Women vs. Women

Hồi tuần trước mình mới biết phim Những cây cầu quận Madison có tiểu thuyết gốc. Vì khá thích phim nên mình đã tìm đọc thử sách. Mình thấy sách không tồi (phần dịch cũng ổn), và phim dựng tương đối sát nguyên tác, với cách sắp xếp câu chuyện có phần gọn gàng, cuốn hút hơn.

Sau đó mình lên Goodreads để đánh dấu đã đọc xong (mình có đặt cái reading challenge). Điều làm mình bất ngờ là ở phần review cuốn sách. Có rất rất nhiều review tức giận, đặc biệt từ các chị em. Mình có thể cảm thấy được cơn giận sục sôi qua từng ngôn từ đay nghiến cuốn sách, chửi bới nhân vật chính là đồ đĩ điếm. Thật không khác gì đội quân các mẹ bỉm đi vạch mặt “tuesday” trên FB!

Với tư cách một độc giả là gái đã có chồng, mình rất thông cảm cho nhân vật chính, và thấy việc cô ấy ngoại tình… là dễ hiểu. Không phải mình đồng tình ủng hộ việc ngoại tình, nhưng trong mọi sai lầm của cuộc đời, điều mình muốn là hiểu tại sao người ta làm vậy. (Với những người không thể phân biệt được đời thật với fiction, đi phán xét như chuyện nhà hàng xóm thì mình cũng không biết nên tranh cãi thế nào. Tiểu thuyết là những câu chuyện về cuộc sống không hoàn hảo, về những con người sứt mẻ, về sai lầm, về những mâu thuẫn, đặt ra những câu hỏi để chúng ta suy ngẫm… Không phải tuyển tập điều răn đạo đức, quy tắc xã hội.)

Nếu bạn chưa từng xem phim hay đọc cuốn sách này, mình xin phép spoil (bạn có thể ngừng đọc nếu ngại spoiler). Chuyện kể về một người phụ nữ trung niên có cuộc sống bình yên nhưng nhàm chán ở thôn quê, có một mối tình vụng trộm 4 ngày với một nhiếp ảnh gia. Sau đó hai người chia tay, rồi ôm tình yêu ấy tới tận lúc cuối đời (cái này có lẽ là chi tiết khiến chị em nổi giận nhất. Sao cái thứ vụng trộm lại có thể tồn tại như một tình yêu đích thực :)))) ).

Nữ chính là một người phụ nữ có đời sống tinh thần phong phú. Cô yêu thi ca, yêu văn chương, yêu suy tư, yêu những điệu nhảy bất chợt trong nhà bếp cũ kỹ. Nhưng cô đã chọn nhầm chồng, đó là sai lầm của cô. Chồng cô tuy là người lương thiện nhưng ở một thế giới hoàn toàn tách biệt với cô, đơn giản là hai người không hề hợp nhau, không hề có điểm chung. Chồng cô còn gia trưởng, áp đặt, bắt cô nghỉ dạy, chỉ ở nhà, cấm cô trưng diện, cấm cô đeo trang sức, lại còn thờ ơ với chuyện chăn gối. Nếu đặt mình vào hoàn cảnh ấy sẽ thấy đó là một cuộc sống tù túng, cực kỳ khổ sở về tinh thần. Mình biết là sống đủ cái ăn cái mặc là may lắm rồi. Nhưng có những người suy nghĩ về những thứ khác nhiều hơn chỉ chuyện ăn chuyện mặc. Và họ nên lấy những người cùng hệ tư tưởng với mình.

Cái sai của nhân vật chính là đã không lên tiếng khi mình không hạnh phúc. Việc này cũng phản ánh sâu sắc hình ảnh một thế hệ, một thời kỳ phụ nữ không dám đấu tranh cho hạnh phúc cá nhân, là thời khi họ lập gia đình họ đã chấp nhận hi sinh hết mọi ham muốn, tất cả dành cho chồng và con. Nói cách khác, họ phải hoàn hảo. Họ phải biết điều, phải biết hài lòng với tất cả những gì mình đang có, nếu mảy may nảy sinh mong muốn gì khác thì đó là ích kỷ, thậm chí suy đồi đạo đức.

Mình, một lần nữa xin khẳng định, không ủng hộ ngoại tình. Mình chỉ nghĩ nếu ta đã lỡ yêu người khác, điều tử tế tối thiểu là trung thực, không yêu trả dép bố về! Mình không muốn ở với một người mà lòng họ đã thuộc về ai khác. Còn gì đau khổ hơn đồng sàng dị mộng thế! (dĩ nhiên, bị đá sẽ rất đau, nhưng còn đau dài hơn nếu cứ cố bám lấy một người không còn yêu mình)

Giả sử chồng nữ chính hết sức hoàn hảo, kiểu mấy quý ông trong phim Hàn Quốc ấy, mà nữ chính vẫn ngoại tình thì mới đáng nổi giận chứ ha? Đằng này sống với ông ý mệt mỏi vãi cả ra!

Cá nhân mình thấy tác giả đã thể hiện sự đồng cảm và trân trọng với phụ nữ, thấu hiểu cho những nỗi đau họ phải chôn giấu, cho họ một câu chuyện nơi mà họ có thể sai trái và có được cảm giác hạnh phúc, thoả mãn (cả về tinh thần lẫn thể xác) ít nhất một lần trong đời. Tuy vậy, chính những độc giả nữ lại căm hận câu chuyện này. Phải nói rằng, chính phụ nữ mới là những người tàn nhẫn với nhau nhất, trong khi lẽ ra họ phải thấu hiểu những nỗi đau này nhất.

