Tủ đồ mùa hè 12×12

Khởi nguồn từ ý tưởng của một fashion blogger, về capsule wardrobe 10×10, mình thử áp dụng để làm tủ đồ capsule cho mùa hè năm nay.

Nguyên gốc là 10×10 tức là dùng 10 món đồ (bao gồm cả giày), tạo ra 10 outfit để luân phiên mặc trong suốt một mùa (thực ra có thể nhiều hơn thế nữa). Tuy vậy mình đã nhích thêm 2 món nữa cho xông xênh. Bạn hoàn toàn có thể lựa chọn số lượng món đồ mình muốn dùng để phối, có thể là 15×15, hoặc 20×20. Nhưng đừng 80×80 cho một mùa là được, lên số to quá thì không còn là capsule wardrobe gọn nhẹ tinh giản nữa :p.

Tủ đồ mùa hè 12×12 của mình gồm có:

  • 2 đôi giày/ dép
  • 1 quần đùi
  • 2 quần dài
  • 1 chân váy
  • 1 váy liền
  • 4 áo
  • 1 sơ mi

Như mọi khi, đây là phiên bản digital của mình, hình ảnh lấy trên web hãng hoặc tự chụp lại.

Read More »

Thử thách 28 ngày Chloe Ting

Đời sống cách ly đã làm mình tăng cân quá nhiều 🙂 . Ngồi cấn bụng xếp lớp cả ngấn mỡ 🙂 . Thế là mình quyết thử nhảy vào thử thách đình đám bậc nhất những năm covid.

Đây là chương trình mình tập: 2020 summer shred challenge

Cảnh báo: các bác xem ảnh đừng có body-shaming em 🙂 Em không chỉ block đâu em còn lật bàn lên chửi đấy, em gấu chó lắm!

MỤC ĐÍCH:

1. Cơ thể săn chắc & khoẻ:
Mình không đặt mục tiêu giảm cân. Việc theo dõi số má vô cùng áp lực với mình. Cứ giảm rồi lại tăng cân khiến mình rơi vào vòng xoáy lo lắng, căng thẳng, vui rồi lại tuyệt vọng. Vậy nên mục tiêu mới của mình là có cơ thể khoẻ, nhìn săn chắc. Bụng có múi thì bao nhiêu cân mình cũng không lăn tăn lắm.

2. Xây dựng thói quen tập luyện:
Mình muốn đây là bước đà để mình quen với việc workout hàng ngày. Chứ không chỉ là tập một đợt rồi thôi. Nên mình không ép uổng bản thân, không muốn biến trải nghiệm này thành một cuộc hành xác, khổ sở.

3. Hoàn thành được một mục tiêu cụ thể:
Có một thời gian dài mình không đạt được mục tiêu nào mình đặt ra. Việc này khiến mình rất stress, rồi lại càng không làm ăn được gì. Việc đạt được một mục tiêu nhỏ & cụ thể như thế này sẽ giúp mình vực dậy ý chí :)).

Read More »

Sắc đẹp ngoại cỡ?

Các bạn đã đọc qua câu chuyện thay đổi ngoại hình của Adele hay Rebel Wilson (đóng vai Fat Amy trong Pitch Perfect) chưa?

Họ đều bắt đầu sự nghiệp với đặc điểm nhận dạng là những người phụ nữ ngoại cỡ. Một sự “động viên” tinh thần rằng chị em không cần size 0, eo thắt mông nở thì mới có thể thành công. Liệu quyết định thay đổi ngoại hình của họ có phải một hành động “phản bội”, đi ngược lại tinh thần/ hình ảnh mà khán giả vốn quen, vốn yêu thích?

Phải khẳng định từ đầu rằng, ngay cả lúc nặng cân nhất, Adele hay Rebel Wilson đều có khuôn mặt xinh đẹp và chắc chắn là rất nhiều tài năng (tài năng đến nỗi họ không cần đạt chuẩn ngoại hình vẫn thành công). Họ đã từng có những phát biểu, hay vai diễn đem tới thông điệp bất chấp cân nặng, mặc kệ số đo. Họ từng được tôn vinh vì điều ấy. Nhưng liệu điều đó có thực sự tốt, thực sự tích cực?

Read More »

Bộ trang điểm

Lâu lắm rồi mình không được đi chơi 😦 . Ra ngoài thì cũng khẩu trang kín mít nên không còn sờ tới đồ trang điểm nữa. Híc. Hôm nay mình dọn lại túi đồ trang điểm, xem món nào hết hạn rồi thì bỏ đi. Nên tiện tay chụp lại luôn :))).

