Văn hoá day dứt

Bài viết thể hiện quan điểm sống riêng của người viết. Không bắt buộc ai phải nghe theo. Nên cũng đừng ai phải bắt mình theo quan điểm của bạn.

Mình mới học được một khái niệm mới: “em gái trà xanh”. Nó cũng na ná như “em gái mưa” thêm bội phần hãm vậy. Mình nhận ra từng va phải không ít chai trà xanh trong đời. Và mình nghĩ, chắc ai cũng từng có vài chai trà xanh trong đời.

Điều làm mình thắc mắc là điều gì đã tạo nên những em gái trà xanh? Họ suy nghĩ gì trong lúc làm những việc ấy? Liệu khi nhìn lại họ có nhận ra mình đã từng không ra cái thể thống gì?

Mình chỉ có một mục đích tối thượng trong cuộc đời là không phải nuối tiếc điều gì. Mình không muốn lúc hấp hối mà phải ước giá như. Điều này áp dụng trong mọi khía cạnh cuộc sống của mình, từ công việc cho tới tình cảm. Mình rất ít khi nhìn lại quá khứ và thấy ân hận với quyết định hiện tại (có một số ít thứ mình ân hận, như việc đáng nhẽ mình nên học hình hoạ cẩn thận hơn hồi ĐH). Mình đã thích ai chắc chắn mình sẽ nói ra. Nếu bị từ chối mình sẽ thôi ngay và không bao giờ nghĩ tới tình cảm đó nữa, quên luôn cả con người đó. Nếu có ai thích mình mà mình không thích họ, mình cũng sẽ thẳng thắn dứt khoát ngay từ đầu để họ khỏi đầu tư hi vọng. Mình cũng sẽ hiếm khi nhắc lại chuyện đó với người khác (mình rất cảm thông với việc tình cảm không được hồi đáp). Mình ghét những mối quan hệ không được đặt tên. Hoặc bạn là bạn. Hoặc yêu là yêu. Không yêu được mình cũng sẽ không giữ xã giao làm gì.

Với mình, nếu đã là chân ái của nhau, chỉ cái chết mới ngăn cản được. Mọi thứ khác do con người tạo ra đều có thể gạt bỏ (lề thói xã hội, quan điểm…). Nếu không đến được với nhau thì không phải chân ái rồi, không đủ cố gắng, đủ cực đoan rồi. Nên không có gì phải tiếc, phải lưu luyến cả cuộc đời làm gì.

Mình cực đoan một cách lãng mạn như vậy đấy.

Mình nhớ hồi xưa có chuyện một cụ bà đã ngoài 80, li dị chồng với lý do sống với nhau mấy chục năm mà ông ấy chưa một lần đụng tay rửa bát. Dư luận tất nhiên chia thành hai phe, phe ủng hộ và phe phê phán – “Già rồi còn bày đặt. Đã chịu được mấy chục năm sao không chịu nốt?“. Mình thì ủng hộ bà cụ. Chính vì chỉ còn mấy năm sống trên đời nên cụ việc đéo phải quan tâm người khác nghĩ gì?! Những ấm ức, chịu đựng tích tụ hàng chục năm, nếu được giải phóng dù chỉ một ngày trước khi chết mình cũng sẽ làm, và những người như cụ bà ấy cũng sẽ làm. Tư tưởng được thở phào, cởi trói khỏi những định kiến là một cảm giác sảng khoái vô cùng, chắc chắn lúc hấp hối chúng ta sẽ không ân hận vì đã làm vậy. Sau cùng thì cũng là chết mà thôi!

Một trong những lý do chính mình cực kỳ không thích phim Us & Them, không thích thông điệp phim mang lại chính là “văn hoá day dứt”. Việc nuối tiếc, lưu luyến mãi điều gì đó trong lòng thì luôn luôn dễ dàng hơn việc cố gắng làm gì đó để không phải thấy nuối tiếc. Khi xem phim mình cảm thấy hai nhân vật đó không đến với nhau là đúng, có đến được với nhau cũng chưa chắc hạnh phúc gì hơn họ hiện tại. Họ bị đánh gục bởi tự ái, bởi cái tôi quá lớn thì cũng không xứng đáng có được nhau, vậy thôi. Họ có những lựa chọn tầm thường thì sẽ chỉ có được những kết quả tầm thường: một cô vợ nhạt nhẽo không thể đồng cảm, một cuộc sống cô đơn buồn tẻ.

Nhưng cảm giác “giờ chúng ta có tất cả lại không có nhau” như một sự an ủi đồng cảm với rất nhiều người. Vì đa số con người ta luôn chọn việc dễ. Nếu như cái kết của phim Us & Them mà họ lựa chọn dám sai trái với lề thói xã hội, sẵn sàng chia tay vợ để đến với tình yêu mình luôn canh cánh trong lòng, có thể câu chuyện sẽ thú vị hơn nhiều. Và có thể họ sẽ nhận ra ối giời ơi chúng ta không nên đến với nhau hahhahahahaha.

