Kể chuyện đi tập quân sự,

Những chuyện các em du học sinh về nước trốn dịch, lại kêu ca cơ sở vật chất của khu cách ly, đều do các em đã đi du học quá sớm, chưa kịp trải nghiệm việc đi học quân sự tập trung. Quả là một thiếu sót quá lớn.

Ngày xưa trường mình đi quân sự đúng 1 tháng, ở ký túc xá trường TDTT. Bình thường 1 trường một đợt, không hiểu sao đợt đó dồn luôn 3 trường vào chung cho vui. Thế nên phòng 7 người được ở tận 14 người, trộn chung 3 trường luôn.

Cái phòng mình bé tý, ko đệm, không chăn gối, ko rèm cửa (sáng ra không cần báo thức, nắng rọi thẳng vào mặt tự tỉnh ngay), ko quạt. Đi quân sự là tháng 7 đó các bác, tháng 7 của VN đó Đêm đầu tiên cả lũ nằm hết xuống sàn nhà, lúc nhúc như lũ lợn con, mà vẫn không ngủ được vì quá nóng.

Không có người nhà nào mang tủ lạnh vào cho đâu ạ.

Cơm ăn thì lèo tèo, hạt sống hạt chín, toàn sâu, không được đầy đặn như cơm cách ly đâu haha. Đứa nào đứa nấy tự giác nhặt sâu ra rồi an ủi nhau “thôi cố ăn đi lấy cái mà ỉa))). Trong một tuần đầu tiên, bạn bè gặp nhau chỉ hỏi “thế đã ỉa được chưa?“, rồi truyền tai nhau những phương thức cho 💩 mau ra. Hôm sau gặp lại mà thấy khuôn mặt nhẹ nhõm, dáng đi thanh thoát là biết ngay đã có hiệu quả.

May sao lũ sinh viên được các cô bác cư dân xung quanh bổ sung dinh dưỡng bằng những thúng mây đầy ắp đồ ăn: nào sữa chua, nào ngô nếp, nào khoai lang… Nhưng các thầy giám thị khu quân sự thì cương quyết ngăn cản tình cảm quân – dân thắm đượm này. Thế nên, lâu lâu cả lũ đang ngồi trong phòng lại thấy các cô, bác ôm thúng, đạp cửa xông vào chui thẳng vào nhà vệ sinh trốn. Giám thị đi qua xong lại bán được nguyên thúng. Thế có sướng không cơ chứ!

Quần áo tất nhiên phải tự giặt tay lấy, phơi phóng tự giác. Mình ở tầng 5 của toà nhà. Tầng dưới lại là tầng nam. Có lần đem phơi quần chíp (lại còn cũ) xong bị rơi xuống dây phơi của nam ở dưới     Chỉ tiếc không có xe tăng để xông vào phòng nam xin lại   Giữ kỷ niệm trong lòng không dám thổ lộ với ai (ngoại trừ lúc này mình đang bô bô cho thiên hạ nghe, nhưng có chồng rồi mình không xá gì nữa).

Wifi là thứ quá xa xỉ, hồi đấy muốn lên mạng còn phải ra hàng net. Thế nên có một tỷ thứ trò giải trí khác. Vd như lấy tai nghe để đo vòng ngực tất cả chị em trong phòng. Nhà vô địch 1 mét không ai vượt qua được. Hay thuê truyện tranh về vừa để đọc (lại xin cảm ơn các cô bác cư dân xung quanh) vừa để ném vỡ đầu con chuột nào dám bén mảng tới (vâng, nhà vô địch 1 mét ngực có thể tay không ném truyện chết tươi con chuột đó ạ. Not all heroes wear cape is real). Phòng chúng mình còn thường xuyên tổ chức nhạc hội hay đêm đêm mở truyện Nguyễn Ngọc Ngạn lên nghe rồi cười hô hố. Cười quá bị thầy giám thị soi đèn pin vào doạ còn sợ hơn bác Ngạn.

Mình cũng được đón sinh nhật ở đây. Hôm đó chị em trong phòng đi khắp khu quân sự, vặt hoa trộm về bó lại tặng mình *chấm nước mắt*. Tình đoàn kết của phòng mình cũng bền chặt như bó hoa đó vậy. Khi bị trộm mất ghế, mất đồ, chúng mình cùng chung sức đi chôm lại của phòng khác 🙂 . Đời sống ngoài vòng pháp luật gay cấn không kém gì phim hành động Mỹ.

Chưa kể trường mình đi chung với Cao đẳng nghệ thuật HN, có bạn ĐM.N ngày nào cũng diện nguyên cây trắng đứng bên cầu thang hát ca. Các bạn nam CĐ NTHN tối nào cũng đem đàn ra hát. Tối nào cũng hát đúng một bài  (nguyên 1 tháng trời). Tối nào cũng réo gọi vui tươi, các bạn nữ mỹ thuật ơi xuống đây chơi. Nhưng éo bạn nữ nào xuống thế mới vui. Ai bảo các bạn không hát bài khác cơ.