Mình vốn rất sợ ở trong một tập thể nhiều nữ. Xui làm sao đi học, đi làm lúc nào cũng ở chỗ nhiều con gái. Và con gái lúc nào cũng nhiều vấn đề! Sự tàn nhẫn của phụ nữ đặc biệt thể hiện rõ nhất và nhiều nhất trong chuyện tình cảm. Mình có rất nhiều trải nghiệm cá nhân về việc này.

Trước mình có quen một chị, chị này thì lập gia đình rồi, cũng ngon nghẻ chứ ko phải gái ế hay gì. Lúc đầu thì cũng vui vẻ, từ lúc mình có bồ chị ta lập tức lật mặt rất mean với mình. Suốt ngày chê mình xấu thế mà cũng có bồ (well~), chê từ pm tới comment công khai, chê ngay trước mặt người yêu mình. Hoặc là có mấy chị bạn của người yêu mình (aka chồng mình bây giờ) rất thái độ với mình từ lúc bọn mình công khai. Dù chỉ là bạn thôi, chứ không phải có lịch sử gì với nhau cả, mấy người đó còn có bồ hoặc chồng rồi, mình cũng không có tiếp xúc hay va chạm gì với họ cả. Ngày đó bọn mình còn yêu xa, bà chị này đi chơi riêng với người yêu mình (ai rủ thì không rõ), đi xem phim, đi ăn, đi công viên ngắm hoa… Rồi chị ta đăng hết lên FB để chế độ công khai, tag người yêu mình vào, dù tất cả các bài viết khác chị ta để chế độ bạn bè. Sau đó rất nhiều bạn bè chung của hai người vào comment ẩn ý, chị ta liền xua ngay, không không rủ bạn ý đi chơi khó lắm đấy, sợ người yêu ở quê (ok, ở quê 🙂 ) ghen này nọ. Rồi chị ta vào FB mình stalk và ấn like hàng loạt để notification hiện lên một dải dằng dặc ấy. Còn sợ mình không nhận ra phải nhắn tin cho chồng mình nhắn với mình là chị ta vào like đấy nhé 🙂 .

Và chị gái kể trên không phải ca duy nhất mình gặp phải khi hẹn hò chồng mình. Những lần như vậy mình… chẳng làm gì cả. Mình chỉ nói thẳng với chồng mình là bạn anh cư xử thật bẩn. Còn anh muốn làm gì thì làm, chúng mình không cãi nhau gì, mình cũng không giận dỗi ghen tuông như các chị mong đâu (tiếc quá!). Vì mình không có thì giờ lẫn sức lực để cà khịa, tranh giành đàn ông. Tuỳ các anh, các anh có chân thì tự đi. Nếu lúc đó người yêu mình có thích mấy chị kia hơn thì mình cũng chia tay luôn ý mà. Nhưng chắc các chị chả thích đâu, các chị chỉ thích chọc gậy bánh xe cho vui thôi. Vì phụ nữ thường tàn nhẫn với nhau vậy đấy.

Mình luôn cảm thấy câu “phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng” thật buồn. Phụ nữ dùng đàn ông để làm thước đo cho sức mạnh, sức hút của mình và để cạnh tranh với nhau. Nếu không có ai tranh giành thằng này với mình có thể là vì nó không có giá trị gì chăng :v.

Không biết làm sao để nằm ngoài mấy cuộc chiến thế này nhỉ? Sao mà không thanh thản đến mức đọc tiểu thuyết cũng lên cơn đi bắt phò vậy mệt quá ta!

Sắp sửa Valentine,

Mình đã nghĩ rất nhiều trước khi viết bài này. Mình quyết định viết vì nghĩ nó có thể là một bài học đáng chia sẻ.

Gần đây, mình nghe được một chuyện: một người bạn thân thiết cũ của mình đã nói với một đứa bạn khác của mình rằng từ khi lấy chồng, mình không còn sáng tạo nữa, chỉ đi vẽ truyện của người khác (ý là chỉ minh hoạ chứ không viết kịch bản nữa). Rồi đứa bạn khác này lại đi kể với nhiều người khác, như một minh chứng cho việc “yêu đương gì giờ này”.

Chuyện này gây cho mình một số suy nghĩ. Đây là những câu hỏi mình muốn thảo luận (nghiêm túc), nên nếu bạn nào có ý kiến thì cứ comment ở dưới nhé. Welcome!

Đầu tiên, tại sao việc vẽ minh hoạ truyện người khác viết lại bị đánh giá là kém sáng tạo hơn? Liệu một ca sĩ chỉ hát bài hát của người khác sáng tác có bị coi là kém sáng tạo hơn một ca sĩ biết tự sáng tác? Một đạo diễn kiêm cả biên kịch có sáng tạo hơn đạo diễn làm kịch bản của người khác? Liệu trong nghệ thuật nói chung, và làm sách nói riêng, đánh giá về tài năng và đóng góp của một nghệ sĩ dựa trên việc người ta TỰ làm được bao nhiêu việc có thoả đáng? Nếu sản phẩm bạn tự làm từ A đến Z đạt được mức 7 điểm, còn hợp tác với người khác có thể đạt được 8-9 điểm thì bạn sẽ chọn cách nào? Sản phẩm nào sẽ khiến bạn thấy thoả mãn hơn?