Đây cũng là một tâm lý phổ biến, không có được cái gì thì lại thấy tiếc hơn. Ví dụ những cô gái có nhiều vệ tinh vây quanh. Chả thích vệ tinh đó đâu nhưng thích việc được vệ tinh đó xoay quanh. Nếu vệ tinh có chủ thể mới để xoay quanh là lập tức cô gái ấy phải moi móc ngay đứa kia là ai, có gì hay ho hơn mình mà hút được vệ tinh của mình. Hoặc thích cảm giác ai đó luôn còn giữ một chỗ trong tim cho mình, bất kể sau này hai người ra sao. Ai chẳng thích được người khác hết lòng vì mình. Hầu hết crush cũ (không phải ex đâu nhé), và thậm chí không phải crush của chồng mình đều từng stalk, hay tệ hơn là chọc ngoáy mình (có cô còn lấy chồng rồi). Đây chẳng phải là văn hoá day dứt hay sao? Bạn bè thì không phải bạn bè. Đây là mối quan hệ kiểu gì? Để làm gì?

Có điều buồn cười là những người mình từng thích và từ chối mình (mình toàn bị từ chối thôi nên làm gì có mống ex nào 🙂 ) sau đó đều muốn làm bạn với mình, thậm chí nhiều năm về sau. Đây là điều mình không bao giờ làm. Nếu không vì buộc phải va chạm, cùng làm việc (không thể tránh thì chịu), chứ đời chả liên quan gì tới nhau thì cố giữ mối quan hệ đó làm gì ạ?

Cuộc đời quá ngắn để yêu những người không yêu mình và lãng phí thời gian với những mối quan hệ không đầu không đuôi các bạn ơi!

Mình biết có bộ phận lớn tin rằng không yêu thì vẫn có thể làm bạn. Cái đó không sai. Nhưng liệu bao nhiêu trong số đó đảm bảo được đã dọn dẹp sạch sẽ cảm xúc cũ, rằng không có gì sẽ lại bùng lên lần nữa? Tại sao phải nhử số phận? (muốn nhử cũng ok thôi, nhưng tại sao vậy?)

Nhiều người vì không đến được với người mình từng yêu tha thiết, sau đó sẽ chọn một phương án an toàn. Một người vừa vừa, mình không ghét. Thế là được rồi, sống với nhau đâu chỉ cần tình yêu, còn là trách nhiệm, tình nghĩa. Với mình, sau cùng mình sẽ chết, thậm chí một cái chết lãng xẹt và vớ vẩn hết sức có thể, mình từ chối thoả hiệp với những thứ nhàng nhàng, từ chối làm một phương án an toàn (vì anh không lấy được cô nọ nên anh chọn em vì anh có thể chọn được em haha). Đúng, chúng ta lấy nhau, chung sống vì trách nhiệm, nhưng cũng cả vì yêu thương nhau nữa. Ai nói chúng ta không thể cố gắng cho tất cả? Hay tự chúng ta nghĩ việc đó khó quá, không thể làm được trước cả khi thử? Có thể chúng ta sẽ thất bại nhưng nếu chúng ta thành công thì sao?

Tại sao những tác phẩm như 50 sắc thái được yêu thích rộng rãi (dù nó dở ói)? Người ta luôn muốn có được những dấu chấm cảm trong đời, một giây phút được nồng nàn, cả về cảm xúc lẫn thể xác. Đó là những mong ước mà xã hội cưỡng ép phụ nữ phải chôn giấu, giả vờ mình không có, giả vờ mình lớn rồi thực tế rồi ai còn tin vào mấy chuyện đó hihi. Giống như trong Những cây cầu quận Madison, một tuần thăng hoa, được giải phóng chính là thứ giữ người phụ nữ ấy không gục ngã trong hàng chục năm tẻ nhạt, bức bối về sau.

Mình có rất nhiều điểm xấu xa, nhưng có một điểm tốt mình đảm bảo: mình luôn đấu tranh đến cùng cho những người mình yêu mến. Nếu mình trân trọng người bạn này, mình sẽ đấu tranh cho người đó, đấu tranh để giữ gìn mối quan hệ. Tình yêu cũng vậy. Mình sẽ cam kết 100% sức lực. (Chồng mình từng nói chưa từng thấy ai cố gắng nhiều vì mình đến vậy. Cảm động quá mà vượt qua cản trở tâm lý yêu xa.) Chính vì vậy mình không chơi với nhiều người, vì mình không đủ sức =)))). Nhưng hết tình cảm thì cũng cắt sạch luôn. Mình không dền dứ, không thả thính, không dây dưa lằng nhằng. Không stalk bồ của thằng từng thích mình mà mình từ chối. Không năm nào cũng trồi lên chúc mừng sinh nhật vẻ thân thiết.

Tất nhiên, mọi điều mình viết ở trên đây, chỉ là quan điểm sống riêng của mình. Nếu ai cũng sống như quan điểm của mình có khi thế giới cũng… loạn (ai cũng cực đoan chắc cuộc sống sẽ hơi… căng thẳng) và lấy đâu những tác phẩm nghệ thuật day dứt nữa =))))). Mình chấp nhận việc chung sống dưới một gầm trời với những người nhân sinh quan khác mình. Cũng chấp nhận việc có thể chúng ta ghét nhau đấy nên tốt nhất nước sông không phạm nước giếng các bạn nhỉ?