Phong cách bà mẹ Nhật

Khi sống ở đây, một trong những điều mình vô cùng nể phục các bà mẹ Nhật là: dù đẻ 2, 3 con thì người vẫn mảnh mai như thiếu nữ 🙂 🙂 . Thêm nữa, họ ở nhà không biết sao nhưng ra đường luôn chỉn chu, đầu tóc gọn gàng mượt mà ngay cả trong những ngày nóng. Quần áo tối giản nhưng rất đâu ra đấy. Xin giới thiệu một “phong cách” không chính thống nhưng rất phổ biến (ở Nhật) và hiệu quả này 😀 .

Keyword của phong cách này: thoải mái, tiện dụng, đơn giản, kín đáo.

Yếu tố nổi bật, dễ nhận diện nhất là ĐỘ DÀI. Áo dài, váy dài, áo khoác dài… dài layer lên dài. Họ thường mặc dáng suông, thoải mái, rộng nhưng không quá rộng, trông vẫn tương đối gọn gàng chứ không lùng bùng, một nùi vải. Sau đó là tone màu, trung tính, hài hoà, ít màu rực rỡ, chỉ thi thoảng điểm chút đỏ, vàng, xanh lá… (nhưng cũng là những màu đằm, không phải neon nha).

Vài ví dụ để có hình dung sơ lược về phong cách này (mà mình nhìn thấy mọi nơi ở Tokyo):

Style guide nèo!

Bảng màu:

Chất liệu

Những chất liệu tự nhiên, dễ chịu trên da, dễ vận động rất được ưa chuộng.

Giày

Sneakers đặc biệt được ưa chuộng, nhất là Converse (hoặc hãng khác mà dáng y vậy) và New balance, thường là đen-trắng hoặc ghi-be. Tiếp đến là giày búp bê, mùa đông thì loafer da lộn lót lông. Thi thoảng cũng vẫn có bà mẹ đi giày cao gót, nhưng thường là dạng giày gót thấp vừa phải, dáng cơ bản.

Những món đồ cơ bản

  1. Sơ mi váy dài: Đây là món đồ nhất định phải có. Để mặc như áo khoác, hoặc mặc ngoài quần dài, hoặc mặc không hoặc với một chiếc dây đai hoặc thắt lưng.

2. Quần: ống rộng (hoặc siêu rộng) hoặc ống đứng, suông, quần culottes, quần jeans ống đứng hoặc mom jeans:

3. Chân váy: váy midi dài tới giữa bắp chân hoặc tới mắt cá, váy tulle, váy bút chì (nhưng không bó, thẳng đuột thôi).

4. Áo: áo phông cơ bản, áo sơ mi dáng rộng, áo blouse có thêm chút chi tiết điệu điệu (như chiếc nơ nhỏ hoặc chút bèo nhún), áo thun dài tay kẻ ngang.
Rất hiếm khi thấy phụ nữ Nhật mặc áo hai dây, hay hở vai, hở rốn thì tuyệt đối không rồi. Nếu mặc áo hai dây, họ sẽ phối với một chiếc áo phông ở trong.

5. Áo khoác: cardigan, cardigan dáng dài, áo khoác dáng dài nói chung (với kiểu dáng đơn giản, màu trơn, bằng len hoặc dạ), áo Peacoat dáng ngắn. Ngoài ra dòng áo blocktech siêu tiện dụng của Uniqlo thấy cũng nhiều người mặc, mình cũng có một chiếc.

6. Phụ kiện: các bà mẹ Nhật không quá cầu kỳ phụ kiện, họ thường dùng những món đồ tương đối nhẹ nhàng, không sặc sỡ hay phức tạp.

7. Trang điểm & đầu tóc: Style Nhật bao năm qua vẫn là mặt lì môi bóng. Tóc thì vô vàn kiểu tóc ngắn siêu đẹp, thường nhuộm các tone nâu. Nếu có buộc tóc đuôi ngựa thì cũng xinh xắn vô cùng. Thật sự không biết họ làm cách nào để đầu tóc trông luôn dường như vừa từ tiệm ra vậy. Mình mà buộc tóc đuôi ngựa là kiểu I give up! 🙂 🙂

Cách phối

Họ bám theo một palette màu vốn sẵn hài hoà, không mấy khi sử dụng các tông màu rực rỡ, chói mắt. Quần áo phom dáng cũng đơn giản, ít chi tiết rắc rối. Nên về cơ bản, các món đồ của họ đi với nhau rất dễ vừa mắt.

Công thức cũng khá đơn giản: phần trên màu sáng thì phần dưới màu tối. Hoặc mặc những màu gần nhau: trắng – be, xanh dương nhạt – navy…

Điều thú vị là họ có thể phối đồ dài với đồ dài, vd áo khoác dài với váy midi dài, hoặc áo phom rộng với quần ống rộng, mà không cần chiều cao khủng (phụ nữ Nhật khá nhỏ nhắn). Mình nghĩ là do họ có một cảm nhận khá tinh tế về tỷ lệ, rộng nhưng rộng đến chừng nào, dài thì dài đến chừng nào.

Để kết ngắn gọn thì muốn biết các bà mẹ Nhật thường mặc ra sao, lookbook của Uniqlo vô cùng sát thực tế. Họ thật sự mặc hệt như vậy.

Bonus thêm một trang của hoạ sĩ Nhật chuyên vẽ minh hoạ thời trang, rất rất cute và sát thực tế (tả chất liệu đỉnh vcđ) : Namiki

Mình vừa nhận ra là mình rất hay kết bài bằng việc kêu mệt ( . _ . ). Thật sự viết xong bài dài nào mình cũng rất mệt. Mệt quá xin hết!

Phong cách Dark Academia

Gần đây mình mới biết một phong cách – aesthetic – được gọi là Dark Academia, hiểu nôm na chính là style Ivy truyền thống/ preppy được phát triển mở rộng với một bảng màu trầm.

Đặc điểm nhận diện phong cách này là áo len chui đầu, quần ống đứng, cardigan, hoạ tiết kẻ caro, và tông màu trầm ấm, nghiêng nâu. Các chất liệu phổ biến là: len, nhung tăm, tweed, cashmere, da. Nhưng không phải không có cách áp dụng cho đồ mùa hè đâu 😀 .