Cá nhân mình chọn phương án hợp tác. Mình không đặt nặng việc được làm theo ý mình bao nhiêu. Mình chỉ muốn có sản phẩm sau cùng tốt nhất. Mình thà là một phần của một thứ tuyệt vời còn hơn là tất cả của một thứ tầm tầm.

Về việc có đợt mình không viết kịch bản mà chỉ minh hoạ truyện người khác, mình không phủ nhận. Có một thời gian khá dài từ lúc mình sắp nghỉ việc Nhã Nam tới sau đó cả năm trời mình gặp một số vấn đề tâm lý (như mình đã viết trong một post tổng kết năm). Không phải trầm cảm hay gì nhưng đời sống và công việc văn phòng thật sự không hợp với mình. Nó làm mình bị downmood thường xuyên (ngày đó tối nào đi làm về mình cũng than vãn với người yêu, suốt ngày chỉ than thở, tiêu cực). Thậm chí một thời gian sau khi nghỉ việc mình vẫn không trở lại bình thường được. Mình thấy khó khăn trong cả việc vẽ chứ đừng nói tới nghĩ kịch bản. Và chuyện chuyển ra nước ngoài sống có tác động nhiều hơn mình tưởng (chắc bạn nào từng trải qua sẽ hiểu hơn. Có thể lúc nào đó mình sẽ viết về chuyện này).

Giờ thì mình đã khá lên nhiều rồi. Mình đã viết truyện và vui vẻ vẽ trở lại.

Mình không bao giờ nghĩ bản thân là người sáng tạo hay gì nên việc bị đánh giá là không sáng tạo cũng không gây tổn thương gì. Điều làm mình bất ngờ là ở thời điểm người bạn kia nói. Lúc ấy mối quan hệ của chúng mình vẫn đang tốt đẹp (hay ít nhất là mình thấy vậy), mình cũng tâm sự những vấn đề tâm lý liên quan tới công việc của mình, nhưng họ vẫn cho rằng đó là do mình lấy chồng.

Chồng mình luôn ủng hộ mọi mong ước của mình, chưa từng bắt ép mình phải làm bất kỳ điều gì. Những vấn đề của mình là do mình tự gây ra, là do mình chậm thích nghi với thay đổi.

Mình tin rằng, trong thế giới của những người bạn cũ đã nói về mình những điều như kia, họ không làm gì xấu tính cả, và họ tin chắc điều họ nói là đúng. Không ai là phản diện trong câu chuyện của chính mình. Mình có thể phần nào hiểu được vì sao họ có góc nhìn như vậy. Họ là những người đang không gặp may trong tình yêu (không có nghĩa là tương lai cũng thế), không có lòng tin vào tình yêu. Rất khó để thấy vui cho người khác khi mình đang xui xẻo. Một trái tim đau đớn có thể nhỏ mọn hơn ta tưởng nhiều.

Tuy vậy, dù họ có xấu tính với mình một lần, những điều tử tế họ từng làm cho mình vẫn là những điều tử tế. Cũng không có nghĩa họ sẽ đối xử tệ với những người khác. Mình chỉ nghĩ, khi chúng ta có mindset, có nhân sinh quan dần quá khác xa nhau (thực tế có những thứ phải trải qua thời gian dài mới nhận ra được), chúng ta không nên chơi với nhau nữa. (và không phải chỉ vì một vụ nói xấu kể trên đâu nhé)

Tại sao mình lại kể chuyện này vào dịp Valentine đang tới gần? Theo như quan sát và trải nghiệm cá nhân, trong thế giới con gái, có bồ hay lấy chồng là một bước ngoặt phổ biến dẫn tới tan vỡ tình bạn. Thành thật mà nói, nếu có đứa bạn nào thay đổi thái độ với bạn vì bạn có người yêu hay lấy chồng thì bạn cũng nên nghỉ chơi với nó.

Chúc các bạn có một Valentine đầy yêu thương, dù là một mình hay mấy mình. Chúc những người bạn cũ của mình, sớm có được tình yêu chân chính mà vẫn giữ được nhiều bạn tốt, biết thật lòng vui cho bạn (như mình đã làm được) nhé!

 

Đời sống mạng xã hội,

Hôm qua có một người em đồng nghiệp cũ nhắn tin hỏi mình là mình deactivate FB à, hay là mình block nó. Theo như kinh nghiệm deactivate trước đây của mình, thông thường sau khoảng 1-2 tháng, mọi người sẽ dần nhận ra sự biến mất của bạn (và đôi lúc lo lắng vô lý là bị block :v ).

Câu hỏi này làm mình suy nghĩ lại xem điều gì đã khiến mình thấy chán ghét FB đến thế. Thật ra mình vẫn có một tài khoản FB khác, chỉ để like các trang tin, shop bán hàng và follow một số người hay ho mình thường đọc, tuyệt nhiên ko add ai và cũng không đăng cái gì. Khi dùng tài khoản này mình thấy rất thoải mái. Sự thoải mái của một người nặc danh thật sự trên mạng. Vậy thực ra việc chán ghét của mình không phải do FB, là do danh tính của mình trên đó và những người nằm trong friendlist của mình.