Các thầy dạy quân sự cũng là một thiên truyện phong phú khác. Có thầy lên lớp dạy chỉ khai báo sơ yếu lý lịch bản thân. Xong đến lý lịch của vợ thầy, rồi con thầy, rồi bố mẹ thầy, rồi bố mẹ vợ của thầy. Học xong môn là kịp thuộc cả lò nhà thầy luôn. Thầy khác lại thường xuyên mơ màng kể chuyện ngày xưa đi đóng quân được ngắm con gái Thái tắm suối sướng lắm các em ạ, hay tâm sự chuyện nấu cháo lưỡi với sinh viên. Có thầy dạy môn vũ khí rất hay ho. Thầy bảo nếu lỡ trúng bom, đứa nào mông càng to thì càng cháy mạnh, càng thơm.

Ở vừa khổ vừa vui, chả có cái gì ăn mấy nhưng đứa nào về cũng béo lú cả lên nhé!

Chết rồi dài quá, xin được cắt phần 2 sau. Để dập mấy cái mỏ hay kêu ca, đề nghị cho đi tập quân sự hết hehe.

Nhật ký tập làm người tử tế,

Mình vừa trở lại FB, đã “sóng gió” liền :))). Nhưng cũng có nhiều thứ để viết.

Chuyện là hôm qua mình có post bài Rắn độc trước lên FB. Ngay lập tức có một người bạn của mình vào comment, đại ý Taylor cũng chẳng tốt lành gì, cũng chiêu trò và lợi dụng truyền thông.

Sau một thời gian dài ngưng dùng FB, có vẻ mình đã “cứng cáp” hơn một tý (một tý thôi chứ chưa sỏi đá lắm). Mình không còn thấy “khó ở” khi mình khen cái gì đó/ ai đó mà không hợp ý người khác (chê tất nhiên gây tranh cãi rồi nhưng khen cũng khó nữa). Nếu là người lạ thì không vấn đề gì đâu, nhưng nếu đó là bạn bè mình thì lại là chuyện khác đó.

Mình không muốn tranh luận nhiều những chuyện như trên, vì cũng không đến đâu, mà căng thẳng bạn bè. Đặc biệt là khi hai người nói hai chuyện khác nhau. Với mình, chuyện Taylor chỉ là một ví dụ cho một quan điểm của mình là nghệ sĩ thì nên giải toả cảm xúc, tiêu cực bằng sáng tác. Và vì gần đây mình cảm thấy mình giữ trong lòng nhiều chuyện cũ, rất độc hại, và mình muốn học cách biến đau thương thành tác phẩm. Còn bản thân Taylor có phải người tốt, gái ngoan như cô ấy thể hiện trước truyền thông hay không thì chẳng quan trọng gì (mình ko phải fan của Tay mà đặt nặng việc phải bảo vệ danh tiếng cho cô ấy).

Còn bạn mình thì chỉ đang tập trung vào quan điểm cho rằng Taylor dùng việc sáng tác để bôi nhọ bồ cũ, chà đạp người khác để kiếm tiền, trong đó có một trong những nghệ sĩ yêu mến của cô ấy.  —> Chuyện này thì mình không đủ dữ liệu để kết luận, mình không biết thực hư những chuyện yêu đương của các nghệ sĩ.

Mình cũng có xu hướng tranh cãi rất hăng về một số chủ đề mình quan tâm (ví dụ ai đó chê tác phẩm mình yêu thích chẳng hạn). Dù mình không có ác ý nhưng cách thể hiện của mình (ngôn từ, giọng điệu…) có thể khá gay gắt. Không chỉ ở những chuyện vô thưởng vô phạt như sở thích cá nhân, mà còn ở những chuyện nghiêm trọng hơn, như những lựa chọn trong cuộc sống, hay cách ứng xử với người xung quanh. Có thể mình đã nhiều lần vượt khỏi ranh giới thẳng thắn mà thành ra thô lỗ.

Hôm qua mình có tâm sự với một người bạn. Mình bảo dạo này mình không biết phải ứng xử thế nào với người khác (không biết có phải tác dụng phụ của việc làm việc tại nhà quá lâu, ít tiếp xúc với xã hội ko). Đôi lúc mình cảm thấy mình nói chuyện nghe hơi giả tạo, gượng gạo vì mình không biết nên nói chuyện gì cho tránh đụng chạm, tránh mâu thuẫn, thành ra chỉ “rón rén” nói những thứ vô thưởng vô phạt. Rồi mình cũng trải qua liên tiếp những sự vụ bạn thân cũ nói xấu sau lưng và mình cũng đã nói xấu những người từng thân. Mình ghét việc bị đánh giá, nhưng mình cũng không ngừng đánh giá người khác. Nghe có vẻ mệt! Mà mệt thật.

Bạn mình mới bảo, nếu người ta vẫn nhớ việc tử tế mình làm cho người ta (và ngược lại), thì là tốt rồi. Chúng ta hãy tập trung vào những thứ tốt đẹp, hoặc từng tốt đẹp. Tin tưởng một chút vào lòng tốt.

Càng lớn mình càng thấy con người rất phức tạp. Rất khó để phân định rạch ròi trắng – đen. Cho dù mình khen Taylor sai sự thật, dù rằng cô ấy thực ra xấu tính hay giả đò nạn nhân, thì việc mình muốn học tập một điểm tốt (dù có thể ko đúng thật) của cô ấy vẫn không hại gì (cho mình). Đâu phải mình muốn đú theo chuyện dùng tác phẩm để bôi bác, vùi dập người khác hay chiêu trò PR bẩn.