Phong cách này gợi cho mình hình dung, ấn tượng về một con người học thức, hơi cổ điển (kiểu châu Âu), trầm mặc và khá đứng đắn, mực thước. Say mê sách vở, nghệ thuật và thích một thế giới riêng tư, yên tĩnh. Tất nhiên, bạn vẫn có thể là một Dark Academia bên ngoài thì tĩnh lặng, bên trong thì bùng cháy.

Một vài outfit ví dụ cho phong cách này:

Style guide gợi ý cho phong cách này (tổng hợp sau mấy tiếng lượn pinterest và search google :v ). Đây chỉ là định hướng thôi nha, còn thời trang thì vô cùng, mix match kiểu gì tuỳ thích. Có gì thiếu sót thì các bạn cứ bổ sung nhá:

Bảng màu:

Chất liệu:

Giày

Những món đồ cơ bản:

  1. Blazer (thường là) kẻ.
  2. Áo khoác dài, dáng trench hoặc chesterfield.

3. Quần dài kẻ hoặc trơn, với phom dáng vừa vặn (hoặc ống đứng, hoặc crop trên mắt cá chân).

4. Chân váy kẻ, xếp li hoặc chữ A, hoặc bút chì.

5. Áo len/ cardigan (thường) trơn, màu trung tính.

6. Phụ kiện: khăn len kẻ, đồng hồ dây da, túi da, thắt lưng da.

7. Ngoài ra thì sơ mi mình thấy như sơ mi bình thường, không có gì khác lạ.

8. Hạn chế sử dụng: đồ jeans, giày sneakers, quần áo thể thao (kiểu sweatpants), hoodies, đồ skinny hoặc đồ nhiều logo.

Cách phối

Sau khi research chán chê, mình rút ra được vài điều cơ bản:

Một yếu tố có kẻ: để an toàn và dễ phối, chỉ nên dùng một yếu tố kẻ trong cả outfit (có thể là chỉ chân váy, hoặc chỉ quần, hoặc chỉ áo khoác, hoặc chỉ khăn quàng…).
—> Nếu muốn phối kẻ với kẻ, cần đặc biệt cẩn thận để các hoạ tiết kẻ đó ăn rơ với nhau.

Phối màu kiểu monochrome 3 sắc độ: sáng – trung bình – tối.
Vd: Áo sáng – quần/váy trung bình – áo khoác tối.
Quần/váy sáng – áo trung bình – áo khoác tối.
Áo tối – áo khoác trung bình – quần/váy tối.

Phong cách này nghiêng về đồ thu đông nhiều, nhưng mình cũng tìm được vài ví dụ về đồ hè. Vẫn giữ 2 nguyên tắc kể trên.

Tạm thế. Mệt quá, mình xin dừng ở đây. Hẹn gặp lại ở những phong cách khác!

Dùng đồ hiệu có làm ta xịn hơn?

Hôm qua mình vô tình xem được một vlog nói về đồ hiệu của một beauty blogger. Cô ấy nói mình đã có kinh nghiệm chơi đồ hiệu 5 năm. Rồi cô ấy chỉ một chiếc túi chất liệu monogram canvas đặc trưng của Louis Vuitton và gọi chiếc túi da này, rồi nói thêm về dùng đồ bằng da thì sao (mình đã lên web của LV để search lại chính xác mẫu túi ấy, đọc phần miêu tả sản phẩm của hãng).

Không biết sao lại có nhầm lẫn cơ bản như vậy? Sai sót này còn buồn cười hơn cả việc cô ấy phát âm từ suede thành su-ê-đi. Gọi là da lộn luôn cho lành. Mình không xem hết video để bắt xem còn lỗi nào khác nữa không.

Mình vốn không phải người… có tiền để dùng đồ hiệu hihi. Nhưng mình thích tìm hiểu về thời trang, cũng như ngành thiết kế nói chung. Vd mình rất khoái ghế. Có thể lúc nào đấy mình sẽ viết về những chiếc ghế có dấu ấn đặc biệt trong lịch sử (thật ra cũng là một môn của mình hồi ĐH đấy). Có lần mình đi một triển lãm kiến trúc, điểm hay ho nhất là bạn được ngồi thử tất cả ghế trưng bày ở đó – những chiếc ghế, theo như Sheldon từng nói – worth the name, chair (my butt was very happy that day).

d8c8da44d8fa261360d6de7ef1594b49560cc969ee54d961cb3fd8df8cd0e174.gif

Quay lại chuyện thời trang, tuy không (thể) dùng đồ hiệu nhưng mình thích xem, thích biết. Cũng như tiêu chuẩn phục vụ của các hàng đồ hiệu, cao ngất so với các hãng thời trang bình thường, chỉn chu từ hộp đựng, dây ruy băng thắt túi… mình cũng kỳ vọng tiêu chuẩn cao và chính xác như vậy ở những người nói về đồ hiệu. Chỉ cần anh nói sai (về những thông tin cố định, vd như chất liệu sản phẩm, còn không tính tới cảm nhận xấu, đẹp cá nhân) một điều, mọi thứ khác anh nói đều kém tin cậy đi đáng kể (dù có thể chúng đúng).

Về câu hỏi dùng đồ hiệu có làm bạn sang hơn không, mình nghĩ quan trọng là ở cách dùng. Dùng đúng, chắc chắn là sang chất ngất rồi. Bên cạnh khí chất, phong thái nội tại (cái này thì bao nhiêu tiền cũng không mua được), hiểu rõ về món đồ mình dùng, đánh giá đúng được giá trị của chúng (ngoài giá trị ghi trên tag ra) chính là điểm khác biệt giữa người có tiềnngười có cả tiền lẫn gu.