Mình cảm thấy có một sức ép phải “giữ mình” trên mạng xã hội: không phát biểu tự do, nhỡ lại đụng chạm người này người nọ, không chê bai cái gì, không dám kể chuyện cá nhân vì thể nào cũng có ai đấy vào mỉa mai (kể cả chỉ là khoe đã làm thành công mấy cái bánh bao), hoặc chứng kiến sự khác biệt giữa đời sống online và bên ngoài thật của vài người quen (hay từ chuyên môn là “sống ảo”)… Dù mình có thể đanh đá lại nhưng mình không muốn cay nghiệt, mình thấy mệt mỏi với những cuộc tranh cãi trên mạng.

Mình không phải người rất tử tế, bình tĩnh, hoà nhã, nhưng mình rất cố gắng trở thành một người như vậy. Dùng FB dường như đã lôi tất cả những thứ xấu xí của mình ra vậy.

FB nói riêng hay mạng xã hội nói chung đã không chỉ còn là mạng ảo, chúng trở thành một phiên bản xã hội có những tác động trực tiếp lên đời sống. Giả sử giờ mình unfriend một đứa bạn trên mxh, nhiều khả năng gặp ngoài cũng thành người lạ luôn. Thậm chí mình thấy phản ứng trên mxh còn chân thật hơn bên ngoài. Vì gặp trực tiếp người ta còn ngại không dám thẳng toẹt, nhưng comment trên FB thì rất tàn bạo.

Bản thân mạng xã hội không có lỗi, công nghệ là thứ vô tri. Cái mình phải nghĩ là cách mình sử dụng chúng ra sao. Nếu có bao giờ mình quay trở lại dùng FB, việc đầu tiên sẽ là đi unfriend và block một loạt người quen làm mình khó ở, mà không e ngại đụng chạm. Có lẽ friendlist của mình sẽ xuống còn khoảng 10 người :))). Xã giao quả thật mệt mỏi. Khi nào mình hồi phục lại tinh thần xong, mạnh mẽ hơn, và tìm được lý do chính đáng để tiếp tục sử dụng FB thì mình sẽ trở lại dưới danh tính thật. Mình cảm thấy bản thân quá yếu đuối để có thể sử dụng FB =)))).

 

 

Tán nhảm chuyện yêu đương,

Mình mới xem một show truyền hình thực tế của Nhật do Netflix sản xuất, tên là Terrace house. Chương trình sắp xếp 6 người lạ vào sống chung một nhà, rồi xem họ xây dựng quan hệ với nhau ra sao.

Ban đầu mình muốn xem để luyện nghe thôi, nhưng sau thấy khá hấp dẫn. Xem đời người khác xong phán xét lúc nào chả vui :v :v . Có một cặp trong chương trình cực kỳ đáng yêu: một cô VĐV hockey chân chất, không điệu đà chải chuốt nhưng rất dễ thương, luôn tươi cười, và một cậu người mẫu, con lai Mỹ – Nhật, siêu đẹp trai, lúc nào cũng dịu dàng, lịch thiệp.

Trời ơi mình đã đóng thuyền đôi này cực mạnh, cho tới khi đọc được tin họ đã chia tay sau 1 năm hẹn hò. Nhiều fan cho rằng cậu con lai diễn nhằm mục đích trục lợi cá nhân. Cũng có tin đồn rằng cặp đôi chia tay vì người thứ 3 xen vào… Bất kể lý do là gì, những câu chuyện “thần tiên” khi một cậu con trai dường như quá hoàn hảo, đem lòng yêu một cô gái có vẻ bình thường luôn rất hấp dẫn dân tình. Chúng cho chúng ta chút ít lòng tin vào tình yêu chân chính bất chấp những khác biệt, ngoại hình, xuất thân…

Mình ít khi nói về chủ đề tình yêu, chủ yếu mình hơi sợ… dớp :v. Hoặc kiểu những người hay nói đạo lý thường sống như lol :). Chẹp! Đến những cặp vô cùng xứng đôi, những cặp đã sống với nhau hàng chục năm… cũng có thể tan vỡ cơ mà. Vô tình hôm nay đọc được nhiều tin các cặp đôi hay ho chia tay quá, mình sẽ viết đôi chút về tình yêu vậy.

Điều đầu tiên mình muốn kể là nhiều người nói mình lạnh lùng, từ người lạ tới cả bố mẹ mình. Và đúng là như vậy :v. Mình kém hoà nhập, luôn có không khí rất xa cách. Mình ít khi quý người khác (ko ghét bỏ gì đâu, chỉ không có cảm xúc gì), cũng không có nhu cầu muốn nhiều người yêu quý (chắc cũng không nhiều người quý mình). Đây có thể là tính cách không hay ho gì, nhưng mình nghĩ có những người bản chất nồng nhiệt thì cũng có những người bản chất lạnh lùng :v. Mình không thể cố là một người nồng nhiệt, vui vẻ, quan tâm đến nhiều người… trong khi thực lòng mình không phải vậy.

Bù lại, ưu điểm của mình là luôn chân thật, thẳng thắn. Mình không giỏi giả vờ. Mình quý ai là sẽ rất quý, nên mình vẫn có bạn thân. Và mình nghĩ chơi thân được vì họ hiểu cho bản tính lạnh lùng của mình. Không can thiệp thái quá vào đời sống cảm xúc của mình, cũng như không kỳ vọng mình phải đáp lại tình cảm của họ. Cơ bản là để mọi chuyện tự nhiên.