Đồ trang điểm của mình rất đơn giản. Trước dịch bệnh thì nó cũng đơn giản như vậy. Mình chỉ thích kiểu no-makeup. Có một số món đồ mình không thể dùng được ví dụ mascara, làm mắt mình bị ngứa (và không phải do mascara đểu đâu). Để tìm được những món hợp, không làm cái da khó ở của mình biểu tình là cả một quá trình dàiiiiiiiiiiiiiii (và tốn tiền).

Read More »

Kể chuyện trị mụn,

Mình và mụn có một mối nghiệt duyên dai dẳng vô cùng khổ đau. Có ai ngờ từ lúc dậy thì tới tận khi 30 tuổi mình vẫn bị mụn nhọt toe toét cả mặt. Da mình rất khó ở, rất dễ breakout, chuyển mùa cũng breakout 🙂 (một năm tôi có 4 mùa breakout 🙂 ).

Người ta đi chữa một lần là có thể khỏi mãi mãi. Mình đi chữa chỉ khỏi được một thời gian. Rồi chuyển mùa mặt sẽ be bét trở lại 🙂 🙂 🙂 . Mà mỗi lần đi chữa đâu có rẻ.

Mình rút ra một vài kinh nghiệm trong cuộc chiến dài vô tận với mụn như sau:
Đây là trường hợp cá nhân của mình thôi nhé, da mỗi người cũng khác nhau lắm.

  1. Ăn ngủ đúng giờ. Ngủ muộn là… mày chết.
  2. Uống đủ nước, 2L mỗi ngày.
  3. Hạn chế đồ ngọt, đồ chiên rán dầu mỡ, đồ cay.
Read More »

Về khăn,

Như ở post trước về Capsule wardrobe, bạn có thể thấy tủ quần áo của mình rất đơn giản, hầu như là đồ trơn. Phụ kiện yêu thích của mình là khăn. Mặc một bộ đồ màu trơn và đơn giản, chỉ cần thêm một chiếc khăn làm điểm nhấn là tổng thể sẽ thú vị, vui vẻ hơn hẳn. Đây là một đặc điểm nhận dạng mình muốn xây dựng cho bản thân.

Ở đây mình chỉ gói gọn trong khăn vải (lụa, satin hoặc cotton). Không tính khăn len mùa đông.

Mình dễ bị đau họng nên hay dùng khăn, kể cả mùa hè (vào chỗ có điều hoà chẳng hạn). Mùa nóng thì mình có thể dùng khăn che thay mũ. Nhiều khi mặc quần hoặc váy ngắn, lúc ngồi dùng khăn che chân cũng tiện. Mình nghĩ một chiếc khăn vuông có nhiều công dụng hơn chỉ quàng trên cổ. Với quan trọng là đẹp!

Tuy vậy việc chọn khăn không đơn giản chút nào. Khăn mà hoạ tiết cầu kỳ dạng như khăn của Hermes hay các hãng lớn (ko chỉ khăn hàng hiệu mà style hoạ tiết vậy nói chung ấy), mình cảm thấy hơi sang trọng quá, không hợp với phong cách bình dân của mình (xong lại đi kèm đồ trang sức ngọc trai thì đúng thành mệnh phụ phu nhân . _ . ). Chọn được chiếc khăn đúng cá tính cũng khó như chọn giày vậy.

Read More »

Ghi chép về Capsule wardrobe

Capsule wardrobe, là khái niệm một tủ đồ có giới hạn trong khoảng 50 món đồ trở xuống, cả quần áo váy vóc áo khoác. Hay mình hiểu đơn giản là tủ đồ gọn gàng, tối giản, tối thiểu, giúp bảo vệ túi tiền, giảm bớt thời gian đau đầu chọn quần áo hàng ngày.

Mình thường xuyên xếp lại tủ quần áo, để kiểm tra những gì mình đang có & tinh giản những thứ không mặc nữa. Mình còn dùng app theo dõi, lưu trữ tất cả quần áo mình có (kèm theo số liệu chi tiết như thời điểm mua, giá tiền, hãng…). Mỗi khi mua món đồ nào mới, mình sẽ lưu ảnh từ web của hãng, hoặc tự chụp lại. Việc này giúp mình có cái nhìn bao quát và hình dung rõ ràng về tủ quần áo đang có, nếu muốn mua đồ mới thì cũng xem được ngay có hợp với tủ đồ hiện tại không, và cơ bản mình cũng thích việc xếp ảnh này nọ.