Điểm mình thấy thú vị ở các món đồ hàng hiệu, ngoài chất lượng, kiểu dáng, là câu chuyện lịch sử của chúng – những quan điểm mà người thiết kế gửi gắm vào đó. Bạn không chỉ mua một món đồ, bạn mua cả câu chuyện về chúng. Concept là thứ khiến một thiết kế có chiều sâu (ôi cái này thực sự nên nói về mấy cái ghế). Vd như Coco Chanel, quan điểm của bà là phụ nữ phải biết yêu bản thân, biết cách tươm tất, là classy and fabulous, keep your heels, head and standards high. Điều này phản ánh rất rõ qua các thiết kế của bà, sau đó cũng trở thành cá tính đặc trưng của thương hiệu. Việc dùng đồ hiệu (đúng) là bạn đã làm mình đẹp đồng thời thể hiện quan điểm, chính kiến của bản thân. Khi tôi muốn thể hiện tôi là một người sang trọng, đáng tin cậy nhưng vẫn gần gũi, phải mặc như thế nào cho ra chất như vậy, bằng cách chọn đúng thương hiệu có tính cách ấy bạn đã bớt được khâu đau đầu rồi. Cứ mặc đồ của họ là xong.

Các thương hiệu lớn, bất kể có hợp khẩu vị của bạn hay không, đều làm rất tốt việc xây dựng cá tính, tuyên ngôn của mình. Như Chanel thì quý phái, Dior thì lịch lãm, Balenciaga thì độc đáo, dị biệt (có nhiều sản phẩm của hãng này mình không hiểu nổi)… Họ tạo ra những phương pháp mới, trào lưu mới để các hãng khác nhái theo.

cf8c8479e0bf05a098334846e4501192.jpg
nhìn này trông có giống những cánh hoa khô được ép trong sách không? Dior là thương hiệu yêu thích nhất của mình.

Nói vậy không có nghĩa là cứ phải dùng đồ hiệu mới ra cá tính được. Đó chỉ là một cách hiệu quả để mặc đẹp và có “quan điểm”. Nếu có bất kỳ hãng quần áo nào, dù là local brand nhỏ, mà hợp với tính cách, cuộc sống của bạn thì cứ thế mà chơi thôi.

Việc đắp một đống logo lên người, hay mặc đồ hiệu mà vẫn như đồ Quảng Châu thì sâu xa do người mặc không hiểu rõ món đồ hiệu cũng như chính bản thân mình. Không hiểu đúng thì không thể dùng cho đúng, cho đẹp.

 

Son đỏ giải cứu thế giới,

Mình đang ngắm mua một thỏi son Dior màu huyền thoại 999, mini size. Trước giờ mình chưa từng là một ‘cô gái son đỏ’. Mình sợ đánh son đỏ thành… mắt xanh mỏ đỏ, rẻ rẻ, ‘bửn bửn’ (do mình da ngăm ngăm, tái tái, chứ da nâu bóng khoẻ đã đẹp). Quả thực để đánh son đỏ, bản thân cô gái ấy đã sẵn có đôi chút ‘quả cảm’. Son đỏ như một lời khẳng định, không e ngại.

s2244432-av-03-zoom.jpg

Vì sao tự nhiên mình muốn đổi gió, dù vẫn yếu nhưng muốn liều ra gió? Khi tìm hiểu về lịch sử màu 999,  mình rất khoái. Đây là màu son biểu tượng, signature của Dior, được mệnh danh là màu son hợp với mọi tông da, đánh lên nhìn sang – xịn – mịn, như phủ một lớp nhung lên môi. Màu này do đích thân Christian Dior sáng tạo ra vào năm 1953, và qua hơn 60 năm vẫn được yêu thích tới tận bây giờ (tuyên ngôn của ông là: “I love red. Red is the color of life.”). Dior còn phát triển nguyên một dòng sản phẩm xoay quanh màu 999 này, từ son thỏi lỳ, bóng, ánh nhũ tới son kem, sơn móng tay…

Screen Shot 2019-11-22 at 9.10.06.png
ảnh từ web chính thức của Dior

999 là một màu đỏ thuần, không ngả nóng hay lạnh, một màu đỏ chân chính, không có base hồng, đủ ấn tượng nhưng không quá chói. Điều thú vị của son là dù cùng một màu, không ai đánh lên giống ai, do sắc tố da và môi của mỗi người.

Mình nghĩ con gái ai cũng nên có một vài thứ ‘signature’ cực kỳ yêu thích, giữ làm của riêng, một thỏi son, một đôi giày, hay một cái túi xách… Một vài thứ mà khi mặc lên người khiến bạn thấy tự tin hơn, bất chấp bạn đang mệt mỏi hay tự ti. Mình không đồng tình rằng bề ngoài không quan trọng. Bề ngoài có quan trọng chứ (dù không phải là tất cả), đó là quy luật của tự nhiên: hoa đẹp, thơm để thu hút ong bướm, công xoè đuôi để thu hút bạn tình… Điều nhập nhằng, dễ gây tranh cãi ở đây phải là thế nào mới ĐẸP. Mình nghĩ không có một mẫu số chung, một đáp án đúng cho tất cả mọi người (với mình đẹp là khoẻ, là rèn giũa những gì sẵn có, trân trọng đặc điểm riêng: mắt một mí, da nâu, nốt ruồi…). Có lẽ điều đáng kể nhất là chúng ta có ý thức với việc làm bản thân đẹp hơn, chỉn chu hơn (thấy bụng mỡ thì đi tập thể dục, thấy da mụn thì đi chữa, áo nhàu thì đem là…), cũng đồng nghĩa với việc cảm thấy tốt đẹp, tử tế với chính mình. 

Coco Chanel từng nói một câu rất hay: không có người phụ nữ xấu, chỉ có những người phụ nữ LƯỜI. Từ “lười” ở đây hay hơn hẳn phiên bản biến tấu về sau “không biết làm đẹp“. Coco dùng từ “lười” hẳn hàm ý rằng bản năng tự nhiên của phụ nữ đã biết làm đẹp rồi, chỉ là họ có muốn hay không, họ có dành tâm sức cho việc đó hay không mà thôi. Dùng cụm “không biết” rõ là để… bán hàng, hihi cô không biết hả, để chúng tôi dạy/ bán cho.