Dẫn dắt dài dòng vậy là để nói chuyện yêu đương với bạn chồng mình bây giờ là một việc vô cùng khác biệt trong thế giới của mình bấy giờ. Hồi mới yêu mình rất sến, lúc nào cũng tình cảm toé loe, mình còn làm thơ nữa trời ơi. Và mình rất vui đã trải qua một giai đoạn như vậy, một minh chứng cho việc tình yêu có thể khiến bạn không còn cư xử bình thường như vốn có nữa (aka phát điên is real, đã được khoa học chứng minh).

Giờ mình vẫn yêu bạn ấy (tất nhiên), nhưng đã chuyển sang một dạng tình yêu khác rồi. Người ta hay bảo từ lúc hẹn hò đến lúc cưới là chuyển từ thơ sang văn xuôi (cái ví von này thật là kỳ, vì thơ có khi còn sạn mồm hơn cả văn xuôi), ngọn lửa cuồng nhiệt ban đầu sẽ dần tắt ngóm. Cái ví von kỳ kỳ ở trên đúng ở điểm giờ mình không còn làm thơ nữa :v. Có viết gì về bạn ấy thì là sẽ văn xuôi.

Sau quãng thời gian phát điên, cư xử bất thường vì biết yêu người khác (bạn ấy là mối tình đầu của mình luôn), mình dần trở lại bản chất lạnh lùng kể trên. Tuy vậy, hiện bạn ấy vẫn là người duy nhất (không nói quá đâu) mình luôn rất thích và muốn ôm hàng ngày (có thể sau này là cả con mình nữa). Quãng thời gian để mình xây dựng niềm tin với tình cảm không dễ dàng gì. Mình có thể chắc chắn mình yêu quý ai đó nhưng lại thường khó chấp nhận họ quý mình đến thế. Việc biết mình có thể làm tan vỡ trái tim ai đó luôn khiến mình không thoải mái. Giống như mình đang phải chịu trách nhiệm cho việc làm ai đó đau lòng vậy.

Có lần bọn mình cãi nhau rất to, cụ thể về chuyện gì thì mình quên rồi. Đại khái mình rất khó ở nhưng mặt khác mình không muốn bạn ấy phải hi sinh để làm mình vừa lòng. Chuyện hi sinh lại là một trauma khác của mình. Bạn ý có nói với mình, đại ý rằng bạn ấy có thể làm gì cũng được, miễn là mình thấy thoải mái, vui vẻ. Ngoài bố mẹ ra, mình chưa bao giờ cảm thấy có ai thương mình đến vậy (và bất ngờ không thấy khó chịu khi chịu trách nhiệm đảm bảo không làm bạn ấy phải đau lòng).

Mình vẫn không muốn người khác hi sinh vì mình. Chúng ta có thể yêu nhau và giảm thiểu tối đa những hi sinh.

Có những người mình quen lựa chọn việc sống độc thân, họ không muốn kết hôn. Mình hoàn toàn tôn trọng điều đó. Nếu họ hài lòng với cuộc sống của mình thì chẳng vấn đề gì. Với cá nhân mình, một đứa bản chất lạnh lùng, mình vẫn nghĩ kết hôn, tìm được bạn đời là một điều tốt đẹp, mình luôn muốn có. Đó là một người rất hiểu và chấp nhận toàn bộ con người của bạn. Người thương bạn đến nỗi bỏ qua những cảm xúc cá nhân của họ.

Chúng ta đừng vì những câu chuyện đổ vỡ xung quanh mà tự làm sứt mẻ niềm tin, tự chối bỏ cơ hội, khả năng có thể tìm thấy người bạn đồng hành cuộc đời và gìn giữ được mối quan hệ ấy. Đôi lúc mình cảm thấy giờ người ta dễ dàng chia tay hơn vì người ta đã bớt tin tưởng vào tình cảm, vào nhau nhiều rồi. Để gắn bó với ai đó cần rất nhiều can đảm và công sức. Nếu gặp trục trặc chúng ta sẽ tìm cách sửa chứ không vứt bỏ ngay (còn nếu tìm được tận gốc là sai lệch về bản chất thì phải bỏ). Cảm xúc có ý nghĩa, có thật chứ không phải ảo giác chốc lát. Tuỳ ở bạn chọn tin vào điều gì. Nếu chúng ta tin vào yêu thương, phải yêu những người cũng tin thôi (nói chuyện với mấy người ko tin mệt cực, đừng tốn thời gian).

Mình không thể nói trước tương lai chuyện nhà mình được, và cũng không nên nói nhỉ (sợ dớp lắm!). Chỉ có thể cố gắng hàng ngày và hi vọng những điều tốt đẹp thôi.

p.s: thuỳ không viết về chuyện tình cảm thì thôi, đã viết là làm một phát gần 1400 từ 🙂 🙂 🙂 *tự thấy mệt mỏi*

Nhớ nhà,

Không biết có phải do hiệu ứng của Tết ta đang sắp sửa ập tới hay không mà bỗng dưng mình thấy nhớ nhà quá. Năm nay nhà mình vẫn sẽ mua giò chả với bánh chưng.