Mình nghĩ đến The Big Bang theory. Những người bạn thân trong phim cũng nhiều lần xấu tính với nhau. Nhưng sau cùng họ vẫn là bạn của nhau. Câu chuyện này hoá ra thực tế và đáng yêu hơn mình nghĩ. Chúng ta khó mà đảm bảo 100% lúc nào cũng tử tế, không mắc sai lầm, không làm tổn thương nhau.

Con đường tu tập làm người tử tế còn dài quá thuỳ ơi :)))

Chuyện rắn độc,

Gần đây có một chuyện siêu hot trong giới showbiz quốc tế là cuộc gọi giữa Taylor Swift và Kanye West được leak ra bản đầy đủ. Và thế là ta-da, Taylor đã nói thật về việc Kanye không hề nhắc tới từ Bitch khi xin phép đưa Taylor vào bài hát. Giờ rắn độc thật mới lộ mặt ra. Không ngờ rắn mông to thế! 🐍🐍🐍🐍

Nói luôn là mình không phải fan Taylor, mình cũng không thích nhạc của cô ấy (nhưng hồi xưa đứa đồng nghiệp của mình fan cứng nên bật suốt ngày). Tuy vậy, từ cách đây 4 năm, khi nghe chuyện này mình đã nghiêng về phía Taylor. Vì dù có thảo mai đến mấy, chả ai thần kinh đến độ đồng ý cho nghệ sĩ khác công khai gọi mình là đồ chó đẻ cả. Điên à?! Taylor bánh bèo thôi chứ không dở hơi.

Dù không thích nhạc của cô ấy, mình rất nể phục cách làm nghệ thuật của Taylor. Không tính tới tác phẩm, vì gu mỗi người mỗi khác mình không đánh giá được, cách làm việc của Taylor cực kỳ lành mạnh. Không cần chất kích thích, không cần sống đời bê tha bệ rạc. Thay vào đó dùng chính những đau thương mình trải qua để biến thành tác phẩm, thành tiền. MV mình thích nhất (và duy nhất) của Taylor là Look what you made me do. Má, chửi chị là rắn độc à, chị làm rắn cho xem! Làm gái ngoan bị thằng khác ngồi lên đầu thì chị xù lông, gom vào chửi một thể. MV có đoạn một đống Taylor tự trào với nhau quả thật xuất sắc, quá sức iconic.

Sao mình lại kể chuyện này, vì mình bỗng phát hiện ra là khi kể lại những chuyện bẩn bựa, xấu tính trước kia từng phải gánh chịu, mình vẫn luôn còn một cảm giác tức giận, uất ức như thể chúng mới vừa xảy ra (aka thù dai nhớ lâu). Và cảm giác này vô cùng độc hại. Mình cảm thấy khó chịu vì tại sao mình vẫn khó chịu bởi những chuyện đã qua từ lâu rồi, như thể mình là một con người rất tồi tệ vậy. Có lẽ mình chưa từng được chửi trực tiếp cho đã nên vẫn canh cánh trong lòng chăng =)))? Mình nên phát hành một cuốn graphic novel gom chửi một thể tất cả kẻ thù trước giờ như Taylor đã làm chăng?

Rõ ràng tất cả sự tức giận, bất mãn trong đời nên được giải toả một cách lành mạnh. Không thể dồn nén, lâu ngày rất hại người. Mình có công cụ mà lại không tận dụng được. Có lẽ khi làm xong album Reputation, Taylor cũng đã phần nào giải toả được những ấm ức, đau buồn do những scandal gây ra. Lại còn giúp cô thành công, giàu có thêm gấp bội. (nếu có buồn đau xin được buồn đau trên nệm nhung, khóc vào cốc rượu vang)

Từ giờ xin được học tập Taylor, tích cực xả giận vào tác phẩm. Ai chê thì chê chứ chị vẫn vừa xả được tức vừa kiếm được tiền, lêu lêu!

snake

Quý bà góc nhà,

Có một post mình đã đăng từ hồi vẫn còn đang học trường tiếng:

okusan

Chữ (trong từ 奥さん – okusan, để gọi vợ của người khác) có nghĩa đen là {trong cùng}, hồi trước ông thầy Nhật mình kể do ngày xưa mấy bà vợ hay phải ngồi trong góc sâu nhất, xa nhất 🙂 (cũng là ám chỉ căn bếp – gian sâu cùng, ở góc trong nhà). Sau gọi thành quý cô trong góc 🙂. Xét về khoản này Nhật thua xa Việt Nam nhá. VN gọi vợ là “NHÀ TÔI” – là nguyên cái nhà đấy, ấm áp thân thương quan trọng vl luôn.

Từ khi sang Nhật mình bắt đầu được gọi bằng danh từ okusan, ngay cả khi đến nhà bạn của chồng chơi, người ta cũng sẽ xưng hô với mình bằng danh từ này. Hay khi được hỏi nghề nghiệp, nhiều khi người ta sẽ mặc định cho mình luôn là okusan (tương đương với nghề nội trợ ở nhà).