Trong tiếng Nhật có một khái niệm 女を捨てる (onna wo suteru), dịch nôm na là vứt bỏ việc làm phụ nữ, từ bỏ việc chăm sóc bản thân, chăm chút bề ngoài, không còn nghĩ gì đến những việc yêu chiều con gái nữa. Đặc biệt trong quan niệm Á Đông, những người phụ nữ được tôn vinh, đồng thời bị gông cùm bởi hai chữ “hi sinh”. Mọi hành động vì bản thân, thoả mãn cá nhân đều dễ bị buộc tội ích kỷ, chỉ biết trưng diện, tiêu hoang… Những người phụ nữ thế hệ mẹ mình trở về trước hầu như đều chịu ảnh hưởng của tư tưởng ấy. Cả đời mẹ mình không bao giờ dám mua một cái gì đẹp đẽ, trưng diện cho bản thân. Ngay cả khi được tặng cũng không dám dùng, cứ cất tủ mãi giữ cho mới. Việc này có thể gián tiếp khiến mẹ mình – và những người phụ nữ như bà, luôn giữ một ẩn ức, một sự bất mãn trong lòng, rằng họ đã từng rất đẹp và không còn được phép đẹp nữa (do tư tưởng xã hội, do chính họ ràng buộc bản thân).

Trong bộ phim / tiểu thuyết Những cây cầu quận Madison, nhân vật chính Francesca vốn là một người phụ nữ mực thước, đảm đang, hết lòng vì chồng vì con. Thế mà cô ấy lại ngoại tình, phản bội chồng, phải chăng bản chất cô ấy đồi bại, mục ruỗng? Không, Francesca chỉ là một người phụ nữ bình thường với những khao khát được lắng nghe, và rất rất tốt. Francesca nói với người tình một cách đau đớn trong cái đêm chia ly rằng khi một người phụ nữ lập gia đình và có con, cuộc đời của cô ấy chấm dứt (cô ấy onna wo suteru).

tu9irffpp1dw0yor4888.jpg
một trong những bức ảnh Robert chụp Francesca

Francesca xiêu lòng yêu Robert là điều dễ hiểu. Chồng cô tuy tốt tính, chân chất nhưng ông ấy cục mịch, thiếu tinh tế, tuýp ông chồng đi làm về chỉ biết ăn và vật ra giường, cả đời không tặng vợ nổi một bông hồng. Ông ấy giúp Francesca vứt bỏ nữ tính. Robert thì khác hẳn, ông ấy khiến cô thấy mình đẹp, được là mình một cách tự do nhất, giúp cô ấy được trở lại làm một cô gái Ý đầy mộng mơ khi xưa. Có những chi tiết cực kỳ đắt giá khi Robert chụp ảnh Francesca, lúc đầu cô ấy còn ngượng ngùng, mái tóc buộc cao tất tả, ông ấy đã giúp cô xoã tóc ra. Khi hai người con xem lại được những tấm ảnh Robert chụp, họ bất ngờ vì mẹ mình đã có lúc xinh đẹp và thả lỏng tự nhiên đến vậy. Hay từ lúc gặp Robert, Francesca chăm chút tắm rửa, đột nhiên chú ý đến cơ thể mình hơn. Cô biết mình yêu Robert là sai trái, nhưng cũng không thể kiềm chế bản thân thấy hạnh phúc khi được nâng niu, được là một người phụ nữ đẹp một lần nữa.

Những kìm nén hi sinh vì gia đình chồng con đôi lúc bào mòn, rút cạn sinh lực của những người vợ, người mẹ, nếu như người thân của họ không biết bù đắp lại nguồn năng lượng ấy (hoặc tệ hơn là cản những người phụ nữ tự sạc lại năng lượng. Vd như họ mua quần áo mới thì chê họ hoang phí 🙂 ). Trong manga Bông hồng tóc ngắn, có một chi tiết kể về một người mẹ , bất chấp gia đình đang gặp khó khăn, vẫn dành tiền mua một thỏi son (hay một món đồ đắt tiền gì đó mình không nhớ chính xác nữa), điều này khiến đứa con hết sức tức giận, cho rằng mẹ ích kỷ. Nhưng khi lớn lên, người con ấy hiểu được tại sao mẹ làm như vậy, có thể trong giây phút khó khăn nhất, một thỏi son đẹp giúp bà đứng vững, bà vẫn chỉn chu. Bà không muốn đương đầu khó khăn trong bộ dạng bô nhếch, và đó là vũ khí, là nguồn năng lượng bí mật của bà.

Trong một số trường hợp, một thỏi son đỏ có thể giúp vực dậy một người phụ nữ. Và phụ nữ kiên cường thì có thể giải cứu cả thế giới. Hồi chiến tranh, trùm Hitler cực kỳ ghét son đỏ, vậy nên đã có một phong trào của phụ nữ chỉ đánh son đỏ. Khi ấy, son đỏ là biểu tượng của lòng yêu nước, chống phát xít.

5a4f5b4d90d57b2ffec5f08eea355902.jpg

Chà, son đỏ có thể cứu thế giới đó nha ^^.

Vậy nên, con gái à, lúc nào cũng phải đối xử tử tế với bản thân mình nhé! (chỉ đừng lợi dụng làm quá mà mua cả chục thỏi son, ngày nào cũng ăn mà không kịp hết 🙂 ) Các anh thì hãy cố gắng thi thoảng khen vợ/ người yêu mình đẹp, tặng cô ấy một món quà nhỏ, nấu một bữa cơm, dọn nhà… Con gái chắc không ai chê son hết :v . Lúc nào bí thì cứ tặng son là khoẻ hehe.

Vài ghi chú về mua hàng 2hand

Như đã có nói trong một vài bài đăng trước, lâu nay mình thường mua đồ 2hand, không còn mua đồ mới mấy. Ưu điểm của việc này là mình mua được rất nhiều món đồ tốt, đa số còn như mới, với giá rất phải chăng. Thêm nữa việc mua đồ 2hand vất vả hơn shopping đồ mới rất nhiều, giúp mình bớt mua sắm linh tinh (mà về lại ít dùng) như trước. Bảo vệ môi trường nữa. Thật là một mũi tên bắn rụng nhiều chú chim.

Đây là vài ghi chú rút kinh nghiệm sau nhiều công cuộc mua đồ cũ online của mình:

1.Luôn thủ sẵn thước dây: 

thuoc day.jpg

Mua online phần nhức đầu nhất chính là kích thước. Luôn luôn có sẵn thước dây (dễ dùng và gọn gàng) để đo kích thước cơ thể mình và áng chừng được kích thước của món đồ trong phần miêu tả. Không nên mua đồ mà không có đầy đủ kích thước. Trừ khi đó là hãng bạn quen dùng, nắm rõ được size, còn không, hãy hỏi thật kỹ người bán. Đừng chỉ dựa vào size S M L gì mà người bán ghi hoặc gắn trên tag. Vì size các hãng rất khác nhau.