Mấy hôm liền mình toàn mơ thấy nhà cũ ở Việt Nam. Mình từng ở hai ngôi nhà khác nhau. Bố mẹ mình mua một căn nhà mới, một năm trước khi mình đi Nhật. Vậy nên mình chưa được ở căn nhà đó nhiều lắm. Không bằng nơi mình đã được sinh ra và sống tới 24 năm. Mình thường mơ về căn nhà cũ này.

Nhà cũ của mình rất… rắc rối. Nó rắc rối, phức tạp cả ở bố cục mặt bằng lẫn… những người sống ở đó. Nhà mình sống cạnh, sát vách (chứ không hẳn là cùng nhà) với họ hàng nhà nội, bà nội – cô – dì – chú – bác. Nói sơ vậy đã đủ hình dung độ phức tạp, ngập tràn drama rồi ha! Đặc biệt là với một người thích ở một mình và được yên như mình.

Một trong những điều nhỏ bé hay ho mình thích ở căn phòng mấy chục năm không có cửa riêng tư là một khung cửa sổ nhỏ nhìn ra một cây bằng lăng. Cây bằng lăng cứ đến hè là nở hoa tím ngắt. Cửa sổ xây kiểu cũ nên có một phần bậu cửa nhô ra, đủ làm bàn để mình kê giấy lên. Mình đã ngồi vẽ rất nhiều ở đó. Đó hẳn là một trong những ký ức đầu tiên, sắc nét và trong trẻo nhất về việc mình thích vẽ. Mình hi vọng sẽ không bao giờ đánh mất cảm giác này.

Mình có fetish với những căn phòng có cửa sổ nhìn ra mấy cái cây thì phải? Đây luôn là điều mình nhớ nhất về một căn phòng. Nhà cũ (ở Nhật) mình vừa chuyển đi có khung cảnh nhìn từ cửa sổ siêu đỉnh: một hàng cây anh đào. Mùa xuân hoa nở kín, từ trên tầng cao xuống như một đám mây hồng phớt. Mùa đông tuyết phủ trắng như mấy cái cây mọc trên marshmallow.

IMG_0171_polarr
trước khi chuyển đi đã kịp chụp mấy tấm kỷ niệm

Nhà hiện tại của mình cửa sổ nhìn ra chả có cái cây nào. Blèh!

Quay lại nhà cũ ở Việt Nam. Trước nhà mình có bộ ghế sô pha nhỏ, gồm ba mảnh ghế ghép lại, từng mảnh khá nhẹ. Mình thích bộ ghế này cực kỳ. Vì mình có thể kê và xếp chúng tuỳ ý. Mình thường xếp chúng để chơi tàu hoả hoặc cuộc chiến sinh tồn trên biển với đàn cá mập 🙂 🙂 . Nhà mình bé tý nên đối diện bàn ghế phòng khách chính là… giường ngủ của bố mẹ. Thế là mình có hai bên bờ, một giường, một ghế, ở giữa là đại dương hay dòng sông nham thạch tuỳ hôm.

[018904].jpg
nặng mông ngồi lõm một góc đệm 🙂
Tết năm nào mẹ mình cũng làm món bánh lá quê hương (như có một blog năm ngoái năm kia gì đó mình đã kể). Dù căm hận việc phải rửa lại lá cũ, nhưng công nhận không ăn bánh đó thì thấy không giống tết nhà mình cho lắm, hiu.

Lảm nhảm chút thôi. Mình đi làm việc đã, sáng giờ chưa làm được cái gì :v .

 

 

 

 

Khai bút đầu xuân 2020

Để mở đầu blog năm mới, mình sẽ viết về một chủ đề mà cứ tưởng mình đã viết từ lâu rồi, hoá ra chưa từng động tới ಠ╭╮ಠ .

Xin được giới thiệu những nhà văn yêu thích của mình. Đối với mình, nhà văn yêu thích khác với cuốn sách yêu thích. Cũng giống như khi nghe nhạc, nếu mình thích ít nhất cả một album của nghệ sĩ này, mình mới gọi đó là nghệ sĩ yêu thích. Còn nếu chỉ thích một vài bài hát của họ thì… mình chỉ thích mấy bài hát đó thôi.

Những nhà văn này mình đã đọc và thích ít nhất trên 05 tác phẩm của họ, luôn luôn hào hứng sẵn sàng mua sách mới của họ. Đây là những người mình cảm thấy tác phẩm họ rất gần với tính cách, tinh thần của mình, giống như nếu để miêu tả về bản thân, mình sẽ dùng những cuốn sách của họ. Có những nhà văn mình đọc gần hết các tác phẩm của họ nhưng mình lại không yêu thích họ nhiều.

Ví dụ như Haruki Murakami. Mình đã đọc hết các tác phẩm được xuất bản ở VN của ông cho tới 1Q84, từ Những người đàn ông không có đàn bà thì mình không đọc nữa. Cuốn sách mình thích nhất, đặc biệt thích của Murakami là Xứ sở diệu kỳ tàn bạo và chốn tận cùng thế giới. Cuốn này đúng là tách trà của mình, như một bộ phim scific giàu hình ảnh, giàu trí tưởng tượng, nhịp điệu thì nhanh và hấp dẫn. Ngoài ra, mình cũng thích Tôi nói gì khi nói về chạy bộ. Còn lại các tác phẩm khác đều như một màn sương mờ ảo đối với mình ◉_◉. Mình thích văn phong của Murakami nhưng phần lớn thời gian mình không hiểu ông muốn nói gì hay câu chuyện này có ý nghĩa thế nào.