Và mình cực kỳ ghét bị gọi là okusan. Mình ghét nói chuyện trực tiếp mà người ta bỏ qua luôn việc hỏi tên mình là gì. Ngay cả mấy nước phương Tây, các bà vợ có thể được xưng hô bằng danh Mrs + họ của chồng. Nhưng trong tiếng Việt, chúng ta vẫn sẽ hỏi tên nhau. Khi kể chuyện với một người thứ ba, chúng ta có thể nói là vợ của anh A/ người yêu anh B, nhưng khi nói chuyện trực tiếp với nhau vẫn phải xưng hô chị/em, gọi họ bằng tên chứ ko thể: “vợ của anh A ơi, chị làm ở đâu?” Đúng không? Nghe rất thiếu tự nhiên, trong tiếng Việt chúng ta không nói chuyện như vậy. 

Không biết đây có phải là một trong những legacy hiếm hoi từ chế độ mẫu hệ ngày xưa của Việt Nam không, nhưng rõ ràng chị em Việt đang được hưởng lợi từ điều này. Chúng ta không phải đổi sang họ chồng, chúng ta không bị đổi danh xưng thành Okusan hay Mrs. nào đó. Mình là thuỳ, lấy chồng xong mình vẫn là thuỳ (vì sao mình không viết hoa tên riêng của mình thì xin để dành một post khác). Tại sao chuyện này quan trọng (với mình)? Mình nghĩ chuyện có gia đình, hay thêm trách nhiệm mới (cũng như niềm vui, hạnh phúc mới – để cho tích cực mình sẽ viết vậy) không đồng nghĩa với việc chúng ta phải từ bỏ danh tính của mình, từ những thứ nhỏ bé và riêng tư nhất như cái tên cha mẹ đặt cho.

Xuyên suốt những câu chuyện lịch sử, qua những đau thương của chế độ nô lệ hay phát xít, diệt chủng, có một điểm chung của những tội ác kia là: điều đầu tiên họ làm là tước đi danh tính của nạn nhân. Họ vô danh, họ được đánh số, khiến họ bớt giống người hơn, họ gần với con vật, đồ vật hơn. Cái tên không chỉ để xác định danh tính, đó còn là cầu nối cảm xúc đầu tiên. Khi bạn nuôi thú cưng, bạn đặt tên cho chúng. Bạn có cảm thấy con thú cưng đó trở thành một phần gia đình mình hơn chưa? Gọi nó là Xu xu, Tô tô… rõ ràng là thân thương hơn rất nhiều gọi… này chó, này mèo.

Có bạn nào đọc Cuộc đời của Pi chưa? Cuộc đời của Pi thay đổi từ khi cậu khiến cả lớp, cả trường phải nhớ được cái tên của mình. Khi cậu còn chưa là ai cả, chưa làm được gì to tát cho đời.

Tất nhiên việc bị gọi là okusan không trầm trọng như nô lệ :))))))), nhưng nó luôn gây cảm giác vô cùng xa lạ và đôi chút vô hình với mình. Mình không thích việc định nghĩa bản thân bằng quan hệ với một người khác, ngay cả khi đó là chồng hay con. Chắc chắn mình sẽ không trở thành Mẹ Cam Mẹ Quýt nào hết. Mình biết có những người phụ nữ chọn việc làm mẹ, làm vợ là sự nghiệp vĩ đại nhất cuộc đời, họ hạnh phúc làm Mẹ Cam Mẹ Quýt. Và chuyện đó hoàn toàn ổn. Nhưng với mình vậy sẽ không bao giờ là đủ. Con nuôi lớn cũng đến lúc chúng tách xa mình. Chúng nó sẽ phải có gia đình riêng, cuộc sống riêng. Phụ nữ nên có thế giới riêng của họ – bên cạnh thế giới có chồng con, có đam mê riêng, nghề nghiệp, mơ ước riêng. Và cả cái tên riêng của họ nữa.

Vậy nên, nguyên tắc trong giao tiếp của mình luôn là hỏi tên người kia đầu tiên.

Chuyện nghe nhạc,

Hồi xưa mình đọc được ở đâu đó có nói là chúng ta thích thứ âm nhạc trùng hợp với nhịp tim của mình (nhịp tim sinh học ấy, không phải nghĩa bóng tình cảm đâu). Không biết có phải do tim đập hơi nhanh xíu nên mình thường thích nghe nhạc tiết tấu nhanh không. Mình ít nghe cũng ít khi thích nhạc ballad. Nói chung mị thích nhạc rầm rầm.

Mình ít khi kể về âm nhạc mình yêu thích. Chủ yếu do cảm thấy đây là một chuyện riêng tư, và nếu như người ta nghe được thứ âm nhạc mình thích, họ sẽ phần nào nhìn thấy con người mình.

Mình nghe nhạc khá tạp nham. Hầu như thể loại nào mình cũng từng thử qua, và cũng sẽ thích đôi ba nghệ sĩ. Hồi mình bắt đầu biết tự nghe nhạc, những nghệ sĩ đầu tiên mình thích là Simple Plan và Linkin Park, nói chung dòng pop punk/ punk/ alternative ngày trước (vd như Blink 182, Green Day, Sum41…). Khi lớn, mình nghe lại những bài hát/ album đó không còn thấy xúc động nhiều như xưa (ngoại trừ Hybrid theory, mình vẫn rất thích album này). Có nhiều nghệ sĩ mình chỉ nghe trong một giai đoạn nào đó.