Bạn cũng có thể đo quần áo/ đồ dùng sẵn có, đang dùng để biết chính xác thế nào là vừa với mình.

2. Càng nhiều hình ảnh càng tốt: 

Hãy chọn những món đồ có nhiều hình ảnh đủ các góc, rõ tình trạng món đồ, đặc biệt là tag. Càng nhiều thông tin chi tiết càng tốt. Ảnh có thể không cần chất lượng cao như chụp từ máy DSLR nhưng cần đa dạng, đủ trong ngoài trước sau. Khi xem ảnh cũng cần suy luận, tưởng tượng đôi chút. Ví dụ cái áo khoác dạ mình viết ở một bài đăng trước, vì là màu đen, người bán có vẻ chụp bằng điện thoại, cân bằng sáng không đúng khiến màu áo trông bạc đi, không phải đen thuần. Nhưng từ kinh nghiệm chụp ảnh, mình đoán chắc được việc sai màu là do kỹ thuật chụp, sản phẩm có thể đẹp hơn nhiều.

3. Yêu cầu thông tin sản phẩm chi tiết:

Ảnh mới là một nửa quyết định. Thông tin về sản phẩm là nửa còn lại. Thông tin trên tag sản phẩm rất quan trọng. Nó cho biết về hãng, nguồn gốc sản phẩm, chất liệu. Ngoại trừ những lúc mua từ những hãng mình đã biết, đã tin tưởng, còn lại mình quyết định nhiều từ chất liệu và nơi sản xuất. Ví dụ, giày made in Japan khá đáng tin cậy (mình đi mua giày mới thì dù cùng hãng, loại made in japan lúc nào cũng đắt hơn nhiều). Đồ da mình sẽ chọn đồ made in Italy.

polyester-tag.jpg

Về chất liệu, mình tránh chọn đồ nhiều polyester và nylon. Mình ưu tiên chọn đồ cotton, linen, wool, cashmere, da thật. Riêng Jeans là thứ khá khó, mình sẽ chọn theo hãng.

Bạn cũng có thể google thêm thông tin về sản phẩm mình đang ngắm nghía, xem giá gốc thế nào, hãng đó ra sao, review sản phẩm…

4.  Đừng ngại mặc cả:

74680719_2438100382905289_1363615828301316096_n.jpg

Ngay cả khi mình thấy giá món đồ rất hợp lý rồi mình vẫn sẽ mặc cả ( . _ . ). Ít hay nhiều tuỳ tình huống. Ví dụ thấy giá rẻ lắm rồi thì đừng mặc cả xuống 50%. Chúng ta không nên quá đáng với nhau quá ( ; v ; ).

Trong phần lớn trường hợp, mình luôn được giảm giá chút ít. Mình mới mua được một chiếc túi Emmitiesse dáng cổ điển, khá giống dáng túi Diana của Chanel, da thật hàng made in Italy với giá 1500¥ (~300k), còn khá mới. Rất ưng, to vừa phải đựng thoải mái cả sổ tay lẫn kindle. Nhờ chịu khó mặc cả.

Mình luôn ưu tiên giá cao hơn cho giày. Giày đi ảnh hưởng trực tiếp đến sức khoẻ. Áo khoác mình mua giá 2000¥ nhưng giày có thể 4000¥.

 

5. Kiên nhẫn và có chiến lược:

Mua đồ 2hand có thể mất rất lâu để tìm được món đồ mình thật sự ưng ý. Giả dụ mình muốn mua một chiếc túi xách nhỏ vừa. Đầu tiên mình sẽ lên pinterest xem các mẫu túi. Ngắm được chính xác kiểu dáng thích rồi mình sẽ lên trang chợ đồ cũ tìm túi tương tự. Chọn một số ứng cử viên khả quan rồi mới lọc ra món mình thích nhất, giá cả hợp lý nhất.

Đặc biệt, mình không bao giờ mua ngay. Mình sẽ để đó ngắm nghía chừng một tuần hoặc hơn. Nếu vẫn thấy rất thích thì mới mua.

Mình sẽ lên sẵn list các món đồ muốn sắm. Tránh phát sinh mà mua lung tung ngoài dự kiến.

Vài lưu ý nhỏ ngoài lề:

  • Chọn người bán có profile tốt, được rating cao.
  • Nếu bạn thực sự muốn mua được một món đồ tốt, dùng lâu dài, hãy cố gắng dành thời gian tìm hiểu về nó trước khi mua.
  • Đầu tư những món đồ tốt mà sau lỡ chán bạn vẫn bán lại được giá.

Mình chủ yếu mua đồ 2hand ở trang Mercari, một trong những kênh chợ trời lớn nhất ở Nhật, rất dễ dùng và an toàn. Thi thoảng mình có mua đồ cũ từ amazon, ebay. Mua ở amazon mình sẽ chỉ chọn người bán từ Nhật. Người Nhật thực sự rất biết giữ đồ ấy. Mình đã gặp vài vụ không hay khi mua từ Anh hoặc Mỹ, toàn phải than phiền rồi gửi trả.

Ở Tokyo có mấy nơi như Omotesando hay Harajuku, Shimokitazawa rất nổi tiếng với những hàng 2hand đồ hiệu (authentic chứ ko phải fake 1, fake 2). Nhưng quá khả năng chi trả ( . _ . ), và đi bới đồ khá mệt nên mình vẫn trung thành với Mercari.

Hàng 2hand ở VN thì mình không biết nhiều. Hồi ở nhà mình ít đi mua đồ cũ, thi thoảng có ra chợ Đông Tác. Nếu bạn nào biết hàng đồ 2hand nào tốt ở VN thì comment nhé ^^.