Trong thế đối lập, Neil Gaiman là nhà văn mình vô cùng nể phục về trí tưởng tượng. Tất cả các câu chuyện của ông đều độc đáo và thú vị. Tuy vậy mình không khoái văn phong của ông chút nào, không hiểu tại sao. Vậy nên, riêng với Neil Gaiman, mình thường xem các tác phẩm chuyển thể, hoặc truyện tranh và phim ông viết kịch bản.

Dài dòng quá, xin vào chuyên mục chính luôn.

Người đầu tiên mình muốn nói tới là Paul Jennings. Ông là một nhà văn chuyên viết truyện thiếu nhi người Úc. Mình đã đọc truyện của ông lần đầu từ hồi học cấp 2. Cho tới tận bây giờ mình vẫn nhớ chính xác từng chi tiết trong truyện. Chỉ đọc một lần mà nhớ hàng chục năm. Ngày xưa vài truyện của ông được tập hợp xuất bản dưới tên Những chuyện bí ẩn thường ngày. Sau đó có vài lần báo Hoa học trò cũng đăng truyện của ông.

Chuyen-bi-an-thuong-ngay.jpg
Chính là bản bìa xấu xí và không liên quan gì tới nội dung này đây :v

Điều đặc biệt trong truyện của Jennings là mình không bao giờ đoán được đoạn kết. Truyện luôn ngập tràn những cú twist bất ngờ, thú vị. Ngay từ nhân vật, các tình huống, mâu thuẫn ban đầu đã kỳ lạ, độc đáo rồi, là những thứ mình không gặp ở bất kỳ nhà văn nào khác.

Một trong những truyện mình ấn tượng nhất là Bệ xí bọc nhung. Một câu chuyện thiếu nhi nhưng nhân vật chính là một người lớn buồn bã và mắc kẹt với cuộc sống bế tắc của mình :)))))). Ông là một công nhân ở một nhà máy đóng hộp mắt cừu, có một người anh ruột béo ú, lười biếng và bắt ông phải hầu hạ từ miếng ăn giấc ngủ. Rồi một ngày nọ, ông bị nhốt trong một nhà vệ sinh công cộng.

Truyện của Paul Jennings đúng nghĩa là KỲ LẠ. Không phải những thứ kỳ dị, dị hợm, quái đản, mà là những tình tiết, nhân vật ta không bao giờ ngờ tới. Chúng có một cảm giác vừa đời thường vừa bất thường. Ví dụ như một người công nhân thì rất bình thường, nhưng một nhà máy đóng hộp mắt cừu thì thật là bất thường. Bệ xí thì ai cũng dùng, nhưng bệ xí bọc nhung, cần gạt nước nạm kim cương thì thật kỳ lạ! Bản xuất bản đầu tiên tuy bìa rất kinh nhưng cái tên đặt thì không tệ, rất đúng tinh thần của Jennings. Ông luôn tìm thấy những điều kỳ lạ, thú vị, bất thường trong những điều bình thường, giản dị nhất của cuộc sống.

Bất kể lúc mới 11-12, hay đã gần chạm ngõ 30, sau khi đọc sách của ông, mình luôn cảm thấy cuộc sống thường ngày kỳ diệu thêm đôi chút, hấp dẫn thêm đôi chút. Và rằng nếu chúng ta thật sự bình tĩnh, thật sự quan sát, chúng ta sẽ tìm được những điều hay ho ở ngay xung quanh.

Có đợt NXB Kim Đồng đã tái bản lại đầy đủ tuyển tập của ông, dùng bìa gốc luôn. Mình vừa tìm thử trên tiki mà thấy đều hết hàng mất rồi 😦 .

Người thứ 2 mình muốn kể tới là Amélie Nothomb.

Lần đầu tiên và tác phẩm đầu tiên mình đọc của Nothomb là hồi năm nhất ĐH, Sững sờ và run rẩy. Cuốn sách này có ý nghĩa đặc biệt đối với mình. Lúc ấy mình gặp một cú shock rất lớn, cú shock đầu đời :)))), cuốn sách này đã giúp vực dậy tinh thần của mình. Mình đã vui vẻ, lạc quan trở lại.

fbd4f612f44bce5a0eee1cd2c43c6ca0--search-reading

Sau đó mình tìm mua tất cả các tác phẩm khác của Nothomb. Ngày đó Nhã Nam xuất bản hàng loạt truyện của bà: Hồi ức kẻ sát nhân (cuốn đầu tay của Nothomb), Kẻ hai mặt, Axit Sunfuric, Nhật ký chim én, Vòng tay Samurai, Huỷ hoại vì yêu. Cuốn nào mình cũng thích cả. Từ sau đó Nhã Nam không còn làm sách của Nothomb nữa, dù bà vẫn viết đều, thật đáng tiếc!

Điều mình thích ở sách của Nothomb là sự hài hước vặn vẹo hết sức khó tả. Có thể do bà có thời gian sống rất dài ở Nhật mà sự kỳ dị kiểu dân đảo đã ngấm vào máu bà. Với mình, Nhật là một đất nước cực đoan, theo nghĩa tốt và xấu. Nền văn hoá này có một không khí kỳ lạ cực kỳ đặc trưng, không thể tìm thấy ở bất cứ đâu, cũng không thể mô phỏng lại. Và Nothomb có cái không khí ấy, trộn lẫn với gốc gác châu Âu của bà.