Mình không dám nói bản thân ăn mặc đẹp, nhưng hiện mình đang có một tủ đồ rất vừa vặn, mình thích mọi món đồ, mặc thấy thoải mái tự tin và đặc biệt mình luôn biết (một cách nhanh chóng) sẽ mặc gì.

Read More »

{mặc theo tranh} Maud Lewis

Maud Lewis là một nữ hoạ sĩ người Canada. Bà sống một cuộc đời giản dị, trải qua nhiều biến cố thăng trầm, bệnh tật. Tranh của bà, trái lại, luôn tràn ngập sức sống. Maud chưa từng học vẽ bài bản qua trường lớp. Cuộc đời của Maud gắn liền với đồng quê, tranh của bà cũng vậy. Bà vẽ mọi thứ xung quanh mình, vẽ lên giấy, lên cửa sổ, lên tường nhà…

căn nhà nhỏ xíu của Maud Lewis

Bộ phim Maudie kể về cuộc đời bà là một phim hay, rất đáng xem. Với tư cách cũng là một hoạ sĩ, mình vô cùng cảm động khi xem bộ phim này. Maud không phải hoạ sĩ thuộc level huyền thoại như vài hoạ sĩ mình đã làm chuyên mục này trước đó, nhưng với những gì bà đã vượt qua trong cuộc đời, mà nghệ thuật của Maud – lăng kính bà nhìn cuộc sống – đối với mình – là một sự can đảm vượt bậc, hơn thế nữa là sự bao dung với mọi nỗi bất hạnh. Trong một năm như 2020, có lẽ đây là điều tất cả chúng ta đều cần đôi chút.

Read More »

{mặc theo tranh} Munch

Tập 2 của chuyên mục mặc theo tranh, mình chọn một hoạ sĩ (với mình) khó “phiên dịch” hơn nhiều. Mình mất mấy ngày mới chọn đồ xong.

Edvard Munch là một hoạ sĩ người NaUy, theo trường phái Biểu hiện/ Hậu ấn tượng. Sinh thời, ông bị chẩn đoán mắc bệnh suy nhược thần kinh, có biểu hiện lâm sàng của chứng cuồng loạn. Điều này được phản ánh rõ rệt qua những nhân vật và không khí trong tranh của ông. Các tác phẩm của Munch nhìn chung đều gợi những cảm xúc… không dễ chịu chút nào, luôn có gì đó bất an, đầy lo âu.

Màu sắc của Munch thường có độ tương phản cao, rực rỡ nhưng… không tươi vui ( . _ . ), luôn gây cảm giác căng thẳng, lạc lõng.

Read More »

{Mặc theo tranh} Monet

Mình đã thấy và thích trend phối đồ theo tranh từ lâu, nên giờ mạnh dạn làm một phiên bản của mình.

Những bức tranh kinh điển có sức sống lâu bền vì nhiều lý do. Một trong số ấy là chúng có thể trở thành niềm cảm hứng bất tận, ứng dụng được trong đủ thứ của đời sống hiện đại. Cách đơn giản (và phổ biến) nhất là in nguyên bức tranh lên vải, sổ, hộp, giấy bọc, băng dính… Nhưng cách thú vị hơn là “suy diễn” chúng theo cách mới. Đó có thể là áp dụng lại cách phối màu, chất liệu, hoạ tiết, không khí cảm xúc…

Mình đi xem triển lãm gì cũng sẽ cố gắng mặc đồ gần gần style của triển lãm đó. Đợt đi bảo tàng Yayoi Kusama, mình mặc áo chấm bi to, lúc chụp ảnh cạnh mấy tác phẩm của bà ấy nhìn vui mắt lắm ý.

Claude Monet là một trong những danh hoạ mà mình yêu thích nhất, cũng đã may mắn có dịp được xem tranh gốc (trường phái ấn tượng cũng là trường phái mình khoái nhất). Không biết diễn đạt sao để đọc không bị văn vở sến súa, nhưng thực lòng lần đầu tiên được xem tranh gốc của Monet mình đã rất xúc động (tý khóc). Một sự lay động mạnh mẽ khó diễn tả bằng lời. Cảm giác này không thể có được nếu chỉ xem qua sách vở, ảnh chụp lại.

Monet có lẽ được biết tới nhiều nhất qua những bức tranh vẽ hồ súng. Vậy nên mình đã chọn bức Water-lilies (1908) để làm mẫu cho outfit lần này.

Read More »