Thời cuối đời sinh viên, mình khoái One Ok Rock, và đã đi xem show của họ ở Thái Lan (vui kinh khủng khiếp). Một trong những món quà đầu tiên chồng mình tặng là album xịn và áo phông của OOR. Sau này khi OOR chấm dứt hợp đồng với hãng đĩa A-sketch, ký với Fueled by Ramen của Mỹ (mình thích 21 pilots của hãng này) thì chất nhạc đã hoàn toàn thay đổi, có lẽ để hợp với thị hiếu Mỹ. Cá nhân mình cảm thấy Taka hát tiếng Anh nghe… éo éo hơn tiếng Nhật rất nhiều, chắc do phải nắn nót phát âm, kém đàn ông hơn làm sao đó.

Đến giờ, nhạc mình hay nghe chủ yếu toàn người… đã chết ( . _ . ). Mình hay nghe mixtape hit thập niên 60-70. Các bài hát mới, các bảng xếp hạng hiện thời mình gần như không biết ai, cũng không nghe nhiều, nghe cũng không thấy ngấm. Có lẽ đây là dấu hiệu tuổi già?

Cũng như với sách, có một vài nghệ sĩ mình đã nghe từ rất lâu, và đến giờ vẫn thích nghe âm nhạc của họ, cho dù mình đã lớn lên và thay đổi nhiều. Mình không phải kiểu fan thuộc nằm lòng tiểu sử, lý lịch, các album thành tích này nọ của nghệ sĩ (ko cần label fan chân chính hay gì). Mà đó là những nghệ sĩ mình thành thật cảm thấy xúc động khi nghe, và giữ nguyên sự xúc động ấy qua rất nhiều năm. Và có đôi lần âm nhạc của họ đã giúp mình qua những lúc khó khăn.

Đầu tiên là The Beatles. Mình bắt đầu nghe Beatles năm lớp 10. Đây là điểm chung trong gu nghe nhạc của mình và bạn nhà (may còn có cái chung. Nếu yêu nhau mà có gu nghe nhạc hoàn toàn trái ngược, có lẽ hơi khó chung sống lâu dài). Khi ngồi làm việc cạnh nhau, chúng mình có thể mở The Beatles mà không đánh nhau (hoặc Queen, đôi khi là Mr.Children). Mình thích giai đoạn đầu thanh niên trẩu tre, vui vẻ, ngớ ngẩn nhiều hơn khi các bác Beatles đi vào các vấn đề chính trị, thời sự. Thêm nữa, mình thích hình ảnh các quý ông diện suit bảnh choẹ, thêm tý thái độ hài hước, sâu cay.  Bài hát mình thường hát khi tắm là All my love.

103909159-GettyImages-3230586
mê nhất giai đoạn tí tởn này! 

Nghệ sĩ thứ 2 mình mê, và vẫn còn cơ hội để đi nghe liveshow chứ không vô vọng như The Beatles, là Mika. Mình cũng bắt đầu nghe Mika từ đầu cấp 3. Album mình thích vô cùng thích dã man là No Place in Heaven. (đi xem liveshow của Mika một lần luôn nằm trong bucket list của mình)

51d2c702c5d8711b592a8f3538c37877
giống tượng nam thần Hi Lạp không các bác?

Cả The Beatles lẫn Mika đều biết sáng tác. Bất kể câu chuyện họ kể có buồn khổ đến đâu, luôn có những nốt lạc quan, hi vọng. Hoặc kể chuyện bi bét bằng giọng tưng tửng. Mình thường quote được nhiều câu hay ho từ những bài hát của họ.

Không biết sao bé đến giờ mình không thích một nghệ sĩ Việt nào. Đáng nhẽ nhạc tiếng mẹ đẻ mình phải dễ thấy đồng cảm hơn chứ ha. Nếu mình mê nghệ sĩ VN, việc đi xem show của họ sẽ đơn giản hơn nhiều (╥﹏╥). Hay do chưa có band nào trai đẹp lại điên, biết diện suit như The Beatles với Mika :)))))).

 

Ở nhà tránh dịch thì làm gì?

Sáng nay mình hết sức lăn tăn, nghĩ viết chuyện dịch Cô Vy ở Nhật hay chuyện mấy phim, sách mình mới xem/ đọc được. Sau cùng mình quyết định viết… gộp chung cả hai.

So beware, a wall of text is coming! 

Đầu tiên, cái tựa chỉ mang tính chất đú đởn. Vì không tránh dịch thì mình vẫn ở nhà thôi :v . Công việc của mình làm ở nhà (cái lợi của việc làm freelancer với một đứa introvert là không phải tiếp xúc trực tiếp với loài người – đa tạ internet và các loại sản phẩm công nghệ, cái hại là làm việc không biết ngày tháng gì sất – làm gì có khái niệm nghỉ lễ anh em ơi, và tiếng Nhật thì vẫn dốt hơn các bạn mới sang nhưng chịu khó đi baito 🙂 . Tiếng Việt mình còn dốt đi ấy chứ chả nói đến tiếng Nhật 🙂 ), chỉ cuối tuần là thường mình ra ngoài chơi hoặc ra quán cafe làm việc.