Khi chuyển sang sống ở Nhật, mình nhận thấy những trải nghiệm của Nothomb trong Sững sờ và run rẩy Vòng tay Samurai thực tế hơn mình tưởng. Nhật là một xã hội ẩn chứa đầy những mâu thuẫn với chính bản thân nó, rất khó để giải thích nếu bạn đứng ở ngoài nhìn vào.

Nói về văn phong, cuốn Hồi ức kẻ sát nhân là một cuốn rất thú vị. Cả cuốn sách gần như không có câu tường thuật, toàn là thoại. Thoại liên tục không kèm miêu tả. Nhưng vẫn vô cùng hấp dẫn, dễ hiểu. Thông minh và vặn vẹo.

Mình từng gặp rất nhiều người mê văn của Haruki Murakami, hay Milan Kundera, bình dân hơn thì có Marc Levy, Musso… nhưng mình chưa gặp ai thích hai nhà văn mình mê nhất trước giờ cả ; v ; . Hoặc fan của họ trốn quá kỹ.

Nhân tiện, hôm nọ wordpress gửi mình một thông báo chúc mừng. Mình đã lảm nhảm ở đây được tròn 9 năm, gần một thập kỷ luôn @.@ . 9 năm không phải lúc nào mình cũng viết liên tục, đều đặn, có những khoảng thời gian mình đã bỏ sang tumblr, facebook… Tuy vậy điều kỳ lạ, và vui vui là mình luôn có độc giả ở đây, dù ít ỏi nhưng rất bền bỉ. Mình không hình dung được việc theo dõi một blogger nghiệp dư lâu đến vậy là như thế nào. Dù sao thì, mình chỉ muốn nói là cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc, những người đọc thầm lặng của mình. Năm mới chúng ta cùng cố gắng nhé! (damn, mình nói như một người Nhật thực thụ lè!)

IMG_8362

Mục tiêu năm mới (số 2)

Mình vừa chuyển sang nhà mới được hai hôm. Vẫn chưa dỡ đồ xong, nhà đang lanh tanh bành. Tuy vậy mình rất vui, bận rộn lên concept sắp xếp cho nhà mới. Nhà mình sẽ lại có chuyến picnic ở IKEA (๑˃̵ᴗ˂̵).

Đợt cuối năm này, có một hoạ sĩ yêu thích của mình đăng post giới thiệu cuốn sách mới của cô ấy – một câu chuyện về nỗi buồn. Cô ấy kể năm rồi đã phải vật lộn với căn bệnh trầm cảm, với rất nhiều giờ therapy và thuốc hỗ trợ. Chính trải nghiệm này đã thúc đẩy cô ấy sáng tác một cuốn sách để an ủi rằng cảm thấy buồn bã cũng không sao cả, tất cả chúng ta đều từng trải qua những xúc cảm tiêu cực như vậy.

Tuy vậy, phong cách, nét vẽ của cô ấy luôn hết sức dịu dàng và ấm áp, dường như không vẩn chút u tối nào.

Điều này làm mình nhớ tới một tập rất hay trong Doctor Who, về Van Gogh. Có một đoạn nói về hội hoạ của ông là:

He transformed the pain of his tormented life into ecstatic beauty. Pain is easy to portray, but to use your passion and pain to portray the ecstasy and joy and magnificence of our world, no one had ever done it before.”

Mình luôn cảm thấy kính nể những người nghệ sĩ có thể biến nỗi đau của mình trở thành một tác phẩm đẹp đẽ, tích cực, như thể chưa từng có sóng gió nào tràn qua đời họ. Trên thực tế, phải trải qua nhiều thăng trầm, gập ghềnh mới thật sự trân trọng những điều trong trẻo, bình yên. Phải vô cùng can đảm để có thể lạc quan trong cả những tình huống tồi tệ nhất.

Trở lại với cô hoạ sĩ kể trên, mình comment ở post đó vài lời động viên, thể hiện sự hâm mộ của mình với những nghệ sĩ – giống như Van Gogh – chúc cô ấy có năm mới tốt đẹp hơn và có thêm nhiều tác phẩm xuất sắc (người ta trầm cảm này nọ mà vẫn ra được bao nhiêu sách 🙂 tôi thì chẳng làm sao mà… 🙂 ). Cô ấy có trả lời comment của mình, cảm ơn này kia. Cô ấy còn vào insta mình xem và like tranh 😳.

Mình nghĩ phần nào mình đã nói trúng được quan điểm của cô ấy. Vì mình cũng đồng cảm với điều đó. Mình cũng luôn muốn biến những tiêu cực mình gặp phải trở thành sự an ủi, động viên, truyền cảm hứng trong các câu chuyện.

Đây là mục tiêu năm mới số 2 của mình: nếu có comment gì trên mạng xã hội, hãy nói những lời tử tế (chứ trước mình cũng hay comment dạo, tranh cãi vớ vẩn ngu ngốc lắm 😦 ). Tập trung theo dõi những người tài năng, tích cực (thi thoảng bạn sẽ may mắn được họ để ý thấy hihi).

p.s: instagram cô họa sĩ trên là genevievegodboutillustration, nếu bạn nào tò mò về những bức tranh dịu dàng, trong trẻo của cô ấy ^^