Vài món yêu thích gần đây,

Tháng 10 là một tháng khủng khiếp với mình. Mình không hoàn thành được bất kỳ mục tiêu nào đặt ra. Gần như không-làm-cái-gì, năng suất làm việc bằng 0. Đúng nghĩa là hết năng lượng sống :v . Vậy nên giờ mình chỉ muốn viết một bài toàn chuyện lặt vặt, vui vẻ. Viết chuyên môn/ phân tích giờ không đủ tập trung.

Khi đầu óc không làm được cái gì ra hồn, mình thường lượn chợ đồ cũ như một con zombie không não 🙂 . Tuy vậy, đợt này mình mua được một số món đồ rất ưng mà giá lại cực kỳ hợp lý.

Gần đây mình đang “trúng gió” Audrey Hepburn, cả vẻ đẹp, phong cách và thần thái của bà đều quá đỉnh. Phong cách của Audrey được gọi chung là Gamine. Gamine gốc tiếng Pháp có nghĩa là đứa trẻ tinh nghịch. Phong cách này mang vẻ hấp dẫn, sang trọng nhưng vẫn phảng phất nét trong sáng, trẻ thơ, gọn gàng chỉn chu thêm chút nam tính. (mình sẽ viết bài riêng về phong cách này sau)

1872205902111c299e00e469c824d06b.jpg

Có vài món đặc trưng phong cách của Audrey Hepburn mà mình không mặc được, là áo cổ lọ (khiến mình khó thở) và giày búp bê (do hai chân to nhỏ rõ rệt, đi giày búp bê mình luôn bị nhấc gót một bên).  Còn lại mình đã học hỏi được rất nhiều bí kíp hay ho.

Ví dụ như đôi Penny Loafer. Đôi này có nguồn gốc khá thú vị. Penny loafer trước đây gắn với hình ảnh học sinh, những đứa trẻ thường đứng xếp hàng ở bốt điện thoại. Phần trang trí vắt ngang mũi giày có khe vừa nhét một đồng xu. Thế là nó được đặt tên Penny loafer.

b1c45c046b778dae6d7c55a9d7bd471d
nhét tiền tiện ghê!

Sau này Penny Loafer trở nên phổ biến rộng rãi với cả nam nữ, già trẻ, cứ như là Converse của thập niên 50-60 ấy nhỉ. Đến giờ học sinh Nhật vẫn chủ yếu dùng mẫu giày này.

Mình tìm được một đôi Penny da bóng trên trang chợ đồ cũ, hàng made in Japan. Có phần mũi nhọn thuôn nhỏ, đỡ giống giày học sinh hơn, đặc biệt ở gót có mảnh kim loại vàng trông “hịn hịn”. Đồ còn mới cóng, giá 4000¥ (~800k VND)

_DSC3482.JPG

Audrey Hepburn có nhiều bộ đồ phối với giày Penny loafer, lúc nào trông cũng lịch thiệp, cổ điển.

Ngoài ra, mình còn mua được áo khoác Peacoat màu đen, chất liệu nhập khẩu nguyên từ Ý, 80% len trộn 20% len cashmere, siêu nhẹ, siêu mềm, còn rất mới, giá 2000¥ (~400k VND).

Mình chưa chụp ảnh outfit với cái áo này, tuy vậy, cho dễ hình dung, nó tương đối giống dáng áo Peacoat thông thường, nhưng mỏng hơn và phần cổ vạt áo nhỏ hơn, nhìn nhẹ nhàng. Áo Peacoat vốn là trang phục đặc trưng của thuỷ thủ và ngư dân, thường màu navy. Cái tên bắt nguồn từ tiếng Hà Lan pijjekker/ pijjakker, chỉ mang nghĩa là áo khoác ( . _ . ) .

buzz-ricksons-pea
thường áo Peacoat dày và trông hơi nặng nề như thế này

Hồi mùa đông năm ngoái, mình nhớ Peacoat là trend của chị em ở Tokyo, đi đâu cũng gặp (họ thường phối với sơ mi váy dáng dài, chân váy midi hoặc quần ống rộng chứ không mặc với skinny jeans và boots như gái phương Tây). Năm nay có vẻ trend này đã tắt ngúm (chắc vậy nên mình mua được cái áo xịn với giá rẻ chăng?).

Ngoài ra trước đó mình đã kiếm được một cái đồng hồ Seiko mặt vuông, cổ điển, nhỏ xíu, màu gold lóng lánh. Giá phải chăng 2500¥ (~500k VND) do đằng sau có khắc mấy dòng đề tặng (trường ĐH gì đó).

IMG_7996.jpg

Chà mình sắp trở thành chuyên gia săn đồ cũ rồi ( ^ o ^ ). Lâu lắm rồi mình không mua đồ mới. Toàn kiếm đồ 2hand vừa rẻ vừa xịn. Ngoại trừ đồ lót và tất luôn luôn phải là đồ mới nhá!

Tạm thế, khi cập nhật được nhiều ảnh outfit hơn, mình sẽ viết chi tiết thêm ^^.

Nhật ký ăn mặc (P1)

Khi xem, đọc những bí kíp về việc chọn đồ, phối đồ, mình thấy khó khi áp dụng.  Ví dụ như người ta sẽ luôn khuyên bạn phải hiểu cơ thể mình, biết mình thuộc dáng người thế nào để chọn đồ cho hợp. Nhưng mình không bao giờ xác định được mình là dáng gì, quả lê hay quả táo hay cây cột ( . _ . ) ! Hay việc undertone là warm hay cool, mùa gì màu sắc gì…. mình không thể xác định nổi mạch máu ở cổ tay mình là màu xanh lá hay xanh dương 😐 . Những lời khuyên như vậy tuy đúng, nhưng luôn khiến mình thấy bối rối.

Vậy phải làm thế nào?

Đây là một vài điều mình đã áp dụng và thấy có hiệu quả (với mình).

BÍ KÍP 1: Hiểu về TỶ LỆ của mình

Trong nhà nên có một cái thước dây mềm. Thước dây để đo đạc chính xác vô cùng hữu dụng. Hãy đo kích thước cơ thể mình: vai – vòng ngực – vòng eo (điểm thắt nhỏ nhất ở eo) – vòng bụng dưới – vòng mông – vòng đùi – bắp tay. Chiều dài đầu, chiều dài cánh tay, chiều dài thân giữa… 

thuoc-day-may-do-5651.jpg

Khi có những con số cụ thể rồi, cộng với việc tự quan sát trong gương (tất nhiên nhìn bằng mắt không cũng được, nhưng có số thì chính xác hơn), bạn có thể dễ dàng xác định tương quan tỷ lệ, điểm mạnh điểm yếu của bản thân và chọn được quần áo đúng cỡ (nhất là trong thời đại mua sắm online phát triển).