Chắc các bạn theo dõi báo chí, tin tức cũng biết, tình hình dịch bệnh ở Nhật chỉ kém toang hơn Hàn với Ý một tý. Nhờ pha xử lý vô cùng cồng kềnh của đội Nhật với nàng công chúa kim cương, giờ virus đã lan ra hầu khắp các tỉnh thành của Nhật. Mới hôm qua Tokyo còn dẫn đầu danh sách về số ca nhiễm, chỉ sau một đêm Hokkaido đã chiếm ngôi với gấp đôi ca nhiễm.

Có cái này mình nghĩ không nhiều người nắm rõ được, Tokyo không hẳn là một thành phố, nó là một siêu đô thị – megacity, bao gồm rất nhiều thành phố nhỏ. Tokyo được hiểu là hẳn một khu vực, một vùng chứ không chỉ là một thành phố. Các 区 (ku) ở Tokyo, khi dịch sang tiếng Anh là city – chứ không phải Quận.

Khi báo chí đưa tin có bao nhiêu người nhiễm ở Tokyo, họ không đưa rõ ràng là ở 区 nào (chả bù cho VN đưa tin cụ thể tới cả xã). Mình không biết thành phố mình đang ở đã có ca nào chưa. Nhưng chỗ mình hiện vẫn khá yên ả, vốn cũng không sầm uất, không có khách du lịch, cũng không quá đông người già. Ga nhỏ, nên tương đối vắng (nhà mình còn xa ga híc). Khẩu trang thì người Nhật vốn vẫn đeo nhiều, nên mình không có ấn tượng là người ta đeo nhiều hẳn lên do bệnh dịch.

Siêu thị vẫn hoạt động bình thường. Không có dấu hiệu người dân đổ xô đi mua đồ tích trữ. Dù mình thì cũng đã tích một chút do mẹ gọi điện sang lo lắng giục mua. Khẩu trang và các loại dung dịch cồn tẩy rửa thì đã cháy hàng trên mọi mặt trận gần cả tháng nay. Trên các trang online, giá khẩu trang và các loại dung dịch tẩy rửa cũng bị đẩy cao lên gấp 4-5 lần bình thường. Chính phủ Nhật công bố là đẩy mạnh sản xuất khẩu trang các thứ nhưng chưa thấy gì khác biệt.

Từ đợt Tết ra, bắt đầu có dịch, nhà mình đã không đi chơi cuối tuần nữa. Bạn nhà mình vẫn phải đi làm bình thường, cty thì ở ga đông và sầm uất bậc nhấc Tokyo ; v ; – cũng hơi sợ. Hàng ngày đi làm về là đi rửa tay xà phòng ngay, lau điện thoại thường xuyên. Khẩu trang vẫn còn đủ dùng cho cả tháng nữa, nhưng không biết tình hình dịch sẽ diễn biến ra sao. Có bạn mình đang gửi khẩu trang ở nhà sang cho.

Hiện mình không thấy an tâm với các hành động của chính phủ Nhật lắm, không được nhanh chóng và quyết liệt như Việt Nam, nhất là mấy khâu cách ly. Nhà mình cũng đã từng nằm viện Nhật đôi lần. Trình độ y tế của Nhật thì cao, hệ thống bảo hiểm y tế của họ cực tốt, nhưng quy trình thì máy móc, lề rề, chậm chạp đến phát sợ.

Nên về cơ bản hiện nhà mình vẫn cố thủ ở nhà… xem Netflix. Sau đây mình xin chuyển sang chuyên mục giới thiệu phim mới, dù bài viết đã gần nghìn từ. Hôm qua mình xem được một show original mới của Netflix, tên là I am not okay with this. Với mình đây là một trong những show về đời sống học đường/ tuổi vị thành niên hay nhất của Netflix, bên cạnh Sex Education.

MV5BODFmMWQ5ZGQtYWMwMy00MmVlLWE5MmItODQ4MWUxZGI5ZjcwXkEyXkFqcGdeQXVyNDk3ODk4OQ@@._V1_UY1200_CR85,0,630,1200_AL_

I am not okay with this kể về Syd, một cô học sinh cấp 3, da trắng, không có gì nổi trội, gia đình nhiều vấn đề, bản thân lắm trauma, tính tình khép kín, không có ai thèm chơi mấy. Nghe có vẻ motif khá quen ở phim coming of age, nhưng boom, một ngày cô nàng phát hiện ra mình có siêu năng lực 🙂 . Thay vì hạnh phúc vì có sức mạnh và lập tức đi đánh kẻ xấu cứu thế giới, Syd hoang mang cực độ, cố gắng che giấu, kiềm chế sức mạnh. Cô chỉ muốn cứu lấy mình.

Bộ phim này đến từ nhà sản xuất của Stranger things và đạo diễn của The end of the F***ing world. Thú vị là mình không thích cả hai phim trên :)))) .

Điều làm mình thích I am not okay… là dù nhân vật có rất nhiều vấn đề, đau khổ, quằn quại nhưng luôn có khao khát được trở nên tốt đẹp hơn. Điều khiến mình không thể chịu nổi The end of the f***ing world là nó gây cảm giác cùng cực, bi bét, ko đi tới đâu, fuck cả thế giới vì tao đau khổ tao có quyền act like an asshole, thêm nữa là chửi bới quá nhiều (nghe mệt mà cứ gây cảm giác trẻ trâu cố tỏ vẻ, chứ ko phải vì mình ngại nói bậy hay dark comedy). Mình hiểu đây là cách tiếp cận các nhà làm phim đã chọn, chỉ là mình không sao đồng cảm được với bất kỳ nhân vật nào, tương tự với phim Elite. Toàn những phim xem làm mình bị downmood. Mình xem Confession hay All about Lily Chou Chou, Old boy, Sophie’s Choice… còn không thấy downmood như thế.

