hóc dần trở lại hình dạng ban đầu… sảng khoái vô cùng luôn ấy. Xem dọn nhà thôi mình cũng mê nữa, đây lại còn toàn tranh đẹp!!!!

Bên cạnh đó Julian (chủ kênh) có kiến thức sâu rộng về nghề. Anh luôn lý giải mọi việc anh làm một cách cặn kẽ, dễ hiểu. Clip được dựng vô cùng chuyên nghiệp, hình ảnh ánh sáng, nhạc nền, lời dẫn… đều dễ chịu và hấp dẫn cực kỳ. Mình có thể xem một lèo mấy clip dài tới 40-50ph mà không skip một giây nào.

Continue reading “Yêu thích tháng 11,”

Mặc gì đi chơi Giáng Sinh

Trong các ngày lễ hội thì Giáng Sinh là dịp mình rất thích, dù mình không theo đạo hay gì cả. Mình thích không khí ấm cúng của Giáng Sinh, cả những món đồ trang trí, đồ ăn thức uống… Mình còn thích xem phim Giáng Sinh dở, càng dở mình càng thấy… buồn cười và rất lễ hội.

Hôm nay mình sẽ viết một bài nhẹ nhàng, vài gợi ý set đồ mặc đi trẩy hội mà không ngộp toàn kẻ đỏ-đen-xanh lá như cây thông. Đỏ với xanh lá là một cặp màu bổ túc, chúng tương phản với nhau rất mạnh (khá là nhức nhối đấy – cả cây đỏ có khi không chói bằng), nếu muốn phối đồ theo cặp màu này thì hãy chọn chất liệu cực kỳ xịn và đắt tiền nhé :v .

Continue reading “Mặc gì đi chơi Giáng Sinh”