Ví dụ của việc có số đo chính xác là xác định điểm nhấn eo ở đâu cho đẹp. Về cơ bản, phần cạp nên ở phần eo nhỏ nhất hoặc ở điểm mà tỷ lệ từ đầu đến eo gấp 1,5 ~ 1,7 lần từ eo đến gót chân (lẽ ra hồi xưa mình nên học môn giải phẫu chăm chỉ hơn).

Nếu như người bạn khá thẳng, không curvy (như Keira chẳng hạn), hãy tạo một điểm nhấn eo (ở điểm mà tỷ lệ như đã nói ở trên) nhưng phần dưới thì phồng xoè tạo thêm đường cong, như váy chữ A hoặc quần baggy (phồng phồng ở hông) sẽ cực xinh. 

Còn mình thấp và mũm mĩm, lưng dài chân ngắn (đã có tỷ lệ số đo cụ thể), nên mình luôn ưu tiên chọn quần cạp cao và ống rộng, thay vì cạp thấp và ống côn.

quan.jpg

Rõ ràng khi mặc quần cạp cao, ống rộng (bên phải) nhìn chân mình đỡ ngắn, đỡ to hơn. Mặc dù chiều cao mình không đổi, nhưng tỷ lệ chia nhờ điểm nhấn eo đã tạo ảo giác là ở hình bên phải mình cao hơn bên trái. Hãy cẩn thận với tất cả những thứ khiến người mình bị chia khúc.

Nếu bạn cao và tròn trịa hơn (hay còn được gọi là plus size), quy tắc vẫn không đổi.

Tại sao cô gái trong ảnh bên trái cũng mũm mĩm nhưng lại mặc quần ống côn được, là vì tương quan giữa vòng mông và vòng đùi của cô ấy. Mông mình không đủ to so với đùi, dù kích thước đùi mình nhỏ hơn cô ấy nhưng nhìn trên người mình lại to, nên khi mình mặc quần ống nhỏ nhìn đùi sẽ bị to mà không tạo được đường cong mềm mại từ hông như cô ấy. Cô ấy còn đi giày cao gót, tăng thêm chiều dài cho phần chân.

Tất nhiên, nếu bạn không muốn mặc theo tỷ lệ kể trên, không sao cả, bạn vẫn có thể mặc đẹp. Một vd cụ thể về phong cách không thèm quan tâm tới tỷ lệ, shop này là Magenta Vintage.

Có thể dễ dàng thấy đồ của Magenta có xu hướng oversize, thoải mái. Tuy không cần tỷ lệ, nhìn vẫn thấy thích mắt là do cách họ phối màu đẹp (có một tone màu xuyên suốt: earthy tone), chất liệu hài hoà (ren – linen – cotton), các phụ kiện cùng ngôn ngữ, phong cách (kính – khăn – mũ – giày). Vd giờ mà ném vào một đôi cao gót da bóng là phá tanh bành ngay.

Ưu điểm của những phong cách đặc thù như Magenta là bạn chỉ cần mua hết đồ ở shop đó là sẽ có ngay phong cách riêng, lạ mắt, không cần phải nghĩ nhiều. Khi bạn làm cái gì đủ nhiều, đủ lâu thì cũng thành phong cách riêng được (vd toàn mặc đồ đen, toàn mặc hoạ tiết hoa, toàn mặc linen…).  Kể cả mặc đồ không tôn dáng lắm thì nếu chúng thuộc về một phong cách ổn định, thống nhất, các ưu điểm khác (màu sắc, chất liệu) vẫn có thể át lại được việc thiếu tỷ lệ cân đối.

Nhược điểm là nếu bạn muốn phối với đồ từ hãng khác sẽ phức tạp hơn, vì việc phối style sẽ yêu cầu gu và kiến thức sâu hơn.

BÍ KÍP 2: Tương phản

Tương phản ở đây bao gồm cả màu sắc (đậm – nhạt, trơn – có hoạ tiết) lẫn phom dáng quần áo (bó – rộng), tỷ lệ (ngắn – dài), chất liệu (xù xì – nhẵn mịn, bóng – mờ…). Trừ khi người bạn cực đẹp, vòng nào ra vòng nấy thì hẵng mặc đồ bó từ trên xuống dưới. Cách an toàn và dễ hài hoà nhất là trên rộng thì dưới bó, trên bó thì dưới rộng, trên sáng thì dưới tối, trên tối thì dưới sáng. Vd như:

Dù cả hai cô gái trên người đều rất chuẩn, cô gái bên trái nhìn có phần sang chảnh, thời trang hơn (mà vẫn mang vẻ thoải mái, không cần cố). Giày và quần của họ khá giống nhau, chỉ khác áo. Rõ ràng sự tương phản của chiếc áo sơ mi mềm, dáng suông với quần skinny jeans (cũng là tương phản về chất liệu cứng – mềm, màu sắc sáng – tối) đã tôn dáng cô gái hơn hẳn chiếc áo ghi bó, dài tay lại hơi crop ngắn. Thêm cả chiếc mũ fedora rộng vành, cô gái bên phải nhìn bị nặng và to phần thân trên.

Trong trường hợp phối đồ mono tone, bạn vẫn có thể tạo tương phản bằng chất liệu để khiến bộ đồ trông thú vị hơn:

(… Còn tiếp)

Vài bí quyết nhỏ để ưa nhìn hơn,

Sau lần đầu viết bài về chủ đề thời trang (và đã xoá), mình lại mạnh dạn (làm liều) quay trở lại về đề tài này.

Mình hay được khen ăn mặc… thú vị, theo kiểu người ta nhìn sẽ nghĩ ngay mình làm nghề liên quan tới nghệ thuật. Mình cũng hay được hỏi sao phối cái này với cái kia… Điều này bất ngờ với mình! Vì mình ít khi nghĩ đến việc người khác nhìn mình thế nào.