I am not okay… thì chọn cách tiếp cận khác hẳn. Nhân vật không cay đắng, không tỏ ra bất cần đời. Trái lại Syd luôn nỗ lực đến tuyệt vọng để cân bằng những hỗn loạn trong cuộc đời mình, đồng thời cố gắng chăm nom cho cậu em trai, cho cô bạn thân. Bên cạnh siêu năng lực, câu chuyện của I am not… chân thật đến đau đớn về những vật lộn để trưởng thành, để tìm hiểu bản thân, để tìm cách làm hoà với thế giới xung quanh. Phần thoại của phim cũng rất thú vị. Nó ngớ ngẩn và kì kì, đúng gu của mình. Mình cực thích đoạn Stan và Syd trò chuyện về sứa.

Với mình I am not okay…. là một tổng hoà rất vừa vặn, không lên gân, không làm quá, không cố kỳ quặc hoặc edgy, cũng không sướt mướt, vắt nước mắt…. Tất cả đều ở đúng mức, vừa in tách trà của mình :))))).

Hôm qua mình đã xem một lèo hết season 1. Và giờ đang rất mong có season 2.

Đói quá, mình phải đi nấu cái gì ăn đã. Sách để post khác vậy.

Women vs. Women

Hồi tuần trước mình mới biết phim Những cây cầu quận Madison có tiểu thuyết gốc. Vì khá thích phim nên mình đã tìm đọc thử sách. Mình thấy sách không tồi (phần dịch cũng ổn), và phim dựng tương đối sát nguyên tác, với cách sắp xếp câu chuyện có phần gọn gàng, cuốn hút hơn.

Sau đó mình lên Goodreads để đánh dấu đã đọc xong (mình có đặt cái reading challenge). Điều làm mình bất ngờ là ở phần review cuốn sách. Có rất rất nhiều review tức giận, đặc biệt từ các chị em. Mình có thể cảm thấy được cơn giận sục sôi qua từng ngôn từ đay nghiến cuốn sách, chửi bới nhân vật chính là đồ đĩ điếm. Thật không khác gì đội quân các mẹ bỉm đi vạch mặt “tuesday” trên FB!

Với tư cách một độc giả là gái đã có chồng, mình rất thông cảm cho nhân vật chính, và thấy việc cô ấy ngoại tình… là dễ hiểu. Không phải mình đồng tình ủng hộ việc ngoại tình, nhưng trong mọi sai lầm của cuộc đời, điều mình muốn là hiểu tại sao người ta làm vậy. (Với những người không thể phân biệt được đời thật với fiction, đi phán xét như chuyện nhà hàng xóm thì mình cũng không biết nên tranh cãi thế nào. Tiểu thuyết là những câu chuyện về cuộc sống không hoàn hảo, về những con người sứt mẻ, về sai lầm, về những mâu thuẫn, đặt ra những câu hỏi để chúng ta suy ngẫm… Không phải tuyển tập điều răn đạo đức, quy tắc xã hội.)

Nếu bạn chưa từng xem phim hay đọc cuốn sách này, mình xin phép spoil (bạn có thể ngừng đọc nếu ngại spoiler). Chuyện kể về một người phụ nữ trung niên có cuộc sống bình yên nhưng nhàm chán ở thôn quê, có một mối tình vụng trộm 4 ngày với một nhiếp ảnh gia. Sau đó hai người chia tay, rồi ôm tình yêu ấy tới tận lúc cuối đời (cái này có lẽ là chi tiết khiến chị em nổi giận nhất. Sao cái thứ vụng trộm lại có thể tồn tại như một tình yêu đích thực :)))) ).

Nữ chính là một người phụ nữ có đời sống tinh thần phong phú. Cô yêu thi ca, yêu văn chương, yêu suy tư, yêu những điệu nhảy bất chợt trong nhà bếp cũ kỹ. Nhưng cô đã chọn nhầm chồng, đó là sai lầm của cô. Chồng cô tuy là người lương thiện nhưng ở một thế giới hoàn toàn tách biệt với cô, đơn giản là hai người không hề hợp nhau, không hề có điểm chung. Chồng cô còn gia trưởng, áp đặt, bắt cô nghỉ dạy, chỉ ở nhà, cấm cô trưng diện, cấm cô đeo trang sức, lại còn thờ ơ với chuyện chăn gối. Nếu đặt mình vào hoàn cảnh ấy sẽ thấy đó là một cuộc sống tù túng, cực kỳ khổ sở về tinh thần. Mình biết là sống đủ cái ăn cái mặc là may lắm rồi. Nhưng có những người suy nghĩ về những thứ khác nhiều hơn chỉ chuyện ăn chuyện mặc. Và họ nên lấy những người cùng hệ tư tưởng với mình.