Để trở thành một  người ăn mặc đẹp, có phong cách không dễ, không phải ai cũng làm được. Nhưng để trông dễ nhìn hơn thì không quá khó, cũng không tốn quá nhiều tiền. Dưới đây là một vài đúc rút mình đã thu lượm được qua thời gian.

1. Gội đầu:

Không có gì tàn phá nhan sắc hơn một mái tóc bết. Chắc mục này không cần ảnh minh hoạ ( ; v ; ). Bạn mình rất nhiều người sẽ luôn gội đầu trước khi đi chơi, cũng có những người tóc lúc nào cũng như chưa gội một tuần. Nói chung đều là người tốt cả nhưng ai nhìn sạch đẹp hơn thì… ai cũng biết rồi đấy.

2. Lông mày:

Hồi xưa mình không hề ý thức được việc có một cặp lông mày gọn gàng, rõ nét lại tác động nhiều đến tổng thể khuôn mặt như vậy. Cứ nhìn Shin thì biết 🙂 Mặt khác hẳn luôn.

Nếu bạn thuộc nhóm không có lông mày (như mình 🙂 ) hãy học cách kẻ. Không khó đâu ấy! Đầu tư một cái chì kẻ lông mày cũng không quá đắt tiền (mình chỉ dùng loại 60k). Hãy cạo lông mày gọn gàng, cho dù bạn lông mày mờ và thưa, việc cạo gọn khiến lông mày mọc dày hơn (đây là trường hợp của mình). Đừng để lông mày mọc hết xuống phần mí mắt.

Nếu lông mày bạn rậm (tốt quá) nhớ đừng để lông mày nối liền nhau. Ngoài Frida Kahlo ra chắc thế giới này không ai để kiểu lông mày đó mà đẹp nổi 🙂

http---cdn.cnn.com-cnnnext-dam-assets-180611145644-frida-kahlo-olmec-figurine.jpg
nữ hoàng lông mày sâu róm

Nếu muốn đầu tư cái gì trên mặt, hãy đầu tư trước tiên vào lông mày! (vì nó dễ và nhanh có kết quả hơn chăm sóc da) Bạn sẽ bất ngờ về tác dụng của nó đấy. Hãy nhìn cái mặt mình đây:

long may.jpg

3. Móng tay:

Hãy sơn dưỡng móng tay. Nếu không thích màu mè thì đánh một lớp màu trong (như mình). Móng tay bóng khoẻ lập tức khiến bạn trông “đắt tiền” hơn hẳn. Đây là chi tiết rất nhỏ mà trước giờ mình không hề nghĩ tới.

Tất nhiên là phải không két đất nữa nhé 🙂

4. Chi tiết đồng màu (trên tổng thể trang phục)

Các vlog về thời trang mình xem thường đưa ra bí kíp là dùng túi trùng màu với giày, tuy nhiên mình thấy đó không phải cách duy nhất. Trong môn trang trí màu ngày xưa mình học, có một thuật ngữ gọi là “kéo màu”. Tức là ở chi tiết trung tâm có những màu gì, thì sẽ sử dụng lại những màu đó (với sắc độ khác đi chút) ở những vùng phụ xung quanh. Việc kéo màu này sẽ giúp tổng thể trở nên hài hoà.

7825ba29b2c48f0ff280419cc3095a97 copy.jpg

Tương tự, chúng ta cũng có thể kéo màu trên trang phục (trùng màu -đỏ&đỏ hoặc khác sắc độ – đỏ&đỏ đun). Không chỉ giày và túi. Có thể là thắt lưng và giày. Khăn và thắt lưng. Khuyên tai và giày. Tất và khăn. Giày và mũ. Cúc áo và vòng cổ. Đồng hồ và khuyên tai. Khoá kéo và dây đai túi… Có một hai chi tiết “matchy” sẽ làm bạn trông nuột hơn hẳn, và có vẻ rất biết phối màu.

Nếu bạn chơi cả cây đen, hoặc chọn phối các tông màu trung tính (trắng-đen-ghi-be) thì khó có thể sai. Nhưng cá nhân mình thì thích màu sắc  nên mình luôn triệt để phối màu và matchy-matchy.

Cái này không cần là đồ đắt tiền, chỉ cần bạn để ý một chút lúc phối đồ.

5. Giày dép phù hợp

Hồi xưa mình có thú vui là ngồi bờ Hồ và ngắm trai xinh gái đẹp. Không ít lần mình bắt gặp những cô gái tinh tươm từ đầu đến hết gần hết chân, trừ đôi dép ra 🙂 . Họ có thể chăm chút ở trên nhưng lại đi một đôi dép lê bằng nhựa loẹt xoẹt.

Giày dép với mình chính là yếu tố đinh để tạo ra không khí, phong cách chung cho cả bộ trang phục. Bạn muốn chỉnh chu hay đời thường, cá tính hay bánh bèo… phần nhiều do giày dép quyết định. Dù mặc điệu đà như mấy cô gái bờ Hồ nhưng lại chốt hạ bằng đôi dép lê xuề xoà, khiến cho tổng thể phong cách của họ là… phong cách ở nhà 🙂 .

Hai cô gái này có lựa chọn trang phục gần giống nhau (xin lỗi mình không tìm được hai trang phục y hệt): áo sơ mi trắng và quần khaki màu trắng kem nhạt. Cô bên trái đi dép lê (tuy cao cấp hơn cô gái bờ Hồ nhưng vẫn là dép lê) nhìn ra ngay không khí vừa đi học về chạy vội ra chợ. Cô bên phải nhấn bằng tất đỏ và đi một đôi oxford bóng bẩy, vẫn là đi học xong về làm vài kiểu ảnh OOTD đăng instagram cũng ổn 🙂 .

Cái này, một lần nữa, không phải vấn đề tiền bạc, mà là xác định phong cách, hiểu rõ tính cách của từng loại giày dép. Sang trọng người lớn thì giày cao gót, trẻ trung năng động thì sneakers, cá tính rock tý thì combat boots, vintage tẹo thì oxford…

Hi vọng các bạn đã có thêm vài thông tin hữu ích 😉 !

Xin hết bài ở đây, mình đi ngủ!