Cái sai của nhân vật chính là đã không lên tiếng khi mình không hạnh phúc. Việc này cũng phản ánh sâu sắc hình ảnh một thế hệ, một thời kỳ phụ nữ không dám đấu tranh cho hạnh phúc cá nhân, là thời khi họ lập gia đình họ đã chấp nhận hi sinh hết mọi ham muốn, tất cả dành cho chồng và con. Nói cách khác, họ phải hoàn hảo. Họ phải biết điều, phải biết hài lòng với tất cả những gì mình đang có, nếu mảy may nảy sinh mong muốn gì khác thì đó là ích kỷ, thậm chí suy đồi đạo đức.

Mình, một lần nữa xin khẳng định, không ủng hộ ngoại tình. Mình chỉ nghĩ nếu ta đã lỡ yêu người khác, điều tử tế tối thiểu là trung thực, không yêu trả dép bố về! Mình không muốn ở với một người mà lòng họ đã thuộc về ai khác. Còn gì đau khổ hơn đồng sàng dị mộng thế! (dĩ nhiên, bị đá sẽ rất đau, nhưng còn đau dài hơn nếu cứ cố bám lấy một người không còn yêu mình)

Giả sử chồng nữ chính hết sức hoàn hảo, kiểu mấy quý ông trong phim Hàn Quốc ấy, mà nữ chính vẫn ngoại tình thì mới đáng nổi giận chứ ha? Đằng này sống với ông ý mệt mỏi vãi cả ra!

Cá nhân mình thấy tác giả đã thể hiện sự đồng cảm và trân trọng với phụ nữ, thấu hiểu cho những nỗi đau họ phải chôn giấu, cho họ một câu chuyện nơi mà họ có thể sai trái và có được cảm giác hạnh phúc, thoả mãn (cả về tinh thần lẫn thể xác) ít nhất một lần trong đời. Tuy vậy, chính những độc giả nữ lại căm hận câu chuyện này. Phải nói rằng, chính phụ nữ mới là những người tàn nhẫn với nhau nhất, trong khi lẽ ra họ phải thấu hiểu những nỗi đau này nhất.

Mình vốn rất sợ ở trong một tập thể nhiều nữ. Xui làm sao đi học, đi làm lúc nào cũng ở chỗ nhiều con gái. Và con gái lúc nào cũng nhiều vấn đề! Sự tàn nhẫn của phụ nữ đặc biệt thể hiện rõ nhất và nhiều nhất trong chuyện tình cảm. Mình có rất nhiều trải nghiệm cá nhân về việc này.

Trước mình có quen một chị, chị này thì lập gia đình rồi, cũng ngon nghẻ chứ ko phải gái ế hay gì. Lúc đầu thì cũng vui vẻ, từ lúc mình có bồ chị ta lập tức lật mặt rất mean với mình. Suốt ngày chê mình xấu thế mà cũng có bồ (well~), chê từ pm tới comment công khai, chê ngay trước mặt người yêu mình. Hoặc là có mấy chị bạn của người yêu mình (aka chồng mình bây giờ) rất thái độ với mình từ lúc bọn mình công khai. Dù chỉ là bạn thôi, chứ không phải có lịch sử gì với nhau cả, mấy người đó còn có bồ hoặc chồng rồi, mình cũng không có tiếp xúc hay va chạm gì với họ cả. Ngày đó bọn mình còn yêu xa, bà chị này đi chơi riêng với người yêu mình (ai rủ thì không rõ), đi xem phim, đi ăn, đi công viên ngắm hoa… Rồi chị ta đăng hết lên FB để chế độ công khai, tag người yêu mình vào, dù tất cả các bài viết khác chị ta để chế độ bạn bè. Sau đó rất nhiều bạn bè chung của hai người vào comment ẩn ý, chị ta liền xua ngay, không không rủ bạn ý đi chơi khó lắm đấy, sợ người yêu ở quê (ok, ở quê 🙂 ) ghen này nọ. Rồi chị ta vào FB mình stalk và ấn like hàng loạt để notification hiện lên một dải dằng dặc ấy. Còn sợ mình không nhận ra phải nhắn tin cho chồng mình nhắn với mình là chị ta vào like đấy nhé 🙂 .

Và chị gái kể trên không phải ca duy nhất mình gặp phải khi hẹn hò chồng mình. Những lần như vậy mình… chẳng làm gì cả. Mình chỉ nói thẳng với chồng mình là bạn anh cư xử thật bẩn. Còn anh muốn làm gì thì làm, chúng mình không cãi nhau gì, mình cũng không giận dỗi ghen tuông như các chị mong đâu (tiếc quá!). Vì mình không có thì giờ lẫn sức lực để cà khịa, tranh giành đàn ông. Tuỳ các anh, các anh có chân thì tự đi. Nếu lúc đó người yêu mình có thích mấy chị kia hơn thì mình cũng chia tay luôn ý mà. Nhưng chắc các chị chả thích đâu, các chị chỉ thích chọc gậy bánh xe cho vui thôi. Vì phụ nữ thường tàn nhẫn với nhau vậy đấy.

Mình luôn cảm thấy câu “phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng” thật buồn. Phụ nữ dùng đàn ông để làm thước đo cho sức mạnh, sức hút của mình và để cạnh tranh với nhau. Nếu không có ai tranh giành thằng này với mình có thể là vì nó không có giá trị gì chăng :v.

Không biết làm sao để nằm ngoài mấy cuộc chiến thế này nhỉ? Sao mà không thanh thản đến mức đọc tiểu thuyết cũng lên cơn đi bắt phò vậy mệt quá ta!